Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Từ nhỏ tôi đã thích ăn sủi cảo nhỏ mẹ gói.
Nhưng mẹ ở dưới quê, còn tôi ở thành phố, cách nhau khoảng hai tiếng đồng hồ chạy xe.
Hơn nữa bình thường mẹ tôi cũng rất bận rộn.
Dẫu vậy, bà vẫn luôn lo lắng tôi ở ngoài ăn uống không t.ử tế nên hay tranh thủ thời gian rảnh qua gói cho tôi một ít rồi để vào ngăn đá.
Tháng trước bà lặn lội sang gói cho tôi tận ba trăm cái.
Bình thường ngay cả Trương Hải Đào tôi còn chẳng nỡ cho ăn.
Cứ ngỡ là còn thừa hơn ba mươi cái, ít nhất tôi còn ăn được thêm hai bữa.
Không ngờ cuối cùng lại chui hết vào bụng họ!
“Bố mẹ, sao hai người có thể tự tiện động vào đồ của con như thế?”
Trương Hải Đào định kéo tay tôi.
Tôi hất phăng tay anh ta ra.
“Tôi nói có gì sai à? Anh nhìn cái nhà bị bày bừa thành cái dạng gì rồi kìa! Anh dọn đi!”
Trương Hải Đào hạ giọng dỗ dành tôi: “Anh dọn, lát nữa anh dọn ngay!”
“Nhìn cái hạng vô dụng của anh kìa!”
Trương Đại Sơn lớn tiếng mắng c.h.ử.i.
“Trương Hải Đào, mày là nghiên cứu sinh tiến sĩ đấy!
Nó chẳng qua chỉ là đứa tốt nghiệp đại học quèn thôi!
Chẳng phải chỉ có mấy cái sủi cảo thôi sao?
Mẹ mày là bà bầu, không được để bị đói!
Ăn của nó mấy cái sủi cảo thì đã làm sao?”
Trương Hải Đào vẻ mặt bất lực: “Bố, bố…”
“Mày câm miệng cho tao!” Trương Đại Sơn vừa đút sủi cảo cho Chu Quế Trân.
Vừa thay đổi sang giọng điệu dạy bảo của bậc bề trên: “Phương Viên, chúng tôi là trưởng bối của cô, đã phải vất vả bao nhiêu mới nuôi dạy được Hải Đào thành tài, để cô vớ được một món hời lớn như thế này.
Vốn dĩ nhà chúng tôi ở thành phố, còn cô từ cái xóm nghèo đi ra, lại còn là gia đình đơn thân, hai nhà chúng ta vốn đã không môn đăng hộ đối rồi.
Nhưng tôi và mẹ thằng Đào luôn là người cởi mở, nên mới đồng ý cho cô gả vào nhà họ Trương. Là chúng tôi đã giúp cô từ một đứa nhà quê trở thành người thành phố, giúp cô đổi đời.
Chúng tôi có ơn lớn với cô đấy.
Đừng nói là ăn mấy cái sủi cảo, cho dù có bắt cô hàng ngày nấu cơm giặt giũ cho chúng tôi, cô cũng nên tươi cười mà làm cho t.ử tế.”
Chu Quế Trân đỏ hồng hai má.
“Đại Sơn, ông đừng nói thế, chắc chắn Viên Viên không cố ý đâu.
Viên Viên, con với Hải Đào cũng đói rồi phải không?
Giờ thân thể mẹ không tiện nên không đứng dậy được.
Trong tủ có mì sợi đấy, trong nồi vẫn còn nước dùng sủi cảo, con vào nấu hai bát đi, đủ cho con với Hải Đào ăn là được.”
Trương Hải Đào lập tức cười hì hì chạy về phía bếp.
“Để anh nấu mì cho, Viên Viên em vào phòng thay quần áo đi.”
Chu Quế Trân nói: “Hải Đào, con là đàn ông, sao có thể vào bếp được? Cứ để mẹ làm cho!”
“Được rồi vợ à, con trai bà nó thích hầu hạ đấy! Bà mặc kệ chúng nó đi, chúng nó thích ăn thì ăn, không ăn thì nhịn!”
Dường như Trương Đại Sơn luôn cố tình muốn chọc tức tôi.
Ông ta cứ thế xỏ cả giày nằm tựa lên chiếc sofa màu trắng sữa trị giá ba mươi triệu của tôi!
“Vợ à, nào, há miệng ra, a…”
Trương Hải Đào liên tục nháy mắt ra hiệu với họ.
Tôi đẩy phăng anh ta ra.
“Mắt anh bị tật à mà nháy lắm thế! Tránh ra!”
Tôi huých anh ta sang một bên rồi đi thẳng vào phòng ngủ.
Chỉ nghe thấy Trương Hải Đào hạ thấp giọng, cuống quýt nói: “Bố mẹ xem hai người đã làm cái gì kìa! Hôm nay tụi con vẫn chưa…”
“Trương Hải Đào!” Tôi gầm lên.
“Ơi! Vợ ơi anh đây!”
Tôi chỉ tay vào căn phòng ngủ đã biến dạng hoàn toàn, chất vấn anh ta: “Thế này là sao?”
Trương Hải Đào cũng đờ người ra nhìn.
Trước mắt là tấm chăn của tôi quá nửa đã rơi xuống đất.
Trên t.h.ả.m là mấy cục giấy vệ sinh đã qua sử dụng.
Trên gối thì vứt chỏng chơ một chiếc quần lót nam màu đen không biết sạch hay bẩn.
Còn trên tủ đầu giường của tôi lại là một chiếc áo lót màu đỏ hồng!
Hai thứ này rõ ràng không phải của tôi và Trương Hải Đào.
Tôi giật phăng cánh cửa phòng thay đồ ra.
Bên trong treo đầy quần áo của bố mẹ anh ta.
Bồn rửa mặt trong nhà vệ sinh đầy vết nước, nắp bồn cầu cũng mở toang.
Bên cạnh giỏ rác là đống khăn giấy đã dùng.
Trên bàn trang điểm, bộ mỹ phẩm mới của tôi cũng bị mở tung nắp.
Còn lọ tinh chất trị giá cả triệu bạc mà tôi chẳng nỡ dùng giờ chỉ còn lại một chút dưới đáy chai.
Cơn giận lên đến đỉnh điểm khiến tôi bỗng trở nên bình tĩnh lạ thường.
“Trương Hải Đào, anh giải thích cho tôi đi.”
Trương Hải Đào đỏ bừng cả mặt vì nghẹn lời.
“Vợ ơi em đừng giận, để anh hỏi lại xem sao.”
“Thôi đi, không cần phải hỏi nữa đâu.” Trương Đại Sơn dìu Chu Quế Trân đi tới: “Căn phòng ngủ chính này tôi và mẹ anh ở rồi.
Mấy thứ mỹ phẩm kia cũng là tôi bảo mẹ anh dùng đấy.
Hải Đào, không phải bố nói con đâu, con kiếm tiền chẳng dễ dàng gì, sau này đừng để Phương Viên mua sắm lung tung.
Bố thấy cái lọ tinh chất gì đó có ba mươi mốt ml mà giá tận hơn một triệu, đúng là cái đồ phá gia chi t.ử!
Nhưng mua thì cũng mua rồi, vừa hay để cho mẹ con dùng, bà ấy đang mang thai, quả thực cần dùng mấy thứ đồ tốt một chút.
Coi như đây là chút lòng hiếu thảo của hai đứa dành cho mẹ con đi.”
Tôi cười khẩy một tiếng, nhìn chằm chằm Trương Hải Đào.
Trương Hải Đào không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
Tất nhiên là anh ta không dám rồi!
Anh ta vẫn đang là nghiên cứu sinh, mới vào viện nghiên cứu.
Một tháng kiếm được mấy đồng bạc lẻ?
Thậm chí còn chẳng mua nổi một bộ mỹ phẩm của tôi!
Tôi chỉ tốt nghiệp đại học thì đã sao chứ?
Tôi có thể kiếm ra tiền mà!
Tôi còn có mẹ đẻ hỗ trợ nữa.
Còn anh ta thì sao?
“Bố, mẹ, chẳng phải hai người có nhà riêng sao? Hơn nữa, dù hai người có thỉnh thoảng qua đây ở thì vẫn còn phòng khách mà. Đây là phòng ngủ chính của con và Viên Viên, hai người không thể không nói tiếng nào đã tự ý…”
“Phòng ngủ chính thì đã làm sao?”
Trương Đại Sơn trợn mắt.
“Mẹ anh đang mang thai! Bây giờ bà ấy là đối tượng cần bảo vệ trọng điểm của cái nhà này!
Tất cả mọi người đều phải nhường nhịn mẹ anh!
Cái phòng chính này vừa rộng rãi vừa sáng sủa, lại có cả nhà vệ sinh lẫn ban công, thích hợp nhất cho bà ấy dưỡng thai.
Tâm trạng mẹ anh có tốt thì em trai em gái trong bụng mới khỏe mạnh được. Đến cái đạo lý này cũng không hiểu, bao nhiêu năm ăn học đúng là phí công!”
Vừa nói, ông ta vừa chỉ vào căn phòng ngay sát vách phòng ngủ chính.
“Đúng rồi, phòng này cạnh phòng chính, cũng hướng nắng, rất hợp làm phòng trẻ em.
Vừa hay các anh chị cũng trang trí theo kiểu phòng trẻ con rồi, cứ để nguyên thế không cần động vào.
Đợi đến khi mẹ anh sinh xong, em bé sẽ ngủ ở phòng này.”
Tôi đứng im lặng, nhìn Trương Đại Sơn phun ra những lời lẽ ngông cuồng