Chương 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chu Quế Trân cười híp mắt ngồi xuống cạnh giường, định nắm lấy tay tôi.
“Đừng chạm vào tôi!”
Bàn tay bà ta khựng lại giữa chừng.
Trương Đại Sơn hừ lạnh một tiếng.
“Phương Viên, vừa phải thôi. Tôi và mẹ thằng Đào dù sao cũng là bề trên, cho dù chúng tôi có dùng chút đồ của cô, thì đó cũng là bổn phận cô phải hiếu kính. Đã là người một nhà cả, còn phân chia gì nữa?
Chỉ cần cô xin lỗi chúng tôi, rồi đón chúng tôi về nhà một cách t.ử tế, chúng tôi vẫn sẵn lòng để Hải Đào chấp nhận cô một lần nữa.
Nhưng giờ cô cũng có t.h.a.i rồi, căn nhà kia hơi chật chội, cô nên bảo mẹ cô hồi môn thêm ít nhất một căn hộ ba phòng ngủ nữa. Nếu được hai căn thì càng tốt.
Tôi thấy khu chung cư này cũng ổn đấy, ba căn sát nhau cho tiện đi lại.
Đến lúc đó, hai căn kia sẽ làm nhà cưới cho hai đứa em trai của cô. Ba anh em tụi nó cũng dễ bề chăm sóc lẫn nhau.”
Tôi nhìn sang Trương Hải Đào, sắc mặt anh ta chẳng có gì là bất thường.
“Này ông chú, ông phải uống bao nhiêu nước gạo mới có đủ can đảm để thốt ra những lời vừa rồi thế?”
“Phương Viên! Tôi là bố cô đấy! Cô ăn nói kiểu gì vậy! Đừng có được đằng chân lân đằng đầu!” Trương Đại Sơn chỉ tay vào mũi tôi quát tháo.
Tôi cười khẩy: “Bố tôi c.h.ế.t lâu rồi, sao ông không đi c.h.ế.t đi cho rảnh nợ? Còn nữa, Trương Hải Đào, anh chưa nói với bọn họ là tôi chia tay anh rồi à?”
Vẻ mặt Trương Hải Đào bỗng trở nên khó coi trong thoáng chốc, rồi lại lập tức nặn ra nụ cười.
Anh ta tiến lại định ôm tôi nhưng bị tôi né ra, dù vậy anh ta cũng không hề giận.
“Vợ ơi, em đừng đùa nữa. Chúng mình đã có con với nhau rồi, em chia tay anh thì biết làm sao?”
Chu Quế Trân cười nói: “Đúng đấy, con xem, giờ cả mẹ chồng nàng dâu mình đều mang thai. Mẹ m.a.n.g t.h.a.i đôi, con m.a.n.g t.h.a.i đơn, nhà mình sắp có thêm ba miệng ăn rồi. Thịnh vượng biết bao!
Ngày dự sinh cũng không lệch nhau mấy, biết đâu chừng còn có thể ở cữ cùng nhau. Đến lúc đó mẹ con chắc chắn sẽ đặt trung tâm chăm sóc và thuê người làm, mẹ cũng được hưởng phúc lây. Gia hòa vạn sự hưng, đừng có làm mình làm mẩy nữa nhé.”
Trương Đại Sơn lên mặt dạy đời: “Phương Viên, mau bảo mẹ cô đặt một bàn tiệc thật ngon, trịnh trọng xin lỗi chúng tôi một tiếng, rồi thêm tên Hải Đào vào sổ đỏ căn nhà đó. Có thế thì chúng tôi mới cho hai đứa đi đăng ký kết hôn vào ngày mai.
Nếu không, lỡ như thằng Hải Đào nhà tôi không thèm cô nữa, một người đàn bà m.a.n.g t.h.a.i như cô sẽ bị mất giá, mất mặt, lúc đó xem có ai thèm rước không!”
Tôi chẳng muốn nghe lão già Trương Đại Sơn này phun ra mấy lời thối tha nữa.
“Trương Hải Đào, anh cũng nghĩ như vậy sao?”
Anh ta nhíu mày: “Phương Viên, thôi đi em, em xem trước kia chúng mình tốt đẹp biết bao, hà tất gì phải quậy phá đến mức nhà cửa không yên thế này?”
Đấy, xem đi, những kẻ mặt dày bẩm sinh đều có bản lĩnh đổi trắng thay đen, đổ lỗi ngược cho người khác.
Trương Đại Sơn bày ra vẻ mặt đắc thắng.
“Phương Viên, cô chấp nhận số phận đi. Sau này hãy chăm sóc tôi và mẹ cô cho tốt, đợi khi nào nhà cũ bị phá dỡ, tôi sẽ chia cho cô một phần.”
“Mẹ kiếp! Để tôi xem cái loại súc vật mang mặt người nào đang ở đây sủa bậy đấy!”
Mẹ tôi đẩy mạnh cửa, khí thế bừng bừng bước vào.
Theo sau bà là hai người đàn ông, một già một trẻ.
“Bà! Âu Hồng Vân, cái đồ đàn bà thôn quê vô học này! Đồ điên! Bà mới là người sủa bậy đấy!”
Trương Đại Sơn thẹn quá hóa giận.
Lão ta giơ tay định đ.á.n.h mẹ tôi.
Tôi vớ lấy chiếc điện thoại, lao nhanh tới trước mặt Trương Hải Đào.
Vung tay trái rồi lại tay phải, dùng điện thoại tát thẳng vào mặt anh ta bốn cái trời giáng.
Anh ta bị đ.á.n.h đến ngây người.
“Sao cô lại đ.á.n.h tôi?”
“Đánh anh là còn nhẹ đấy, đồ đáng đời!”
Nhìn sang bên kia, Trương Đại Sơn đã bị người thanh niên đi cùng mẹ tôi tóm cổ lôi ra ngoài.
“Ông Sơn ơi! Hải Đào, mau đi cứu bố mày đi!”
“Bố!”
Chu Quế Trân và Trương Hải Đào định lao ra cửa.
Mẹ tôi dang tay chặn lại.
“Hai người đợi chút đã.”
Chu Quế Trân ôm bụng, ánh mắt đầy vẻ đề phòng.
“Bà định làm gì?”
Mẹ tôi cười mỉa: “Nghe nói bà hơn năm mươi tuổi còn m.a.n.g t.h.a.i đôi, tôi chưa kịp chúc mừng bà nhỉ, chúc mừng nhé.
Có điều, từ nay về sau chúng ta chẳng họ hàng thân thích gì, tôi cũng chẳng phải mẹ chồng bà, nên không có nghĩa vụ phải đặt trung tâm ở cữ hay thuê người làm cho bà đâu.
Thế nên, bà Chu à, bà vẫn phải dựa vào chồng mình thôi.
Bảo ông Trương Đại Sơn cố gắng lên, dù sao ông ta cũng ‘gừng già’ lắm mà.
À không, bà còn có cậu con trai lớn nữa chứ.
Chậc chậc, bà Chu đúng là có phúc.
Thằng Đào là tiến sĩ cơ mà, nhân tài của viện nghiên cứu, còn con Phương Viên nhà tôi chỉ là đứa tốt nghiệp đại học quèn, sao mà trèo cao được tới tầm cỡ ‘siêu cấp’ như nó chứ?”
Mẹ tôi nói rồi vỗ vỗ vai Trương Hải Đào.
“Hải Đào à, sau này ráng mà nỗ lực nhé, nhưng nhớ phải tính toán chi li vào. Vì từ giờ sẽ chẳng còn ai chi trả sinh hoạt phí, cũng không có ai đóng học phí tiến sĩ cho anh nữa đâu.”
Mặt Trương Hải Đào bỗng chốc trắng bệch.
Trước đây hầu hết các khoản chi tiêu của anh ta đều do tôi gánh vác.
Nghĩ lại bản thân ngu ngốc trước kia, tôi chỉ muốn tự vả vào mặt mình.
Trương Hải Đào nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Mẹ, mẹ cứ đùa…”
“Đừng, đừng, đừng có gọi bừa. Tôi chỉ sinh mỗi đứa con gái là Phương Viên thôi, anh gọi thế người ta lại hiểu lầm.
Vả lại, cái đồ đàn bà nông thôn quê mùa như tôi thì làm sao sinh nổi một đứa con trai ưu tú như Trương Hải Đào anh được.
Dân nhà quê chúng tôi cũng không dám trèo cao vào cái cửa nhà thành phố danh giá như nhà anh!”
Trương Hải Đào lắp bắp, cuối cùng không thốt ra được nửa lời.
Mẹ tôi là một góa phụ đã dắt tôi rời làng quê đi lên.
Từ một sạp hàng vỉa hè, bà đã từng bước trở thành chủ một xưởng may quần áo trẻ em.
Bà chưa bao giờ là người dễ bị bắt nạt.
Trước đây bà nhẫn nhịn nhà họ Trương đều là vì tôi.
Càng nghĩ tôi càng thấy có lỗi với mẹ, có lỗi với chính mình.
Thế là tôi bồi thêm cho Trương Hải Đào một cú đá.
Chu Quế Trân định đ.á.n.h tôi.
Nhưng tay còn chưa kịp giơ lên đã bị mẹ tôi lườm cho một cái cháy mặt, đành phải rụt lại.
Bà ta là một mụ “trà xanh” gừng cay, nhưng mấy cái trò mèo của bà ta làm sao qua được khí thế của mẹ tôi được.
Đành phải biết điều mà ngậm bồ hòn làm ngọt.
Bà ta kéo Trương Hải Đào định đi ra ngoài.
Nhưng mẹ tôi vẫn không chịu buông tha cho bà ta.
“Trương Hải Đào, mau mang bố mẹ anh cút đi cho khuất mắt, tránh xa con gái tôi ra. Nếu để tôi phát hiện các người còn có ý đồ xấu xa gì nữa, thì đừng trách tôi không khách sáo!”