Chương 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tiện thể, tôi cũng chào hỏi người hàng xóm một tiếng: “Xin lỗi vì đã làm phiền bác, cháu đang dọn dẹp lại ‘rác rưởi’ trong nhà chút ạ.”
Trương Đại Sơn dùng sức đẩy nhân viên bảo an.
Nhưng sức lão sao mà đẩy nổi người ta?
“Phương Viên! Cô là con dâu nhà họ Trương chúng tôi! Đây là nhà của con trai tôi, cũng chính là nhà của tôi! Cô tưởng cô có thể đuổi được chúng tôi đi chắc?!”
Sắc mặt Trương Hải Đào xám xịt như tro tàn.
Tôi bật cười thành tiếng.
“Ai bảo tôi là con dâu nhà ông? Trương Hải Đào, giờ anh có thể nói trắng ra được rồi đấy.”
Trương Đại Sơn và Chu Quế Trân đều nghi hoặc nhìn về phía con trai mình.
Trương Hải Đào đỏ bừng mặt vì xấu hổ.
“Sao thế? Anh không dám nói à? Vậy để tôi nói hộ cho!
Trương Đại Sơn! Chu Quế Trân! Mấy cái bàn tính của hai người gõ to đến mức đập thẳng vào mặt tôi rồi đây này!
Cứ giả vờ giả vịt mãi, chỉ chờ tôi và con trai hai người lãnh chứng xong là bắt đầu nạt nộ, xoay tôi như chong ch.óng đúng không!
Hơn năm mươi tuổi rồi còn cố m.a.n.g t.h.a.i lần thứ hai trước cả con dâu!
Lại còn mặt dày mày dạn đến chiếm nhà của tôi!
Chẳng phải hai người tính toán để tôi làm kẻ đổ vỏ, nuôi con thay cho hai người sao?!
Cả nhà các người coi tôi như con heo trong nồi để làm thịt chắc!
Tôi nhổ vào!
Ông trời cũng chẳng nỡ nhìn tôi bị gia đình các người ăn tươi nuốt sống đâu!
Nói cho các người biết sự thật nhé! Tôi và anh con trai ‘giống tốt‘ này của hai người chưa hề đăng ký kết hôn đâu!
Ha ha ha! Không ngờ tới đúng không?
Bàn tính hỏng bét rồi nhé!”
Trương Đại Sơn và Chu Quế Trân đồng thời c.h.ế.t lặng.
Trông hai người họ chẳng khác gì hai con chim cút trúng gió.
“Cô nói cái gì cơ? Nó đang đùa phải không con? Hải Đào, con nói đi! Mẹ muốn con nói rõ ràng!”
Mắt Trương Hải Đào hằn lên những tia m.á.u, anh ta vò đầu bứt tai.
“Là thật đấy! Lúc con và Phương Viên đi lãnh chứng, hệ thống bên dân chính bị hỏng. Hai đứa đợi cả tiếng đồng hồ, đến lúc họ hết giờ làm việc thì phải đi về! Ai mà biết bố mẹ lại gây ra cái trò này chứ!”
Chu Quế Trân trợn trắng mắt, ngất lịm đi.
Trương Đại Sơn giáng một cái tát nảy lửa vào mặt Trương Hải Đào.
“Sao mày không nói sớm!”
“Quế Trân! Bà nó ơi!”
“Mau gọi 115 cấp cứu!”
Đúng là cứ phải để người chuyên nghiệp làm việc chuyên môn.
Chẳng mấy chốc, căn nhà của tôi đã trở nên mới mẻ và tinh tươm.
Dù có thiếu đi vài món đồ nhưng trong lòng tôi thấy sảng khoái vô cùng.
Tôi ngồi trên chiếc ghế bập bênh ngoài ban công, thong thả ăn đồ gọi về và hồi tưởng lại những gì vừa xảy ra.
Cảm giác vẫn cứ như một giấc mơ.
Chỉ suýt chút nữa thôi.
Chỉ thiếu một chút nữa là tôi đã sa chân vào hố lửa rồi.
Lẽ nào đây chính là cái gọi là “phụ nữ có phúc không bước chân vào nhà vô phúc” trong truyền thuyết?
Đúng là trên đời này cái quái gì cũng có thể xảy ra được.
Tôi và Trương Hải Đào bắt đầu yêu nhau từ thời đại học.
Gia đình anh ta ở ngay khu phố cũ của thành phố.
Còn tôi là một cô gái ở huyện thi đỗ lên đây.
Năm tôi học năm ba, anh ta đang học năm cuối đã theo đuổi tôi suốt nửa năm trời, mãi tôi mới đồng ý làm bạn gái.
Sau đó, vừa tốt nghiệp tôi đã vào làm ở bộ phận sale của một doanh nghiệp.
Còn Trương Hải Đào thì tiếp tục học lên thạc sĩ rồi tiến sĩ.
Về sau công ty bắt đầu lấn sân sang mảng truyền thông mới, sự nghiệp của tôi nhờ đó mà lên như diều gặp gió.
Lương bổng và các chế độ đãi ngộ đều tăng vọt.
Trong khi đó, Trương Hải Đào gần như chẳng có thu nhập gì.
Thậm chí tôi còn thường xuyên phải chi tiền cho anh ta.
Trước đây, dù tôi biết bố mẹ Trương Hải Đào có chút tự phụ kiểu dân thành thị.
Nhưng họ thể hiện không mấy rõ ràng.
Cách nói chuyện với tôi cũng được coi là nhã nhặn, lịch sự.
Họ còn thường xuyên bảo Trương Hải Đào mang cơm nhà làm đến cho tôi.
Họ nói một đứa con gái tỉnh lẻ như tôi lên thành phố bươn chải không hề dễ dàng, cần phải ăn cơm nhà cho đảm bảo sức khỏe.
Lúc đó tôi đã rất cảm động.
Tôi cũng thường xuyên mua quà cáp nhờ anh ta mang về biếu hai bác.
Rồi chuyện gì đến cũng phải đến, hai đứa bắt đầu bàn tính chuyện hôn nhân.
Khi hai nhà gặp mặt để thống nhất sính lễ.
Bố mẹ anh ta còn vì không có khả năng mua nhà cưới cho chúng tôi mà rơi nước mắt hối lỗi trước mặt mẹ tôi.
Bố tôi mất sớm.
Nhưng mẹ tôi lại là người phụ nữ rất giỏi giang.
Bà mở một xưởng may quần áo trẻ em ở dưới huyện.
Tôi là con gái duy nhất của bà, ban đầu bà vốn không mặn mà gì với việc tôi gả cho Trương Hải Đào.
Chính tôi đã thuyết phục mẹ rằng tình cảm giữa tôi và anh ta rất tốt.
Hơn nữa, sau khi tốt nghiệp tiến sĩ, anh ta có thể vào viện nghiên cứu ngay.
Anh ta là một “cổ phiếu tiềm năng”.
Ngoài ra bố mẹ anh ta dù không có tài sản gì lớn nhưng vẫn còn trẻ, lại chỉ có mình anh ta là con độc nhất.
Trong vòng hai mươi năm tới, hai đứa tôi chắc chắn sẽ không phải gánh vác áp lực gì quá nặng nề.
Mẹ tôi vốn chiều tôi, lúc nào cũng tôn trọng ý kiến của con gái nên bà đành thỏa hiệp.
Bà còn chi tiền mua nhà, mua xe làm của hồi môn cho tôi.
Thế nên.
Nếu nói tôi “vác xác” đi lấy Trương Hải Đào thì cũng chẳng sai chút nào.
Tôi cứ ngỡ chỉ cần hai đứa yêu thương nhau, bố mẹ anh ta biết điều.
Thì cuộc sống sau này nhất định sẽ ấm êm.
Ai ngờ hiện thực lại tát cho tôi một cú đau điếng.
Đến nước này mà tôi còn không sáng mắt ra thì đúng là uổng công sống hơn hai mươi năm trên đời rồi!
Đây chẳng phải là đang muốn “ăn tuyệt hộ” hay sao?
Nhà họ Trương chắc mẩm là tôi và Trương Hải Đào đã đăng ký kết hôn xong xuôi rồi.
Họ nghĩ rằng tôi không còn đường lui nữa.
Mọi thứ của tôi, tất cả những gì mẹ tôi vất vả gây dựng nên để dành cho tôi…
Nghiễm nhiên đều sẽ thuộc về nhà họ!
Không chỉ bắt tôi lấp đầy cái hố không đáy của Trương Hải Đào, mà còn phải gánh thêm cả đứa em trong bụng Chu Quế Trân nữa!
Nằm mơ đi!
Tôi múc một thìa canh thật đầy, định uống thì bỗng nhiên một cơn buồn nôn ập tới.
Tôi vội lao thẳng vào nhà vệ sinh.
Mang theo sự nghi hoặc trong lòng, tôi đi xuống lầu ghé vào tiệm t.h.u.ố.c.
Hai mươi phút sau.
Nhìn hai vạch đỏ ch.ót trên tay, tôi đứng hình mất hồi lâu.
Sao có thể như vậy được?
Bình thường Trương Hải Đào ở lại viện nghiên cứu, tôi cũng khá bận rộn.
Tần suất chúng tôi ở bên nhau không hề nhiều.
Hơn nữa lần nào cũng dùng biện pháp an toàn, làm sao mà có t.h.a.i được?
Chẳng lẽ que thử t.h.a.i không chuẩn?
Tôi vội vàng mặc thêm áo khoác rồi đi xuống hầm để xe.
Nhưng tìm một vòng tôi vẫn không thấy xe của mình đâu.