Chương 8
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trương Hải Đào: “Mẹ! Viên Viên đã có t.h.a.i rồi, cô ấy…”
Mẹ tôi: “Đó là con của nhà họ Phương chúng tôi, không liên quan gì đến anh.”
Tôi: “Cút mau!”
Trương Hải Đào ủ rũ vừa định nhấc chân bước đi.
Mẹ tôi nói: “Để chìa khóa xe lại.”
Chu Quế Trân: “Đó là đồ của con trai tôi!”
Tôi: “Bà cứ hỏi con trai bà xem anh ta có dám nói câu đó không?”
Chu Quế Trân nghiến răng nghiến lợi lườm tôi một cái sắc lẹm.
Trương Hải Đào đành miễn cưỡng đưa chìa khóa xe cho mẹ tôi.
Mẹ tôi bồi thêm một câu: “Tôi khuyên các người đừng hòng tơ tưởng đến căn nhà kia nữa, tôi đã cho cháu trai và bạn nó vào ở rồi. Thằng cháu tôi tính tình chẳng tốt đẹp gì đâu.”
Trương Hải Đào nhìn tôi một cái.
Cuối cùng, anh ta vẫn phải dắt díu mẹ mình rời đi trong bộ dạng t.h.ả.m hại.
Lúc này tôi mới chú ý đến người đàn ông nho nhã đang đứng sau lưng mẹ.
“Mẹ, vị này là ai ạ?”
“À, đây là ông Hạ Sơn Xuyên. Lần này mẹ lên tỉnh là để bàn chuyện hợp tác với ông ấy.”
Tôi lập tức lễ phép cúi chào: “Cháu chào chú Hạ ạ.”
Hạ Phong Niên: “Viên Viên chịu khổ rồi. Hồng Vân, chuyện này lỗi tại em, nếu em sớm giới thiệu anh với Viên Viên thì hôm nay làm gì đến lượt bọn họ bắt nạt con bé chứ?”
Vẻ mặt mẹ tôi thoáng chút ngượng ngùng.
Tôi còn chưa kịp nghĩ xem rốt cuộc mẹ đang có chuyện gì thì cửa phòng mở ra.
“Dì Hồng Vân, bố, con đã cảnh cáo bọn họ rồi.”
Mẹ tôi giới thiệu: “Phương Viên, đây là Hạ Sơn Xuyên, con trai của chú Hạ.”
Hạ Sơn Xuyên đưa mẹ con tôi đến cửa khách sạn rồi mới rời đi.
Ở phía căn nhà mới, quả thực đã có người dọn vào ở.
Đó là ý kiến của Hạ Sơn Xuyên.
Cái gọi là “cháu trai” thực chất là người do anh sắp xếp.
“Đều là người của đội bảo vệ công ty tôi, đối phó với mấy kẻ vô lại đó thì dễ như trở bàn tay.”
Sau khi cảm ơn, chúng tôi tạm biệt nhau.
Vừa vào phòng, tôi đã bắt đầu “tra khảo” mẹ.
“Khai thật đi mẹ, tình hình thế nào rồi?”
Mẹ tôi hiếm khi lộ vẻ thẹn thùng như vậy.
“Gớm, không có gì đâu!”
Nhưng tôi đã nhìn thấu tất cả.
“Mẹ, con biết mẹ không phải người xốc nổi. Chú Hạ đó trông rất tốt, con trai chú ấy cũng không tệ, mẹ đừng có lo ngại gì cả.”
Mẹ im lặng hồi lâu.
Lúc cất lời lại mang theo tiếng nghẹn ngào.
“Con gái mẹ còn đang chịu khổ, mẹ làm gì có tâm trạng nghĩ đến chuyện của mình? Viên Viên, đứa bé trong bụng con…
“Ngày mai con sẽ đi làm phẫu thuật đúng giờ.”
Mẹ im lặng rất lâu, cuối cùng cũng gật đầu.
Tôi ôm chầm lấy mẹ.
“Mẹ, con hy vọng mẹ được hạnh phúc. Con cũng sẽ hạnh phúc thôi.”
Trương Hải Đào cùng bố mẹ chen chúc trong một nhà trọ rẻ tiền, vẻ mặt ủ rũ.
Chưa bao giờ hắn cảm thấy cuộc đời mình thất bại như lúc này.
Hắn không thể hiểu nổi tại sao mọi chuyện lại đột ngột thành ra thế này?
Hắn – một tiến sĩ, nghiên cứu viên vừa mới vào viện nghiên cứu.
Một nhân tài tri thức cao được người người kính trọng.
Đáng lẽ phải đang lái xe Mercedes, ở căn nhà hơn triệu tệ.
Sắp được hưởng cảnh vợ con đề huề, ấm êm.
Vậy mà tại sao bỗng chốc lại sa cơ lỡ vận, phải ở trong nhà trọ rách nát giá bảy mươi lăm tệ một ngày!
Rốt cuộc là tại sao?!
Lúc từ bệnh viện ra, bọn họ đã đi thẳng đến căn nhà mới.
Định bụng lấy tư cách chủ nhà để thay khóa rồi dọn vào ở.
Ngờ đâu, tay còn chưa chạm vào cửa thì cửa đã mở.
Ba gã đàn ông vạm vỡ, xăm trổ đầy mình đứng chắn ngay lối vào.
Bố hắn còn định lên tiếng tranh cãi.
Một gã trong đó liền trực tiếp múa may con d.a.o găm nhỏ trên tay.
Tiếng gió rít lên vù vù.
Ba người đó chẳng nói chẳng rằng một lời nào.
Trương Hải Đào liền run rẩy kéo bố mẹ rời đi ngay lập tức.
Căn nhà cũ thì đã cho thuê rồi.
Ký túc xá ở viện nghiên cứu cũng không thể chứa nổi cả ba người bọn họ.
Đành phải cả nhà chui rúc trong cái nhà trọ tồi tàn này.
Chỗ đắt hơn thì không ở nổi.
Bởi vì lương tháng của hắn chỉ có hơn ba nghìn tệ.
Trương Đại Sơn vừa hút t.h.u.ố.c vừa đi tới đi lui trong phòng.
“Không sao! Không quá hai ngày đâu, mẹ con nhà kia sẽ phải tới cầu xin chúng ta thôi!
Trong bụng Phương Viên đang mang giọt m.á.u của nhà mình đấy!
Cái bà Âu Hồng Vân kia chỉ là một mụ góa, dù có biết kiếm tiền đến mấy thì đã sao? Không có đàn ông, bà ta chỉ là quả hồng mềm dễ nắn thôi!”
Chu Quế Trân xoa bụng, nhỏ giọng hỏi: “Vạn nhất Phương Viên đi phá t.h.a.i thì sao?”
Bàn tay Trương Hải Đào bất giác cuộn c.h.ặ.t lại.
Trương Đại Sơn xua tay dứt khoát: “Không đời nào!
Từ lúc đi học Phương Viên đã bám đuôi con trai mình rồi, bao nhiêu năm qua tôi với bà không bỏ ra một đồng tiền học phí hay sinh hoạt phí nào, chẳng phải đều do Phương Viên cung phụng cho Hải Đào sao?
Âu Hồng Vân làm kinh doanh, một người tinh tường như bà ta, nếu mẹ con họ không nhìn trúng Hải Đào là một cổ phiếu ưu tú thì có chịu đầu tư như vậy không?
Vừa cho nhà, vừa cho xe! Cung phụng đến tận răng như thế!
Khó khăn lắm mới m.a.n.g t.h.a.i được, đối với Phương Viên mà nói, đó là cách để trói c.h.ặ.t cái mã cổ phiếu tiềm năng như Hải Đào này, cô ta đời nào nỡ từ bỏ!
Các người cứ đợi mà xem! Không quá hai ngày đâu! À không, trong vòng một tuần, bọn họ nhất định sẽ mang thêm sính lễ mới tới cầu xin chúng ta cho xem!
Chúng ta cứ việc ở đây mà chờ!
Đến lúc đó, nếu họ không đưa ra được lời giải thích thỏa đáng khiến tôi vừa lòng, tôi sẽ không để Hải Đào đi đăng ký kết hôn với nó đâu!”
Ngón tay đang cuộn c.h.ặ.t của Trương Hải Đào dần thả lỏng ra.
Phải.
Bố nói đúng.
Mình là một cổ phiếu ưu tú.
Phương Viên đã đổ bao nhiêu tâm huyết và tiền bạc vào người mình như vậy.
Sắp đến lúc gặt hái thành quả rồi, sao cô ấy có thể từ bỏ được chứ?
Trương Hải Đào nghĩ vậy, tâm trạng đè nén bấy lâu nay cũng dịu đi phần nào.
Ngày tôi kết thúc thời gian ở cữ nhỏ.
Tôi nhận được điện thoại từ bên trung gian nhà đất.
“Cô Phương, có người trả giá một triệu một trăm nghìn tệ để mua căn hộ của cô, cô thấy sao ạ?”
“Bán!”
“Vâng, vậy chúng tôi sẽ làm việc trực tiếp với người đại diện của cô là anh Hạ ạ.”
“Được.”
Hạ Sơn Xuyên vốn là dân luật chuyên nghiệp.
Sau khi làm phẫu thuật, tôi xin nghỉ phép dài hạn rồi theo mẹ về quê dưỡng bệnh.
Chú Hạ đã tin tưởng giao phó việc bán nhà của tôi cho Hạ Sơn Xuyên xử lý.
Trong bếp, mẹ tôi và chú Hạ người thì thái, người thì xào.
Hai người phối hợp với nhau cực kỳ ăn ý.
Tôi nằm trên ban công sưởi nắng.
Bên cạnh là đĩa trái cây nhập khẩu đã gọt sẵn và bát yến sào nóng hổi.
Tôi tận hưởng cảm giác thoải mái, thảnh thơi đã mất bấy lâu nay.
Trong lòng tôi không hề có một chút cảm giác tội lỗi nào.