Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Lúc này tôi mới sực nhớ ra, nãy giờ mải dọn dẹp đống lộn xộn trong nhà mà quên bẵng mất chiếc xe.
Chắc chắn là Trương Hải Đào đã lái xe đưa bố mẹ anh ta đến bệnh viện rồi!
Bực mình không chịu nổi, tôi bắt taxi thẳng đến bệnh viện.
Kết quả xét nghiệm m.á.u hiện ra rành rành.
Tôi đã mang thai.
Thú thật, lòng tôi lúc này vô cùng hoang mang.
Tôi thừa biết nhà Trương Hải Đào là một cái hố lửa.
Tránh càng xa càng tốt mới là thượng sách.
Nhưng giờ tôi lại có thai.
Đứa trẻ này đến quá bất ngờ, lại còn vào sai thời điểm.
Tôi trở về nhà với tâm trạng nặng nề.
Vừa đến nơi đã thấy Trương Hải Đào đang đứng ở cửa.
Tôi đã xóa dấu vân tay và đổi mật khẩu, anh ta không thể vào được.
“Vợ ơi, em đi đâu thế?”
“Tránh ra.”
“Vợ à, anh xin lỗi, anh sai rồi.”
“Anh đi ra đi, nhà tôi không chào đón anh.”
“Vợ ơi, anh xin em, cho anh một cơ hội để giải thích đi mà!”
Nhìn khuôn mặt tiều tụy của anh ta, tôi khựng lại rồi tránh sang một bên cho anh ta vào.
Dù tôi có giữ đứa bé này hay không, thì hai chúng tôi quả thực cần phải nói cho rõ ràng.
Anh ta vội vàng bước vào nhà.
“Vợ chắc mệt rồi đúng không? Để anh đun nước cho em uống nhé.”
Nhưng cây nước nóng lạnh đã bị thợ tháo đi mất rồi.
Anh ta cầm cái cốc đứng cạnh bàn ăn với vẻ mặt đầy lúng túng.
“Em xem em kìa, quậy tung lên một trận như thế, chẳng phải chỉ làm mọi chuyện thêm rắc rối sao? Người ta cười cho đấy.
Mấy thứ đồ đó anh bảo bảo vệ để tạm trong kho trống rồi, tí nữa anh sẽ gọi người bê lên ngay.
Mai chúng mình lại đi đăng ký kết hôn nhé.
Viên Viên, hôm nay em hơi nóng nảy quá rồi, em…”
“Trương Hải Đào, anh nghĩ tôi còn có thể gả cho anh sao?”
Trương Hải Đào ngẩn người.
Sau đó anh ta ngồi xuống chiếc ghế cạnh tôi.
Anh ta rút ra một chiếc thẻ đưa cho tôi.
“Vợ à, chúng ta bên nhau bao nhiêu năm nay rồi, anh không ngoại tình cũng chẳng bạo hành. Tại sao chúng ta không thể kết hôn?
Đây là thẻ lương của anh, đưa hết cho em. Anh không giữ lại một xu nào.
Thế nào? Anh đã đủ thành ý chưa?”
Tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
“Trương Hải Đào, từ khi nào mà không ngoại tình, không bạo hành lại trở thành tiêu chuẩn để đo lường một người đàn ông tốt vậy? Đó chẳng phải là ranh giới tối thiểu giữa con người và cầm thú hay sao?”
Mặt Trương Hải Đào cứng đờ.
“Còn nữa, cái thẻ lương này của anh, ý anh là khoản trợ cấp ba triệu tám trăm hai mươi sáu ngàn một tháng đấy hả? Anh nghĩ tôi thèm chắc?”
Mặt Trương Hải Đào đỏ bừng lên vì xấu hổ.
Tôi chưa bao giờ có ý định dùng thu nhập để sỉ nhục anh ta.
Nhưng ai bảo anh ta tự đem mặt mình ra cho tôi tát cơ chứ?
“Được rồi, nếu anh đã đến đây thì chúng ta nói cho rõ một lần đi.”
Trương Hải Đào đột nhiên chộp lấy tay tôi.
“Vợ ơi, anh sẽ không chia tay với em đâu!”
Tôi lạnh lùng cười mỉa: “Anh nghĩ chuyện này do anh quyết định chắc? Tôi hỏi anh, anh đã biết mẹ anh mang thai, tại sao không nói cho tôi biết?
Hóa ra cái vẻ hiền lành đức độ trước đây của bố mẹ anh đều là giả tạo à?
Tất cả chỉ để lừa một đứa ngây ngô như tôi sập bẫy thôi đúng không!
Cả nhà ba người các người diễn cái kịch bản này giỏi thật đấy!
Chẳng phải là đang tính kế lừa tôi lãnh chứng xong, rồi đường hoàng chiếm nhà để ‘ăn tuyệt hộ’ nhà tôi sao?
Không phải đâu! Vợ ơi! Anh thề là anh thực sự không biết bố mẹ sẽ đến nhà mình ở!
Nhưng cuối cùng họ vẫn đến đấy thôi! Hơn nữa đây là nhà tôi! Làm ơn chú ý từ ngữ giùm, căn nhà này là do mẹ tôi xót con gái nên mới mua cho tôi!”
Trương Hải Đào đấu tranh tâm lý một hồi lâu.
Anh ta gục đầu xuống.
“Anh xin lỗi, chuyện họ m.a.n.g t.h.a.i anh không cố ý giấu em.
Chỉ là, chỉ là anh không biết phải mở lời với em thế nào.
Chuyện này vừa mất mặt, lại vừa khó xử.
Vốn dĩ anh là con một, bản thân anh cũng sắp làm bố đến nơi rồi, tự dưng lại chuẩn bị làm anh trai, anh cũng hoang mang lắm.
Anh cũng chẳng biết sớm hơn em được mấy ngày đâu.
Dù sao họ cũng đã m.a.n.g t.h.a.i rồi. Phận làm con như anh, anh có thể nói gì được đây?
Không phải anh không khuyên họ bỏ cái t.h.a.i đi.
Nhưng họ nói đó là hai mạng người, bỏ đi thì tội lỗi lắm…”
“Anh chờ chút,” tôi ngắt lời anh ta, “Hai mạng người?”
Trương Hải Đào thở dài.
Tôi suýt chút nữa thì lên cơn đau tim.
“Trương Hải Đào! Bố anh giỏi thật đấy! Sinh đôi cơ à! Đúng là gừng càng già càng cay!
Không, tôi thấy lạ thật đấy, rốt cuộc anh có não không vậy?
Anh không biết mức độ nghiêm trọng của chuyện này sao?
Anh có bao giờ nghĩ đến việc nếu họ sinh hai đứa trẻ này ra thì sẽ phải làm thế nào không?
Lúc đó anh là anh trai, hay là làm bố chúng nó?”
Trương Hải Đào cau mày: “Em không được nói như thế, bố mẹ anh có bảo là không nuôi đâu. Dù gì mỗi tháng bố anh cũng có ba triệu tiền lương, sau này còn có lương hưu nữa.”
Tôi tức đến bật cười.
Định mắng thêm cho anh ta vài câu, nhưng chợt nhớ ra, họ có là cái thá gì của tôi đâu.
Dù họ có đẻ thêm một ổ mười hai đứa đi chăng nữa thì liên quan quái gì đến tôi!
“Được được được, anh muốn làm anh hay làm bố thì đó là việc của anh.
Dù sao chúng ta cũng chia tay rồi, bố mẹ anh cũng không cần phải nói tôi trèo cao với dân thành phố các người nữa. Từ nay về sau nước sông không phạm nước giếng.
Vợ ơi, em đừng nói thế. Chúng mình đã ngủ với nhau rồi, biết đâu em đã mang trong mình giọt m.á.u của anh rồi thì sao, em không lấy anh thì còn lấy được ai nữa?”
Tôi lập tức cau mày: “Trương Hải Đào, anh đang dùng kiểu ‘sỉ nhục cơ thể’ để ép buộc tôi đấy à?”
“Vợ ơi, anh không có!”
Trương Hải Đào sán lại gần định ôm lấy tôi.
Trong đầu tôi bỗng lóe lên một ý nghĩ: “Tại sao anh lại nói có khả năng tôi đã mang thai? Ý anh là sao?”
Ánh mắt Trương Hải Đào bắt đầu lảng tránh.
Tôi nhanh chân lao vào phòng ngủ rồi khóa trái cửa lại.
Khi nhìn thấy nửa hộp b.a.o c.a.o s.u dùng dở trong ngăn kéo tủ đầu giường, tôi giận dữ chộp lấy rồi lao thẳng ra ngoài.
Tôi ném thẳng chúng vào mặt Trương Hải Đào.
“Anh đã làm cái quái gì thế này! Những cái lỗ trên này là do ai đ.â.m thủng!”
“Vợ ơi! Vợ ơi anh sai rồi!”
Trương Hải Đào quỵ xuống quỳ ngay trước mặt tôi.
Nước mắt tôi vì quá phẫn nộ mà trào ra như suối.
Tôi đã nói với anh ta từ lâu rằng tôi còn trẻ, còn phải phấn đấu cho sự nghiệp.
Công việc của anh ta cũng chưa thực sự ổn định.
Vì vậy, chuyện con cái cứ tạm gác lại đã.
Lúc đó anh ta đã đồng ý rồi mà.
Tôi cứ thắc mắc mãi tại sao mình lại mang thai?