Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi muốn xem xem Trương Hải Đào sẽ xử lý cuộc khủng hoảng này như thế nào.
Trương Hải Đào nhíu mày: “Bố, bố sắp xếp như thế thì con và Viên Viên ở đâu?”
“Thì cái phòng đối diện nhà vệ sinh ở phòng khách kia kìa, hai đứa ở đó không phải là được rồi sao?”
Cuối cùng Trương Hải Đào cũng phản ứng lại.
“Bố, bố định cho mẹ ở hẳn đây luôn sao? Hai người không ở căn nhà cũ của mình nữa à?”
Trương Đại Sơn hắng giọng: “Sẵn tiện hỏi rồi thì tôi cũng nói thẳng luôn cho anh chị biết. Phương Viên cũng nghe cho kỹ vào.
Tôi và mẹ anh vất vả bao nhiêu năm nay, khó khăn lắm mới nuôi anh khôn lớn, lấy vợ cho anh, giờ là lúc các người phải báo đáp chúng tôi rồi.
Nhà cũ bên kia vừa tối tăm vừa ẩm thấp, vốn đã không hợp để ở, huống chi giờ mẹ anh còn đang mang bầu.
Từ nay về sau, chúng tôi sẽ ở đây.
Hai đứa cũng đừng có ý kiến gì, mà nếu có thì cũng cứ giữ lấy trong lòng đi.
Vẫn câu nói đó, mẹ anh hiện giờ là người tôn quý nhất cái nhà này, ai cũng phải để ý đến tâm trạng bà ấy. Tất cả mọi thứ đều phải nhường bước cho em trai em gái của các người!
Tránh ra nào, để mẹ anh nằm xuống giường nghỉ ngơi một lát!”
Tôi cúi đầu nghịch điện thoại, không mảy may nhúc nhích.
Trương Hải Đào thấy tôi không động đậy, anh ta cũng chẳng dám làm gì.
Tôi cất điện thoại, cười như không cười nói: “Bố, mẹ, hai người chưa chào hỏi câu nào đã dọn vào ở, còn biến căn nhà thành ra nông nỗi này, có vẻ không hợp lý cho lắm nhỉ? Dù sao đây cũng là nhà của con.”
Hốc mắt Chu Quế Trân lập tức đỏ hoe.
Bà ta níu lấy áo Trương Đại Sơn.
“Tôi đã bảo là chúng ta đừng đến rồi mà, ông cứ nhất quyết đòi đi. Ông xem, làm Viên Viên giận rồi kìa.
Hay là mình về luôn bây giờ đi.
Con trai lớn rồi đúng là chỉ biết lo cho người ngoài, cưới vợ rồi là quên luôn cả mẹ.
Con dâu cũng chẳng phải hạng vừa gì.
Thôi, cái số tôi nó vậy rồi. Hải Đào à, con cứ ở lại sống cho tốt với Viên Viên đi, mẹ với bố chịu khổ chịu cực chút cũng không sao đâu.
Đại Sơn, chúng ta đi.”
Nói xong, bà ta ôm bụng đi ra phòng khách, xách một chiếc túi du lịch dưới đất lên.
Trương Hải Đào liếc nhìn tôi một cái rồi vội vàng chạy theo.
“Mẹ, Viên Viên không có ý đó đâu, mẹ đừng đi mà… Viên Viên, em mau xin lỗi mẹ đi!”
Tôi cười lạnh một tiếng: “Mẹ ơi, trong cái túi kia hình như toàn là thực phẩm chức năng của con, lại còn có cả yến sào mẹ đẻ con mua cho nữa thì phải.”
Vẻ mặt Chu Quế Trân bỗng chốc sượng trân.
Trương Đại Sơn lao đến giữ Chu Quế Trân lại.
“Đi cái gì mà đi! Bà còn chỗ nào để đi nữa à?”
Ông ta đen mặt nhìn Trương Hải Đào: “Nói thật cho anh biết, nhà cũ chúng tôi đã cho thuê rồi.
Đây là nhà của anh, cũng chính là nhà của tôi và mẹ anh. Sau này chúng tôi nhất định sẽ ở lại đây.
Chúng tôi cũng chẳng ở không đâu, đợi sau này nhà cũ được đền bù, nếu hai đứa thể hiện tốt, tôi sẽ chia cho một phần ba.”
Nói xong, Trương Đại Sơn lại nghênh ngang nhìn tôi.
“Phương Viên, cô và con trai tôi đã đăng ký kết hôn rồi, đừng có hở ra là của cô với của tôi nữa.
Đã là người một nhà, việc gì phải phân chia rạch ròi như thế?
Hơn nữa, hai đứa đi làm bên ngoài, tôi và mẹ anh ở nhà lo toan quán xuyến việc nhà cho, chúng tôi còn chưa đòi tiền công của anh chị đâu.
Vả lại, cái nhà này nhà họ Trương chúng tôi không bỏ tiền ra chắc? Bộ sofa, cái tivi kia chẳng phải đều do nhà chúng tôi mua sao? Cô lấy tư cách gì mà bảo đây là nhà cô?
Còn nữa, cô phải hiểu cho rõ, hạng dân quê như cô mà được gả vào nhà tôi làm dâu đã là trèo cao rồi.
Mẹ chồng cô có ăn tí đồ bổ của cô thì đã sao, kể cả có bảo cô rửa chân cho bà ấy thì đó cũng là bổn phận đương nhiên!”
Ánh mắt ông ta quét qua tôi và Trương Hải Đào.
“Đừng quên, trong bụng mẹ anh đang mang chính là em ruột của các người đấy!”
Trương Đại Sơn nói một cách đầy hùng hồn và chính nghĩa.
Chu Quế Trân bày ra vẻ mặt đầy ngưỡng mộ tựa sát vào n.g.ự.c chồng mình.
Trương Hải Đào thì đứng đó đầy lo lắng, bất an.
Tôi nhịn không được mà bật cười thành tiếng.
Cả ba người nhà họ đồng loạt nhìn về phía tôi.
Tôi khoanh tay trước n.g.ự.c, liếc nhìn Trương Hải Đào rồi hất cằm.
“Trương Hải Đào, anh tự nói đi, tôi có trèo cao để được lấy anh không?”
Trong chớp mắt.
Mặt Trương Hải Đào cắt không còn giọt m.á.u.
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên.
“Đến rồi!”
Tôi chạy vội ra mở cửa.
Tiện chân đá cho Trương Hải Đào một cái.
Bốn nhân viên bốc xếp, bốn nhân viên an ninh và bốn nhân viên vệ sinh đứng xếp hàng ngay ngắn trước cửa.
“Mời vào.”
Tám gã đàn ông cao lớn cùng bốn cô nhân viên vệ sinh vừa bước vào.
Trương Đại Sơn vốn đang khí thế hừng hực bỗng chốc có chút chùn bước.
Nhưng ông ta vẫn cố giữ thể diện mà chất vấn: “Các người làm cái gì thế?”
Trương Hải Đào thì dè dặt hỏi tôi: “Viên Viên, em định làm gì vậy?”
Tôi chẳng buồn đoái hoài đến hai người bọn họ.
Tôi chỉ vào bộ sofa, tủ lạnh, tivi và mấy món đồ điện gia dụng nhỏ.
“Tháo dỡ hết rồi khiêng đi. Các cô giúp tôi dọn sạch toàn bộ đồ dùng của đàn ông và đồ của phụ nữ lớn tuổi trong căn nhà này đi.”
Trương Đại Sơn vẫn còn đang ngơ ngác.
Nhưng Trương Hải Đào đã nhận ra tôi định làm gì.
“Vợ ơi! Em không được làm thế! Các người không được tháo! Không ai được tháo hết!”
Anh ta vừa gào lên thì bố mẹ anh ta cũng phản ứng lại.
Tất cả bắt đầu xông vào ngăn cản.
“Mấy anh an ninh, dẹp hiện trường giùm tôi cái.”
“Rõ! Cô Phương cứ yên tâm!”
Họ đanh mặt lại, đẩy cả ba người nhà Trương Hải Đào ra ngoài cửa sau đó vây thành một vòng tròn, canh chừng gắt gao.
Trương Đại Sơn là người không nhịn được trước, bắt đầu lớn tiếng c.h.ử.i rủa.
“Phương Viên! Cô làm thế này là bất hiếu!
Cô là con dâu nhà tôi mà dám đuổi cả bố mẹ chồng ra khỏi cửa à!
Cô không sợ người đời cười chê, đ.â.m chọc sau lưng cô sao!”
Chu Quế Trân thì cứ thế sụt sùi khóc lóc.
“Viên Viên à, con không thể làm thế được! Chúng ta là người một nhà mà!”
Hàng xóm đối diện nghe thấy động tĩnh liền ló đầu ra xem.
Chu Quế Trân càng khóc lóc t.h.ả.m thiết hơn.
“Viên Viên ơi, tôi và bố con đối xử với con đâu có tệ, sao con lại nỡ đối xử với chúng tôi như thế này?”
Trương Hải Đào rướn cổ gọi tôi: “Viên Viên, em mau bảo họ dừng tay lại đi! Em không thể để họ dỡ nhà mình được! Đây là tổ ấm của hai đứa mình mà!”
Nhân viên chuyển nhà bắt đầu khênh ghế sofa ra ngoài.
Tôi cười hì hì đáp lại: “Ngại quá, đây là nhà của tôi.
Mấy món đồ anh sắm sửa, tôi sẽ cho người khuân xuống dưới kia trả lại nguyên vẹn cho anh.
Lát nữa cả gia đình ba người nhà anh có thể xuống cạnh thùng rác dưới lầu mà nhận lại đồ.”