Chương 9
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cái thói quen tiết kiệm đến mức bủn xỉn, lo âu khi còn ở bên Trương Hải Đào, cũng như cảm giác bản thân không xứng đáng với những thứ tốt đẹp, tất cả đều tan biến theo vị ngọt lịm nơi đầu lưỡi.
Nhớ lại trước kia, tôi chỉ cần mua chút hoa quả hay đồ ăn vặt ngon một chút, là y như rằng bị Trương Hải Đào mắng là kẻ phá gia chi t.ử.
Cho nên, bạn thấy đấy.
Với một kẻ chỉ biết toan tính với bạn, thì dù bạn có tiêu tiền của chính mình, hắn ta vẫn thấy xót xa như cắt từng khúc ruột.
Thật nực cười cho tôi lúc đó như bị ma xui quỷ khiến, chẳng nhìn thấu được lòng người!
Nhưng cũng may, tôi đã kịp thời dừng lại để cắt lỗ.
Cuộc đời tôi còn dài.
Sau này chắc chắn sẽ còn rất nhiều ngày tháng tốt đẹp phía trước!
Trương Hải Đào lại bị lãnh đạo phê bình.
Dạo gần đây anh ta làm việc cứ như người mất hồn.
Kể từ lần chia tay ở bệnh viện với Phương Viên đến nay cũng đã hơn một tháng rồi.
Nhưng từ đầu đến cuối, Phương Viên chưa từng liên lạc lại với anh ta.
Lúc đầu anh ta còn cố nhịn.
Đến khi được nửa tháng, anh ta không kiềm lòng được mà gọi đi.
Nhưng không thể kết nối được.
Anh ta đổi số khác để gọi.
Chuông vừa reo lên một tiếng thì lại không gọi được nữa.
Anh ta chợt nhận ra, Phương Viên đã chặn số mình rồi.
Anh ta bắt đầu thấy sốt ruột.
Bố mẹ anh ta cũng không ngồi yên được nữa.
“Không sao đâu, cứ đợi thêm đi! Hai mẹ con nhà đó đang thi gan với nhà mình đấy! Đây là thời điểm quan trọng nhất, chúng ta tuyệt đối không được xuống nước!”
Vừa hay lúc đó mẹ anh ta lại bị động thai, phải vào viện nằm theo dõi.
Anh ta vừa phải đi làm, vừa phải chạy đôn chạy đáo vào viện chăm mẹ.
Công việc và việc nhà khiến anh ta bận đến tối tăm mặt mũi.
Chớp mắt một cái đã đến cuối tháng.
Bố anh ta đột nhiên nghĩ ra một kế.
“Phụ nữ là chúa hay ghen, cứ phải kích động một chút mới được! Con gái lão Vương – bạn cờ của bố trông cũng khá xinh, bố sẽ sắp xếp cho hai đứa đi xem mắt. Phương Viên mà biết chuyện chắc chắn sẽ đứng ngồi không yên cho xem.”
Trương Hải Đào vốn không muốn đi xem mắt.
Người anh ta yêu vẫn là Phương Viên.
Hơn nữa, trong bụng cô vẫn còn đang mang cốt nhục của anh ta.
Thế nhưng cuối cùng anh ta vẫn quyết định đi.
Không vì lý do gì khác.
Chỉ là hy vọng nó sẽ có tác dụng.
Anh ta sắp chịu đựng hết nổi rồi.
Có điều cô gái kia nhan sắc cũng bình thường, vừa mới gặp đã tra hỏi anh ta cứ như điều tra hộ khẩu.
Thu nhập bao nhiêu, tiền tiết kiệm được mấy chữ số.
Nhà cửa xe cộ thế nào.
Thu nhập của bố mẹ ra sao, lương hưu có nhiều không.
Anh ta chọn những thứ nghe ổn nhất để trả lời.
Có lẽ cô gái này đã quá sành sỏi trên thị trường xem mắt.
Nghe xong, cô ta lộ rõ vẻ khinh khỉnh ra mặt.
Nhưng cô ta vẫn phối hợp để chụp một tấm ảnh chung.
Cuối cùng, cô ta bỏ lại một câu: “Bố anh nói anh là con một, nhưng sao tôi nghe ai đó phong phanh rằng mẹ anh lại đang m.a.n.g t.h.a.i à? Có chuyện đó không vậy?”
Anh ta nghe xong gần như là tháo chạy.
Vừa về tới ký túc xá, anh ta vội vàng đăng tấm ảnh đã qua mười lớp filter chỉnh sửa với cô gái kia lên vòng bạn bè.
Anh ta còn cố ý thiết lập chế độ chỉ để cho bạn chung của mình và Phương Viên nhìn thấy.
Sau đó, anh ta thấp thỏm chờ đợi Phương Viên sẽ khóc lóc gọi điện đến để chất vấn mình.
Thế nhưng anh ta không đợi được cuộc gọi của cô, mà lại nhận được lời hẹn gặp từ một người bạn cũ.
Tôi đã xin nghỉ việc ở công ty cũ vì mẹ muốn tôi về nhà kế thừa sản nghiệp.
Bà muốn tôi phát triển mảng livestream bán hàng trực tuyến cho xưởng may của gia đình.
Tôi khá rành lĩnh vực này.
Vì vậy, tôi bắt đầu lao vào làm việc quên ngày đêm.
Mẹ xót tôi vất vả.
Bà cứ liên tục đòi mang cơm đến cho tôi.
Nhưng ngặt nỗi bà chẳng biết nấu nướng gì, toàn bộ đều là do chú Hạ đứng bếp.
Nên tôi đã bảo mẹ thôi đừng đưa cơm nữa.
Bà nghỉ được hai ngày.
Đột nhiên, người xách hộp cơm giữ nhiệt xuất hiện trước cửa văn phòng tôi lại là Hạ Sơn Xuyên.
“Dì Hồng Vân và bố anh đi leo núi rồi, bố dặn anh mang cơm đến cho em.”
Tôi cảm thấy hơi ngại.
Nhưng sự thật là tôi cũng đang đói đến cồn cào cả ruột gan.
Vừa ăn miếng đầu tiên, tôi đã nhận ra ngay đây không phải là tay nghề của chú Hạ.
“Cơm hôm nay còn ngon hơn cả chú Hạ nấu nữa, anh mua ở tiệm nào vậy?”
Hạ Sơn Xuyên đứng bên cạnh đang xem số liệu hệ thống của tôi.
Anh thản nhiên đáp: “Anh nấu đấy.”
Tôi nghe xong suýt chút nữa thì nghẹn.
Tôi ho sù sụ không dứt.
Hạ Sơn Xuyên vội vàng vừa đưa nước vừa vỗ lưng cho tôi.
Đúng lúc này, Trương Hải Đào xuất hiện.
“Hai người đang làm cái gì thế hả!”
Tôi và Hạ Sơn Xuyên đồng thời ngẩng đầu nhìn lên.
Không biết có phải do ảo giác của tôi hay không, mà tôi cảm thấy nét ôn hòa trên người Hạ Sơn Xuyên bỗng chốc tan biến sạch sành sanh.
Thay vào đó là một luồng áp lực nặng nề và lạnh lẽo.
Trương Hải Đào lao tới định kéo tay tôi.
Nhưng liền bị Hạ Sơn Xuyên gạt phăng ra.
Trương Hải Đào loạng choạng suýt ngã.
Anh ta giận dữ chỉ tay vào mặt Hạ Sơn Xuyên: “Mày là thằng nào? Phương Viên là vợ tao!”
Đến lúc này tôi mới để ý thấy hốc mắt Trương Hải Đào đen sì, cằm đầy râu lún phún.
Quần áo thì nhăn nhúm, trên chiếc sơ mi trắng còn dính lốm đốm vết dầu mỡ.
Rõ ràng là anh ta còn cài sai cả cúc áo.
Anh ta trợn mắt, nhìn Hạ Sơn Xuyên với vẻ hằn học.
Thấy trạng thái của anh ta không ổn, vì sợ anh ta sẽ làm gì bất lợi cho Hạ Sơn Xuyên, tôi vội vàng đứng bật dậy.
“Anh Hạ, phiền anh ra ngoài một lát.”
Hạ Sơn Xuyên không nhúc nhích.
“Tôi không sao đâu, anh cứ đi làm việc của mình đi.”
Lúc này Hạ Sơn Xuyên mới thôi không kiên trì nữa.
Trong văn phòng chỉ còn lại tôi và Trương Hải Đào.
“Trương Hải Đào, anh đi đi. Tôi đã chia tay với anh từ lâu rồi.”
“Không! Vợ ơi! Chúng ta chưa chia tay!”
Tôi thật sự cạn lời với anh ta.
Trương Hải Đào nhìn tôi, ánh mắt lóe lên những tia sáng kỳ quái.
Giọng điệu của anh ta vừa có vẻ dịu dàng, lại vừa có chút cuồng loạn.
“Vợ ơi, chúng ta yêu nhau bao nhiêu năm nay, lại còn có con với nhau rồi. Chúng ta vốn là một gia đình không thể tách rời, sao có thể chia tay được chứ? Em đừng đùa nữa, chúng ta về nhà thôi.”
“Trương Hải Đào, sao anh cứ giả ngu thế nhỉ? Chúng ta sớm đã chẳng còn quan hệ gì rồi! Làm gì còn cái nhà nào nữa! Nhà tôi bán lâu rồi!”
“Không! Vợ ơi! Em nói sai rồi! Chúng ta là người một nhà. Nhà bán rồi cũng không sao, anh có thể cố gắng, chúng ta mua cái khác là được mà. Coi như nể tình con, em đừng bỏ anh!”
Đôi mắt anh ta đỏ ngầu, vươn tay định kéo lấy tôi.
“Tôi phá t.h.a.i rồi. Đứa con của anh không còn nữa đâu. Đây là giấy chứng nhận phẫu thuật.”