Chương 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi thậm chí có chút chờ mong vẻ mặt của Lục Kiêu khi nhìn thấy tôi và anh trai anh ta kết hôn.
Có loại khoái cảm nói không nên lời.
Nghĩ tới đây, tôi ôm c.h.ặ.t cổ anh đáp lại: “Không sợ.”
Ánh mắt Lục Lẫm trầm xuống, nguy hiểm hơn vừa rồi rất nhiều.
Nhiệt độ trong xe tăng lên, không gian trong xe không tính là chật hẹp, nhưng tôi lại cảm thấy tứ chi không biết để đâu, ngay cả đầu óc cũng rối loạn.
Tôi giống như biến thành một cọng lông chim, trôi nổi bất định.
Bỗng nhiên, điện thoại của Lục Lẫm rung lên, tôi đẩy anh: “Có điện thoại.”
“Không nghe được, tay ướt rồi.”
Tay tôi run run nhấn nghe máy.
“Nói đi.”
Đối phương dừng lại hai giây.
“…Anh, giọng nói của anh… Anh có bạn gái rồi à?”
Lục Kiêu?
Tôi quỷ dị sinh ra một loại cảm giác kích thích trái đạo đức, mặt đỏ bừng.
Lúc này, một cổ hơi nóng thổi vào lỗ tai tôi, tôi nhịn không được phát ra một tiếng hừ rất nhẹ.
“Anh, em có quen chị dâu không?”
Lục Lẫm cúp điện thoại.
Tôi mềm nhũn ngồi phịch trong lòng anh, đuôi mắt thấm đẫm nước mắt.
“Khẩn trương vậy à?”
“Không bắt nạt em nữa.”
Tôi sửa sang xong, Lục Lẫm đưa tới một chai nước: “Bổ sung chút nước.”
Tay tôi run lên, gượng gạo đổi đề tài: “Anh ở khách sạn nào?”
Lục Lẫm rút một tờ giấy, tùy ý lau ngón tay: “Không định dẫn tôi đến chỗ em à?”
“Chỉ cần anh không chê.”
Tôi đưa Lục Lẫm về.
Phòng tôi đã dọn dẹp qua một lần, lúc tôi ở đây không cảm thấy gì, Lục Lẫm vừa tới, căn phòng vốn đã nhỏ trong nháy mắt có vẻ chật chội đơn sơ.
Tôi lấy khăn mặt sạch sẽ, đặt bên cạnh quần lót dùng một lần.
Xong xuôi lại do dự một lúc, mang theo một hộp BCS.
Đến lượt tôi tắm xong đi ra, Lục Lẫm ngồi ở mép giường lau tóc, tay cầm hộp hình vuông.
Ánh mắt nhìn tôi rất vi diệu.
Mặt tôi lập tức đỏ bừng, do dự ba giây, hôn lên môi anh.
“Nhan Nhan.” Giọng nói của Lục Lẫm giống như lăn một vòng trong cát sỏi, “Biết mình đang làm gì không?”
Vốn dĩ đã rất xấu hổ.
Anh lại còn hỏi không ngừng.
“Có làm không hả!”
Một giây sau, cổ tay bị kéo lại.
Đầu ngón tay lạnh như băng giống như dính lửa, thiêu đốt xương cốt tứ chi, xuyên qua tim, lại theo m.á.u, cuồn cuộn xông về đỉnh đầu.
Khi bị đẩy đến bên cửa sổ, chuông gió trên đỉnh đầu đung đưa.
“Đẹp lắm.”
Cả thành phố bị màn đêm cuộn trào mãnh liệt bao phủ, không bờ bến, giống như muốn chiếm đoạt tất cả.
“Bạn tặng, rất lâu rồi, cũng đã phai màu rồi.”
“Bạn quan trọng không?”
“Chỉ có duyên gặp gỡ một lần, ngay cả dáng dấp người đó ra sao em đều đã quên.”
“Giúp tôi tháo kính ra.”
Rõ ràng là một động tác rất bình thường, nhưng bây giờ làm vậy, tôi lại cảm thấy vô cùng sắc khí.
“Được rồi.”
Dứt lời, gió đêm gào thét tới, thổi loạn hô hấp của tôi.
Dưới sự tàn phá của nó, chuông gió lắc lư kịch liệt, nhanh ch.óng va chạm với thủy tinh, sợi dây thừng nhỏ mềm ở giữa gần như bị xoắn đứt.
…
Ngày hôm sau, tôi ngủ đến buổi trưa mới tỉnh.
Lục Lẫm không có ở đây, tôi không có tinh thần thả lỏng một lát, gọi điện thoại cho anh.
“Xin lỗi em, tạm thời có cuộc họp khẩn cấp, thấy em còn đang ngủ nên không đ.á.n.h thức em.”
Nếu không có giấy chứng nhận kết hôn, loại hành vi lên giường xong liền chạy này của anh, tôi sẽ báo cảnh sát ngay tại chỗ.
“Không sao, công việc quan trọng.”
“Tôi đã ghé qua chỗ bà ngoại, em không cần lo lắng, bữa sáng ở trên bàn, nhớ ăn đấy, còn có thẻ ngân hàng, không có mật mã, em dùng trước đi, thư ký Lý ở Nam Thành, có việc gì thì liên lạc cho cậu ta bất cứ lúc nào.”
Tôi gả cho người chồng thần tiên gì đây?
Nhưng mà cảm động chưa tới ba giây, chợt nghe thấy anh nói:
“Thuốc ở trên bàn, tôi đã giúp em lau qua một lần, nếu còn đau…”
“Lục Lẫm.” Tôi vội vàng ngắt lời anh, “Anh mau làm việc đi.”
Nói xong, ‘cạch’ một tiếng cúp máy.
Chờ nhịp tim khôi phục bình thường, nhớ lại chuyện tối hôm qua, tôi không tự chủ được mà đỏ mặt.
Ăn xong bữa sáng tôi đến bệnh viện, Lục Lẫm đã sắp xếp mọi thứ trật tự ngay ngắn, căn bản không cần tôi bận tâm.
Hơn nữa, thư ký Lý đã chủ động liên lạc với tôi, nói rằng Lục Lẫm đã mua cho tôi một căn hộ ở Nam Thành.
Tiền đã trả xong, đang làm thủ tục.
“Nhanh như vậy sao?”
Tốc độ này, tựa như tên lửa.
Thư ký Lý khẽ mỉm cười: “Tổng giám đốc Lục quen biết nhà đầu tư, đã nói chuyện qua, phu nhân, tôi đưa cô qua đó.”
Tôi cho rằng chỉ là một căn phòng bình thường, lúc đến nơi, là một căn biệt thự gần hồ đầy đủ tiện nghi.
Tôi sợ đến mức lập tức gọi điện thoại cho Lục Lẫm.
Anh không nghe máy mà gửi tin nhắn cho tôi, giống như biết tôi muốn hỏi cái gì.
“Xin lỗi em, tất cả giấy tờ của em đều ở chỗ tôi, chưa được em đồng ý đã cầm đi làm thủ tục.”
“Vợ chồng một thể, cái gì nên làm đều đã làm, không cần khách khí với tôi, coi như quà tân hôn đi.”
Tôi còn chưa đến mức không biết tốt xấu như vậy.
Sau khi nói một tràng cảm ơn, tôi hỏi: “Anh có cần em làm gì cho anh không?”
“Tuần sau, cùng tôi về nhà gặp ông nội.”
Tôi ở Nam Thành đợi năm ngày, bà ngoại đã xuất viện, bà không quen với cuộc sống trong thành phố, muốn về nông thôn.
Tôi không lay chuyển được, sau khi đưa bà về, tôi lên phía bắc tìm Lục Lẫm.
Lúc đi ngang qua công ty anh, tôi mua chút trái cây.