Chương 8
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nói xong bất đắc dĩ đưa cho tôi một ly, hừ hừ rời đi.
“Đi thôi, về nhà.”
Trên đường trở về, tôi nhận được tin nhắn của biên tập, tôi cố ý làm dịu bầu không khí, chia sẻ với Lục Lẫm.
“Sách của em nổi tiếng rồi, quyển này có thành tích không tệ đâu.”
“Còn nữa, anh xem độc giả này đi, anh biết không, cô ấy đang đọc quyển sách mà em viết lúc năm nhất, đến bây giờ đã tròn mười hai năm, cô ấy vẫn đang đọc, em còn có wechat của cô ấy, nhưng mà khoảng thời gian này em nhắn tin cho cô ấy đều không nhận được phản hồi.”
Không biết có phải tôi nhìn nhầm hay không, vẻ mặt Lục Lẫm có chút mất tự nhiên.
“Ngày mai anh đặt nhà hàng, để chúc mừng em.”
“Hả?” Tôi c.ắ.n trân châu, “Không cần long trọng như vậy đâu, em chỉ muốn kể với anh thôi.”
“Trà sữa ngọt không?”
Bỗng dưng Lục Lẫm mở miệng hỏi.
Tôi tưởng anh muốn uống, do dự một chút, đưa ống hút bị c.ắ.n bẹp dí lại gần: “Cũng được.”
Dứt lời, Lục Lẫm nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, không uống trà sữa, nghiêng người hôn môi tôi.
Tim tôi đập đến mức không khống chế được, gần như nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, mặt tôi đỏ bừng.
“Rất ngọt.”
Lúc gặp lại Lục Kiêu là một tuần sau.
Bạn của anh ta gọi điện thoại cho tôi, nói rằng trạng thái anh ta không tốt.
“Ngày nào cậu ta cũng say rượu, hôm trước mới bị xuất huyết dạ dày đưa vào bệnh viện, cứ tiếp tục như vậy thân thể sớm muộn gì cũng sụp đổ.”
“Bây giờ cô đã gả vào nhà họ Lục, sau này không tránh khỏi chạm mặt cậu ta, chẳng lẽ mỗi lần gặp mặt hai người đều là tình trạng này sao? Nói chuyện rõ ràng, đối với cô và cậu ta đều tốt.”
Tôi đi gặp Lục Kiêu.
Anh ta say như c.h.ế.t, chật vật chán nản.
Đâu còn là nhị thiếu gia nhà họ Lục ngạo nghễ coi thường tất cả của mấy tháng trước.
“Nhan Nhan, là em thật sao? Không phải mơ.”
Nói xong, giống như nhớ tới gì đó, Lục Kiêu cuống quít lấy ra một cái hộp từ trong ngăn kéo, mở ra, bên trong là cặp nhẫn tình nhân mới tinh.
Anh cẩn thận từng li từng tí đưa tới trước mặt tôi.
“Xin lỗi, anh tìm rất lâu cũng không tìm được nhẫn đôi của chúng ta, nhưng mà anh đã mua lại một đôi giống hệt.”
“Lục Kiêu…”
“Trong tiềm thức của anh vẫn nhớ em, anh sẽ vô thức làm sủi cảo nhân dưa chua mà em thích ăn, trước khi trở về Bắc Kinh, anh đã nhét đầy trong tủ lạnh cho em…”
“Đúng rồi, những ảnh chụp đã xóa kia, anh đã hỏi nhân viên kỹ thuật, có thể khôi phục.”
“Hình xăm tên của em anh vẫn chưa xóa, em nhìn xem, anh không có lừa em.”
Anh ta nắm lấy tay tôi, cố chấp vén áo sơ mi của anh ta lên.
Tôi hất tay anh ta ra: “Lục Kiêu, không quay lại được nữa rồi.”
“Không đâu.” Anh ta ôm c.h.ặ.t tôi, đáy mắt tràn đầy bi ai: “Anh không nên quên em, không nên đối xử với em như vậy, em đừng giận anh nữa được không? Anh sai rồi, em tha lỗi cho anh đi.”
Sức lực của anh ta quá lớn, tôi không thể đẩy anh ta ra.
“Anh tỉnh táo chút đi, tôi đã gả cho anh trai của anh, bây giờ tôi là chị dâu của anh!”
Giống như bị kích thích, Lục Kiêu chậm rãi buông tôi ra, nước mắt lăn dài.
“Em để ý đúng không? Anh chưa từng chạm vào cô ta, anh và cô ta đã hủy hôn rồi…”
“Chúng ta quen nhau năm năm, em và anh ta mới quen bao lâu, anh không tin em có thể quên hết tất cả giữa chúng ta.”
“Anh mất trí nhớ, đó không phải bản năng của anh, em không nên một chút cơ hội cũng không cho anh.”
“Lúc đầu quả thực không quên được, nhưng Lục Lẫm rất tốt, tốt đến mức người như anh ấy, trời sinh nên được người ta yêu thương. Tốt đến mức, tôi dần dần quên đi nỗi đau mà anh gây ra, tôi chỉ muốn có một tương lai với anh ấy.”
“Anh ta mà tốt?” Lục Kiêu trào phúng lên tiếng, “Hai người mới kết hôn bao lâu, em hiểu anh trai anh sao? Em đã thấy qua thủ đoạn của anh ta trên thương trường chưa? Anh ta tàn nhẫn quyết đoán, hung ác đến mức mất hết tính người, anh ta muốn chơi đùa em quá đơn giản.”
“Hơn nữa, trong lòng anh ta vẫn luôn không quên được bạch nguyệt quang, nếu không, với điều kiện của anh ta, tại sao nhiều năm như vậy vẫn không kết hôn?”
Đúng vậy.
Lục Lẫm xuất sắc về mọi mặt.
Nhiều năm như vậy vẫn không kết hôn, chỉ có thể…
Tôi rõ ràng cảm giác được, tôi đang ghen tị.
Đó là một loại cảm xúc không tốt.
Nhưng tôi và Lục Lẫm thế nào, cũng là chuyện của chúng tôi, không liên quan đến Lục Kiêu.
“Anh thật sự thua kém anh trai của mình, tôi và anh ấy quen nhau lâu như vậy, anh ấy chưa bao giờ ở trước mặt tôi nói một câu không tốt về anh.”
Vẻ mặt Lục Kiêu chấn động.
“Anh nói tôi không cho anh cơ hội, vậy anh nhớ lại xem, lúc tôi đến Bắc Kinh tìm anh, anh ném nhẫn thế nào, làm nhục tôi thế nào?”
“Vứt bỏ tình cảm của tôi và anh thì thôi đi, anh bị thương mất trí nhớ, tôi cứu anh là thật, nhưng ngay cả cảm kích và tôn trọng tối thiểu anh cũng không chịu cho tôi.”
“Trên sân đua xe anh không coi ai ra gì mà hôn môi cô ta, anh có biết lúc đó tôi cảm thấy thế nào không?”
“Tôi không ngừng hạ thấp giới hạn và thái độ, hèn mọn cầu xin anh, lui bước đến mức hoàn toàn mất đi bản thân, cũng chỉ để anh tạm thời giữ khoảng cách với cô ta, nhưng anh đáp lại tôi thế nào, anh còn nhớ không?”
Sắc mặt Lục Kiêu trong nháy mắt trở nên trắng bệch.
Cả người giống như bị rút hết sức lực.
Sự tức giận cuộn trào mãnh liệt trong mắt anh ta từng chút tản ra, hóa thành chán nản vô lực.
“Không ai đứng nguyên tại chỗ chờ anh, tôi đã từng thật lòng yêu anh, cũng đã cố gắng vãn hồi. Hiện tại, không yêu anh nữa cũng là thật.”