Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Hóa ra đây chẳng phải ý trời, mà là do bàn tay con người sắp đặt!
Tôi nhìn người đàn ông đang ra sức xin lỗi kia.
Chỉ thấy thật nực cười và ghê tởm!
Sao anh ta có thể trở nên như vậy?
Không.
Có lẽ bản chất của anh ta vốn dĩ đã là như thế rồi.
Sự ôn hòa, khiêm tốn, chu đáo trước kia khi ở bên tôi, chẳng qua đều là lớp mặt nạ để anh ta đạt được mục đích mà thôi!
“Trương Hải Đào! Anh làm tôi quá thất vọng. Có phải anh nghĩ rằng nếu tôi mang thai, thì kế hoạch ‘ăn tuyệt hộ’ của nhà anh sẽ càng thêm chắc chắn không?”
“Vợ ơi, không phải anh làm đâu!
Là mẹ anh! Bà ấy bảo con gái sinh con muộn quá sẽ không tốt cho sức khỏe, bà ấy cũng là vì muốn tốt cho em thôi.
Anh cũng không muốn em phải khổ sở khi làm sản phụ cao tuổi!
Anh thực sự rất thích trẻ con, nên anh mới… anh sai rồi!”
Anh ta lại sụp xuống quỳ lạy.
“Là do anh bị quỷ ám! Vợ ơi anh sai rồi! Anh sẽ không bao giờ làm thế nữa!
Vợ ơi, đằng nào thì giờ em cũng chưa có t.h.a.i mà, anh hứa sau này đều sẽ nghe theo em hết! Em bảo bao giờ sinh thì chúng ta mới sinh! Anh thề đấy!”
Tôi cười lạnh một tiếng, lùi lại vài bước.
“Anh vì tốt cho tôi? Anh nghĩ chúng ta còn có sau này sao? Anh đang mơ mộng cái gì thế?”
Bất chợt, mắt tôi tối sầm lại.
Trước khi ngất đi, dường như tôi có nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên.
“Viên Viên, Viên Viên à…”
Tôi mở mắt ra, đập vào mắt là gương mặt đầy lo lắng của mẹ.
“Mẹ, mẹ ơi!”
Nước mắt tôi lại không thể kìm nén được nữa.
Tôi gục đầu vào lòng mẹ mà khóc nức nở.
Trương Hải Đào đẩy cửa bước vào.
“Mẹ, con mua ít cháo cho Viên Viên. Giờ cô ấy đang yếu lắm.”
Mẹ tôi vừa định đưa tay ra nhận.
Tôi lập tức lên tiếng: “Anh ra ngoài đi, tôi có chuyện muốn nói riêng với mẹ tôi.”
Mẹ thấy tôi như vậy thì hiểu ý ngay.
“Hải Đào, con cứ đi làm việc của mình đi, để mẹ ở đây với Viên Viên là được rồi.”
Trương Hải Đào đặt bát cháo xuống, nở nụ cười gượng gạo rồi quay người rời đi.
“Có chuyện gì vậy con?”
“Mẹ của Trương Hải Đào có t.h.a.i rồi ạ.”
“Cái gì cơ?!”
“Được ba tháng rồi mẹ.”
Bàn tay mẹ tôi run lên bần bật.
“Lại còn là song t.h.a.i nữa.”
Mẹ tôi bật dậy như lò xo.
“Hai cái người già đó điên rồi à! Con trai đã lấy vợ rồi mà họ còn bày đặt thế này sao! Con mới m.a.n.g t.h.a.i chưa đầy hai tháng, mà họ đã dám bầu tới tận ba tháng rồi!”
Tôi kéo bà ngồi xuống.
Tôi kể sơ qua những chuyện xảy ra ngày hôm nay cho bà nghe.
Vành mắt mẹ tôi đỏ hoe ngay lập tức.
“Vứt đồ đi là đúng! Phải tống cổ hết cái lũ lòng lang dạ thú đó ra ngoài!
Họ cậy con gái mẹ ở đây thân cô thế cô nên mới dám bắt nạt như vậy!
Cũng may từ nhỏ con không phải hạng mềm yếu, nếu không thì chẳng biết bị chúng nó ức h.i.ế.p đến mức nào rồi!”
Nói đoạn, nước mắt bà bắt đầu rơi.
Bà nhẹ nhàng xoa bụng tôi.
“Con vừa mới đăng ký kết hôn xong, lại đang mang thai, vậy mà chúng nó lại giở cái trò này ra! Đây chẳng phải là cố ý thì là gì?
Đều tại mẹ mắt mù, không nhìn ra cái dã tâm của nhà này!
Lúc đầu mẹ nghĩ nhà họ dù có nghèo chút, hai ông bà già có tí tính toán thì cũng chẳng sao.
Dù gì thằng Hải Đào trông cũng thật thà, hai đứa lại có tình cảm với nhau, nhà mình có bỏ thêm chút tiền cũng không vấn đề gì.
Chỉ cần hai người già không gây chuyện, hai đứa cứ yên ổn mà sống là tốt rồi.
Ai ngờ hai cái đồ già này lại im hơi lặng tiếng mà ủ một mưu đồ lớn đến thế!
Đợi đến khi t.h.a.i ổn định ba tháng, lại đợi đúng lúc con và Hải Đào đăng ký kết hôn xong mới chịu nói ra. Bảo họ không tính toán á, mẹ có c.h.ế.t cũng không tin!
Lại còn dám đ.â.m thủng b.a.o c.a.o s.u để con mang thai! Đúng là muốn bảo hiểm kép mà!
Đồ lòng đen dạ tối! Vừa muốn chiếm nhà của con gái bà, vừa muốn con bà phải nuôi con hộ chúng nó á! Đừng có mơ!
Lũ khốn kiếp!”
Trong ấn tượng của tôi, mẹ luôn là một người phụ nữ mạnh mẽ và sắc sảo.
Bà bảo vệ tôi rất tốt.
Hầu như tôi chưa bao giờ thấy mẹ rơi nước mắt.
Thế nhưng lúc này, bà lại đau lòng khôn xiết.
Nhìn thấy vài sợi tóc bạc bên thái dương mẹ, lòng tôi thắt lại.
Đều tại tôi, lớn bằng ngần này rồi vẫn để mẹ phải lo lắng, chịu uất ức theo mình.
Mẹ lau khô nước mắt, ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng.
“Con gái à, con muốn làm thế nào mẹ cũng ủng hộ con hết. Đừng sợ, có mẹ ở đây rồi. Sau này mẹ sẽ không rời con nửa bước, xem đứa nào còn dám bắt nạt con gái mẹ nữa!”
Ở trong vòng tay mẹ, tôi cảm nhận được một sự an toàn tuyệt đối.
“Mẹ, con và Trương Hải Đào thực ra vẫn chưa đăng ký kết hôn thành công đâu ạ.”
Mẹ tôi nghe xong liền chắp tay trước n.g.ự.c, vừa đi quanh phòng bệnh vừa lầm rầm khấn vái.
Tôi vừa muốn khóc lại vừa muốn bật cười.
“Mẹ, mẹ qua đây ngồi đi.”
“Mẹ đang cảm ơn các lộ thần tiên đã phù hộ cho con gái mẹ không bị rơi vào hố lửa. Phen này mẹ phải lên chùa công đức một khoản thật lớn mới được.”
Sắc mặt của mẹ giãn ra thấy rõ.
“Chưa lãnh chứng thì mọi chuyện dễ giải quyết rồi. Còn đứa bé, giữ hay không là tùy con. Nếu con muốn giữ, mẹ sẽ nuôi, nhà mình thừa sức nuôi được.”
“Mẹ, con không giữ đâu.”
Mẹ lặng im nhìn tôi trong vài giây.
Tôi lặp lại một lần nữa.
“Con chắc chắn không giữ lại. Mẹ giúp con đặt lịch phẫu thuật đi, càng sớm càng tốt.”
Mẹ tôi gật đầu rồi đi ra ngoài.
Tôi đặt tay lên bụng dưới.
Nơi đó vẫn phẳng lì.
Nhưng thực chất đã có một hạt giống nhỏ đang nảy mầm bên trong.
Nhưng tôi không thể giữ lại đứa bé này.
Dẫu tôi và Trương Hải Đào đã bên nhau bao nhiêu năm đi chăng nữa.
Thì cái gọi là “chi phí chìm” cũng không nên ảnh hưởng đến những quyết định trọng đại.
Chuyện tôi và anh ta chia tay giờ đã là ván đóng trên thuyền rồi.
Nếu sinh đứa trẻ này ra, tôi sẽ phải dây dưa không dứt với cả gia đình họ.
Tương lai của tôi còn rất dài.
Tôi không muốn cả đời này bị đám người tồi tệ đó níu chân.
Hơn nữa, nhà họ Trương đều lòng dạ bất chính.
Tôi không dám đ.á.n.h cược vào phẩm chất của đứa trẻ.
Dù sao thì gen di truyền cũng rất mạnh mẽ.
Quyết định này đã được tôi đưa ra ngay từ khoảnh khắc phát hiện anh ta chọc thủng b.a.o c.a.o s.u để tính kế mình.
Cửa bỗng nhiên mở toang.
Trương Hải Đào bước vào.
“Vợ ơi, em thấy trong người thế nào rồi?”
“Anh ra ngoài đi. Tôi và anh không còn quan hệ gì nữa.”
“Phương Viên, con nói vậy là không đúng rồi. Trong bụng con là cốt nhục của con trai bác, sao có thể bảo không liên quan đến Hải Đào được?”