Chương 10
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi lấy tờ giấy đó từ trong túi xách ra.
Trương Hải Đào sững sờ.
Anh ta chẳng thèm nhìn lấy một cái mà thẳng tay xé nát tờ giấy chứng nhận đó.
“Đồ giả! Tất cả đều là giả! Em yêu anh như thế! Sao em nỡ phá bỏ giọt m.á.u của anh và em được chứ! Phương Viên, chắc chắn là em đang lừa anh! Anh sẽ không mắc bẫy đâu!”
Đột nhiên, anh ta như nghĩ ra điều gì đó.
Ngón tay anh ta chỉ thẳng ra cửa.
“Có phải vì thằng cha đó không? Cô ngủ với nó rồi đúng không!”
Tôi bắt đầu thấy phiền phức vô cùng.
“Anh bị thần kinh à?”
“Phương Viên! Cô là người phụ nữ của tôi! Sao cô có thể ngoại tình! Sao cô có thể trơ trẽn đến thế hả!”
“Trương Hải Đào! Anh ăn nói cho sạch sẽ vào!”
“Chính cô mới là loại không sạch sẽ!”
“Cô ngoại tình ngay khi chúng ta còn là vợ chồng! Cô m.a.n.g t.h.a.i con tôi mà vẫn đi lẳng lơ với thằng đàn ông khác!”
“Phương Viên! Cô đúng là hạng đàn bà hư hỏng!”
Tôi vung tay tát thẳng vào mặt anh ta một cái cháy má.
“Anh có bệnh thì đi chữa đi! Đừng nói là tôi không có, cho dù tôi có thật thì liên quan gì đến anh? Anh là cái thá gì của tôi chứ! Tôi nói cho anh biết! Tôi phá t.h.a.i rồi đấy! Từ nay về sau đừng có bám lấy tôi nữa! Cút ngay lập tức, nếu không tôi sẽ gọi bảo vệ!”
Tôi cầm điện thoại lên.
Trương Hải Đào lập tức giật lấy.
“Cô… Cô thực sự đã phá bỏ con của tôi!”
“Đúng thế! Cho nên anh cút đi cho khuất mắt tôi!”
“Phương Viên! Cô xâm phạm quyền sinh sản của tôi! Tôi sẽ kiện cô!”
“Đàn ông mà cũng đòi có quyền sinh sản à? Uổng công anh mang danh tiến sĩ đấy, có hiểu luật không thế? Được thôi, anh thích kiện thì cứ đi mà kiện! Tiện thể tôi cũng sẽ nộp đơn khởi kiện, yêu cầu anh hoàn trả toàn bộ các khoản chi phí mà tôi đã chu cấp cho anh suốt những năm qua.”
Trương Hải Đào chỉ thẳng vào mặt tôi: “Cô mới là đồ không biết xấu hổ! Cô bị tôi ngủ bao nhiêu năm nay, lại còn từng phá thai, cô tưởng ngoài tôi ra thì còn ai thèm rước loại như cô chắc?
Cái thằng lúc nãy nó có thèm lấy cô không?
Phương Viên, nhìn rõ thực tế đi! Chỉ có Trương Hải Đào này mới rộng lượng chấp nhận cô thôi!”
Trước đây đúng là mắt tôi không phải mù bình thường.
Mà là mù cả mắt lẫn tâm mới đ.â.m đầu vào hạng người này!
“Phương Viên, những thằng đàn ông khác chỉ muốn chơi bời với cô thôi, chỉ có tôi mới…”
“Rầm!”
Cửa phòng bị tông mạnh ra.
Tôi còn chưa kịp nhìn rõ chuyện gì thì Trương Hải Đào đã bị đá văng xuống đất.
Hạ Sơn Xuyên mặt lạnh như tiền, liên tiếp tung ra những cú đ.ấ.m đầy uy lực.
Thấy Trương Hải Đào bị đ.á.n.h đến mức khóe miệng chảy m.á.u.
Tôi vội vàng kéo Hạ Sơn Xuyên dậy.
Anh lạnh lùng liếc nhìn kẻ đang nằm thở dốc dưới đất.
Rồi rút điện thoại ra.
“Vào xử lý đi.”
Chưa đầy một phút sau, một người đàn ông cao lớn bước vào.
Anh ta xách Trương Hải Đào dậy.
Trương Hải Đào vẫn cố gào thét mắng c.h.ử.i Hạ Sơn Xuyên: “Tao sẽ kiện mày! Tao không cần biết mày là ai, Phương Viên là vợ tao! Mày mà dám nhòm ngó vợ tao, tao sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t mày!”
Sắc mặt Hạ Sơn Xuyên vẫn không hề thay đổi.
Khóe miệng anh thậm chí còn nở một nụ cười nhàn nhạt.
“Vậy thì cứ thử xem anh có g.i.ế.c nổi tôi không.”
Người đàn ông kia lôi Trương Hải Đào đi.
Anh ta vẫn cố giãy giụa quay đầu lại: “Vợ ơi, anh biết em giận chuyện mẹ anh cứ đòi sinh đôi, em yên tâm, anh nhất định sẽ cho em một câu trả lời thỏa đáng!”
Sau khi căn phòng đã yên tĩnh trở lại, Hạ Sơn Xuyên nhìn sang tôi.
“Tay có đau không?”
Tôi mất vài giây mới phản ứng kịp.
“Sao anh biết là tôi đ.á.n.h anh ta?”
“Nếu là anh ta đ.á.n.h em, em nghĩ tôi có thể đứng yên ở ngoài đến tận lúc đó không?”
Tôi hơi ngẩn ra, rồi theo bản năng xin lỗi: “Xin lỗi nhé, để anh phải thấy cảnh không hay này rồi.”
Anh rót thêm nước nóng cho tôi.
“Anh ta nói không sai. Tôi quả thực đang nhòm ngó em đấy.”
Vào ngày mẹ tôi và chú Hạ đi đăng ký kết hôn.
Tôi cũng đồng ý thử hẹn hò với Hạ Sơn Xuyên.
Cùng lúc đó, bạn bè truyền đến tin tức về Trương Hải Đào.
Anh ta đã phải vào tù.
Hóa ra, anh ta đã đẩy chính mẹ ruột của mình là bà Chu Quế Trân xuống cầu thang.
Bà Chu Quế Trân đang m.a.n.g t.h.a.i đôi sáu tháng, kết quả là mất đi một đứa bé.
Người qua đường đã báo cảnh sát, và Trương Hải Đào bị bắt giữ.
Trương Đại Sơn vì muốn cứu con trai nên đã ký giấy bãi nại.
Nhưng sau khi ra tù, Trương Hải Đào cũng mất luôn công việc.
Anh ta muốn đến tìm tôi một lần nữa, nhưng đã bị người của Hạ Sơn Xuyên chặn lại.
Biết mình không đụng vào nổi, anh ta hoàn toàn nản chí, bắt đầu lún sâu vào con đường c.ờ b.ạ.c.
Chẳng bao lâu sau, mẹ anh ta sinh non một bé trai.
Nhưng tim đứa trẻ không được tốt, vừa sinh ra đã phải nằm trong l.ồ.ng kính.
Bố anh ta tìm anh ta đòi tiền để chữa trị cho đứa em nhỏ.
Anh ta không muốn lo, thế là bố mẹ anh ta nằm lăn ra đất ăn vạ, làm mình làm mẩy.
Anh ta đành phải đi vay đủ loại tín dụng đen qua mạng.
Cộng thêm cả nợ c.ờ b.ạ.c, tổng số nợ đã lên tới tám tỷ.
Anh ta bị đám đòi nợ dồn vào đường cùng, không còn cách nào thoát thân.
Trong cơn quẫn bách, anh ta đã liều lĩnh đ.á.n.h cắp dữ liệu của viện nghiên cứu để bán lấy tiền.
Chưa đầy hai ngày sau, anh ta đã bị bắt quả tang ngay tại sòng bạc cùng với tang vật.
Mức án dành cho anh ta là hai mươi năm tù.
Ngày bản án chính thức được ban xuống, anh ta lại nở nụ cười như vừa trút bỏ được gánh nặng.
Có lẽ đối với anh ta vào lúc này…
Vào trong đó chưa biết chừng lại là một kiểu giải thoát, một lối thoát mới.
Con người ta đúng là thật kỳ lạ.
Mối tình từng khắc cốt ghi tâm đến thế.
Người yêu từng tưởng chừng sẽ cùng nhau chung sống đến đầu bạc răng long.
Đến nay nghe lại cũng chỉ giống như đang nghe câu chuyện của một ai đó khác.
Trong lòng tôi, chẳng còn gợn lên dù chỉ là một chút sóng lòng.
Cảm giác máy bay tăng tốc biến mất, phi cơ dần đi vào quỹ đạo ổn định.
Điểm đến là một thành phố biển ấm áp – Tân Hải.
Đây là lần đầu tiên tôi và Hạ Sơn Xuyên đi du lịch cùng nhau.
Trong lòng tôi có chút hồi hộp.
“Bạn gái, ăn viên kẹo cho bớt lo nào.”
Tôi nhận lấy viên kẹo thỏ trắng, quay sang lườm người đàn ông tuấn tú bên cạnh một cái.
“Đừng có gọi bạn gái sớm thế, anh lo mà nghĩ cách giải thích với bố anh và mẹ em đi đã!”
Hạ Sơn Xuyên đặt một nụ hôn lên trán tôi.
“Em tưởng là họ không biết chắc?”