Chương 1

Cập nhật lúc: 24-01-2026
Lượt xem: 460

Từ cục dân chính trở về.

Chồng tôi, Trương Hải Đào đang bận đỗ xe dưới lầu.

Vì buồn đi vệ sinh nên tôi đã lên phòng trước.

Cửa phòng tân hôn vừa mới mở ra, một tiếng “đoàng” vang lên.

Pháo hoa giấy nổ tung, rơi đầy lên đầu tôi.

Bố chồng Trương Đại Sơn và mẹ chồng Chu Quế Trân đứng hai bên với vẻ mặt vô cùng hớn hở.

“Chào mừng nàng dâu mới của chúng ta về nhà!”

Tôi vốn là một người rất coi trọng không gian riêng tư.

Dù cảm thấy hơi khó chịu khi hai người họ tự tiện vào phòng tân hôn của chúng tôi nhưng tôi cũng hiểu là họ  ý tốt.

Hôm nay cũng là ngày tôi và Trương Hải Đào chính thức lãnh chứng.

Sau khi chào bố mẹ một tiếng, tôi định thay giày.

Bố chồng và mẹ chồng nhìn nhau một cái, cả hai đều không giấu nổi vẻ vui mừng trên mặt.

Tôi mỉm cười thuận miệng hỏi một câu: “Bố mẹ trúng số hay sao mà vui thế ạ?”

Bố chồng cười hì hì đáp: “Còn vui hơn cả trúng số ấy chứ!”

Mẹ chồng vỗ nhẹ vào người ông ấy một cái.

Gương mặt bà ta vẫn còn vương nét e thẹn.

Điều này thật sự khiến tôi tò mò.

“Bố, mẹ, rốt cuộc là  chuyện gì vui thế? Mau nói cho con nghe với nào.”

“Mẹ con  t.h.a.i rồiđã được ba tháng rồi đấy!”

Một tiếng “cộp” vang lên.

Chiếc túi xách trên tay tôi rơi thẳng xuống đất.

Thấy phản ứng này của tôi, nụ cười trên mặt bố mẹ chồng lập tức đông cứng lại.

“Sao mọi người lại đứng hết ở cửa thế này? Ô, bố mẹ qua rồi ạ? Còn chuẩn bị cả không khí tưng bừng thế này nữa!”

Trương Hải Đào vừa bước ra khỏi thang máy, cười hì hì định kéo tôi vào trong.

“Không phải đang vội đi vệ sinh sao? Cứ đứng đấy không sợ tè ra quần à?”

Tôi vẫn đứng im.

Anh ta nhìn bố mẹ mìnhrồi lại nhìn sang tôi.

“Có chuyện gì vậy?”

Tôi nhìn chằm chằm vào anh ta: “Bố anh nói mẹ anh  t.h.a.i rồiđã được ba tháng rồi.”

Vẻ mặt Trương Hải Đào bỗng chốc cứng đờ.

Bố chồng Trương Đại Sơn đưa tay bảo vệ mẹ chồng Chu Quế Trân, ngay lập tức sa sầm nét mặt.

“Phương Viên, tôi thấy cách chị nói chuyện hình như không được đúng mực cho lắm?

Cái gì mà mẹ anh mẹ tôi?

Chị và Hải Đào nhà chúng tôi đã lãnh chứng rồi, chúng tôi cũng là bố mẹ của chị.

Hơn nữa, mẹ chị m.a.n.g t.h.a.i là chuyện vui đại hỷ, chia sẻ cho chị cũng là muốn chị nhận được chút may mắn.

Sao tôi lại thấy chị  vẻ không vui thế nhỉ?”

Tôi không thèm đếm xỉa đến ông ta mà dán c.h.ặ.t mắt vào Trương Hải Đào.

“Chuyện này anh  biết không?”

“Anh không biết!” Trương Hải Đào ra sức phủ nhận.

Thế nhưng, nếu không phải tôi đang nhìn anh ta không rời mắt thì đã bỏ lỡ tia chột dạ thoáng qua nơi đáy mắt anh ta rồi.

Tôi lập tức hiểu được ý đồ của bọn họ.

Thì ra cả gia đình ba người bọn họ đều đã biết cái “tin vui” này rồi, chỉ  mình tôi là bị dắt mũi thôi!

“Viên Viên, vào nhà đi đã gì vào rồi nói. Nào, để anh giúp em thay giày.”

Trương Hải Đào nhận thấy tâm trạng tôi không ổnanh ta cúi người định cởi giày giúp tôi.

“Xem anh chiều hư nó chưa kìa! Đồ vô dụng!”

Bố chồng hậm hực hừ lạnh một tiếng rồi kéo mẹ chồng vào phòng khách.

Mẹ chồng Chu Quế Trân hai tay ôm lấy bụng, cả người toát ra vẻ hiền từ đức hạnh như thánh mẫu.

“Viên Viên, đừng đứng ở cửa nữa, mau vào nhà đi con.”

Nói cứ như bà ta mới là nữ chủ nhân của ngôi nhà này vậy!

Ban đầu tôi đã định quay lưng bỏ đi luôn, nhưng bụng lại kêu lên hai tiếng biểu tình.

Tôi lập tức đổi ý.

Đây là căn nhà mẹ tôi mua cho tôi.

Vợ chồng Trương Đại Sơn lấy cớ không  tiền tiết kiệm nên không bỏ ra lấy một đồng.

Trương Hải Đào chỉ bỏ ra vài chục triệu tiền mua nội thất và đồ điện gia dụng.

Cớ sao tôi phải đi?

Không phải là bố của Trương Hải Đào ngứa mắt khi thấy anh ta hầu hạ tôi sao?

Vậy thì tôi càng phải bắt anh ta hầu hạ cho bằng được!

Thế là tôi đưa chân ra.

“Thay nhanh điTôi còn phải đi vệ sinh nữa!”

Anh ta thay giày cho tôi xong, định đi vào trong thì bị tôi tóm lấy.

“Không được báo tin ngầm đâu đấy!”

Gương mặt Trương Hải Đào thoáng hiện vẻ lúng túng.

“Em nói gì thế, anh thì báo cái gì?”

Tôi còn lâu mới tin anh ta.

Bởi vì tôi vẫn còn một chuyện đại sự chưa được nói ra.

Mà chuyện này lại vô cùng quan trọng.

Vì vậytôi kéo anh ta vào phòng vệ sinh cùng, mục đích là để anh ta luôn ở trong tầm mắt của mình, tiện thể mắng anh ta thêm vài câu vì tội dám tự tiện đưa mật khẩu nhà mới cho bố mẹ.

Trương Hải Đào chỉ biết khép nép vâng lời, không dám phản kháng nửa câu.

Anh ta chỉ luôn miệng nói: “Dù sao họ cũng là trưởng bối, lại  lòng tốt đến chúc mừng chúng mình“.

Tôi thầm nghĩ,  phải lòng tốt hay không thì còn phải xem lại.

Và quả đúng như vậy.

Vừa từ phòng vệ sinh bước ratôi suýt chút nữa thì tức đến mức hộc m.á.u.

Vỏ trái cây và rác rưởi vứt lung tung đầy sàn nhà.

Trên bàn trà bày la liệt sầu riêng, cherry đang ăn dở dở dang dang.

Lại còn cả đống chân cua, vỏ cua bị tháo rời vứt bừa bãi.

Bó hoa bách hợp vàng to đẹp trong bình của tôi thì bị quẳng không thương tiếc vào thùng rác.

Còn mẹ của Trương Hải Đào thì đang bưng cái ly của tôinằm ườn trên sofa.

Bà ta đang thong thả nhâm nhi từng ngụm Collagen Peptide của tôi.

Đã thế trên chân bà ta còn đắp chiếc chăn lông cừu mà chính tôi còn chẳng nỡ dùng!

Tôi dữ dằn trừng mắt nhìn Trương Hải Đào một cái rồi mở tủ lạnh ra.

Đúng như dự đoán, đống đồ dự trữ của tôi đã bị quét sạch sành sanh.

Đó toàn là đồ ăn vặt nhập khẩu đắt tiền mà bình thường tôi không nỡ mua.

Chỉ vì chuẩn bị đi đăng ký kết hôn nên hôm kia trước khi đi công tác, tôi mới dám vung tay quá trán mua nhiều một chút.

Hôm qua tôi bận việc không về nhà.

Giờ thì hay rồi, chẳng còn lại một mẩu!

Càng nghĩ càng giận, tôi giơ tay cấu mạnh vào tay Trương Hải Đào một cái.

Anh ta đau đến nhăn nheo cả mặt nhưng cũng không dám nổi khùng, chỉ đành cười gượng gạo hỏi: “Bố mẹ, nhà mình nấu cơm chưa? Viên Viên đói bụng rồi.”

Bố của Trương Hải Đào bưng hai cái bát từ trong bếp đi ra.

Ông ta chẳng thèm mảy may để ý đến anh ta.

“Quế Trân, lại đây ăn cơm đi, đừng để bị đói.”

“Em chẳng thấy ngon miệng gì cả, không muốn ăn đâu.”

“Thế sao được? Bà không lo cho mình thì cũng phải lo cho bảo bối trong bụng chứ! Lại đây, để tôi đút cho bà ăn.”

Nhìn hai cái người cộng lại cũng hơn trăm tuổi đầu rồi còn diễn trò ân ái.

Tôi lập tức thấy buồn nôn về mặt sinh lý.

Nhìn kỹ lại thứ trong bát, tôi hoàn toàn nổi đóa.

“Đó là sủi cảo nhỏ mẹ con gói cho con mà!”