Chương 10
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Bởi vậy, cũng rất lâu không đăng nhập vào tài khoản tác giả, cũng không thấy tin nhắn riêng của tôi ở hậu đài.
Sau đó, biên tập liên hệ với tôi, nói quyển tiểu thuyết đứt đoạn kia của tôi có người mua rồi, bảo tôi nhanh ch.óng hoàn thành, tôi mới đăng nhập lại.
Khoản tiền bán bản quyền kia, để chữa bệnh cho bà ngoại, để tôi có tiền ăn cơm, có thể đi học bình thường, lúc tôi cho rằng mình không chịu nổi, nó đã giúp tôi bình yên vượt qua.
Thật ra tình tiết trong quyển tiểu thuyết kia không tính là quá tốt, cách hành văn cũng không phải rất xuất sắc.
Cho nên tôi vẫn cảm thấy, tôi được ông trời chiếu cố.
Hóa ra là được Lục Lẫm chiếu cố.
Nhưng tiếc rằng, tôi căn bản không nhớ ra mình quen biết anh khi nào.
“Nhan Nhan…”
Lục Lẫm đứng cách tôi chưa tới một mét, dường như có chút sốt ruột, một người luôn trầm ổn như anh lại ngay cả áo choàng tắm cũng không kịp mặc.
Chỉ dùng khăn tắm quấn quanh.
Thậm chí tóc còn đang nhỏ nước, cứ như vậy đi qua.
“Em thấy rồi à.”
Trong mắt anh xuất hiện một tia hoảng loạn, vội vàng giải thích, nói năng có chút lộn xộn:
“Xin lỗi em, lúc đó, không phải anh cố ý giấu em, thời gian đã qua lâu rồi, anh cho rằng…Quên đi.”
Tôi cố nén nước mắt.
Bỗng nhiên nghĩ đến ngày đó ở nhà cũ, lúc anh và Lục Kiêu cãi vã, anh nói mình đã yêu tôi từ lâu, tôi tưởng anh chỉ thuận miệng nói vậy.
Bây giờ nghĩ lại, dường như tất cả đều có dấu vết để lần theo.
“Lục Lẫm.”
Tôi nhịn không được ôm lấy anh, thân thể anh cứng đờ.
“Em, không tức giận?”
“Giận, anh rõ ràng là đàn ông, tại sao lại không nói cho em biết, em vẫn cho rằng anh là phụ nữ, chuyện riêng tư gì em cũng nói với anh.”
Tôi xong rồi.
Tôi cùng anh thảo luận cái kia của đàn ông, có lớn hay không, có cứng hay không.
Nhiều nội dung trò chuyện nhạy cảm như vậy.
Hình tượng của tôi không còn nữa.
Cái này cũng không tính là gì.
Nhớ tới những gì năm đó tôi viết trong tiểu thuyết, có khả năng đã bị anh nhìn thấy hết.
Tôi hận không thể tìm miếng đậu hủ mà đ.â.m vào.
Có khi nào anh cảm thấy tôi lưu manh hay không.
Lục Lẫm khẽ cười ra tiếng: “Có gì đâu, lúc em nhếch nhác anh đều đã thấy qua.”
“Có.” Tôi c.ắ.n môi, chưa từ bỏ ý định truy hỏi, “Tiểu thuyết của em, anh đọc hết rồi à?”
“Vậy thì không có, anh không có nhiều thời gian.” Lục Lẫm rất thành thật, “Có điều, sau khi kết hôn có đọc qua vài chương.”
“…”
“Dù sao cũng là lần đầu tiên của anh, không có kinh nghiệm, sợ em không thích.”
“…”
“Chỉ là, sự thật chứng minh, có vài phương diện, em nhận thức khiếm khuyết.”
“…”
“Lỗi của anh, sau này sẽ cố gắng không để em phạm lỗi thường thức.”
“…”
“Đỏ mặt cái gì, anh thấy em viết rất…”
Anh dừng một chút, giống như không tìm được từ hình dung chính xác, dứt khoát bỏ qua: “Chương mới rất tốt, có thể tham khảo.”
Anh đang chọc ghẹo tôi đúng không.
Tôi nhắm mắt lại, trực tiếp kéo khăn tắm của anh xuống, đẩy anh ngã xuống bàn.
Trong con ngươi thâm thúy của anh lập tức dấy lên tia lửa.
Lúc anh hôn tôi, tôi dùng ngón tay che môi anh lại, hung dữ hỏi:
“Nói, anh có bao nhiêu bạn gái, có bạch nguyệt quang hay không!”
“Không có bạn gái, có bạch nguyệt quang.”
Tôi sửng sốt, “Có thật hả?”
Một giây sau, giọng nói bị cắt ngang.
Ánh trăng ngoài cửa sổ rơi đầy đất.
“Bạch nguyệt quang là em, hiện tại yêu nhất cũng là em, em thì sao, có yêu anh không?”
Tôi cảm thấy xấu hổ, không chịu nói.
“Có yêu anh không, Nhan Bảo.”
Tôi chưa bao giờ biết, Lục Lẫm lại xấu xa như vậy, không có được đáp án muốn nghe liền đổi cách trêu chọc tôi.
Mắt tôi thấm đẫm nước mắt.
Phiên ngoại của Lục Lẫm
Năm Lục Lẫm tốt nghiệp đại học vừa tiếp nhận công ty của gia tộc, chịu không ít giày vò.
Đừng thấy hiện giờ anh nở mày nở mặt, người người kính trọng ngưỡng mộ, anh khi đó, có thể nói là sinh tồn trong kẽ hở.
Ba mẹ anh mất sớm, bởi vì một số chuyện, trước đây, tình cảm ông cháu không tính là quá hòa thuận.
Sau này lúc ông nội Lục định giao lại Lục thị cho Lục Lẫm, Lục thị đã rơi vào khủng hoảng.
Mấy năm đó sức khỏe của ông nội Lục không tốt lắm, có lòng hỗ trợ nhưng tinh lực không bằng lúc trước, Lục Lẫm lại trẻ tuổi, hơn nữa nhà họ Lục chi tiêu nhiều, trụ cột trong công ty đều là những kẻ ranh ma kinh nghiệm phong phú, nếu một mực thiên vị, không có thành tích, sẽ khiến người khác cảm thấy không phục, cũng không áp chế được đám người kia.
Mấy năm đó Lục Lẫm sống không tốt lắm.
Lục Lẫm còn nhớ năm đó anh đến Nam Thành bàn dự án.
Rất khó tưởng tượng ra, đường đường là đại thiếu gia nhà họ Lục, từ nhỏ không phải lo cơm ăn áo mặc, sau khi tốt nghiệp lại vì hạng mục ba trăm vạn mà buồn phiền.
Anh biết, đó là do chú hai chú ba cố ý làm khó anh, không liên quan đến tiền bạc, mà liên quan đến kết quả.
Anh tự mình đi bồi rượu, đ.á.n.h golf, mời ăn cơm, trước sau bận rộn một tuần, cuối cùng cũng ký được.
Đêm hôm đó, uống rượu xong đi ra, anh cảm thấy cả người mùi rượu thật sự khó ngửi, không bắt xe, anh muốn đi hóng gió một chút nên dứt khoát đi bộ về.
Chỉ là, mấy ngày nay, ngày đêm điên đảo, ăn uống không có quy luật, t.h.u.ố.c lá rượu bia cũng không kiêng cử, bệnh dạ dày tái phát.
Có lẽ là do tinh thần buông lỏng, anh có chút không chống đỡ nổi, cũng không để ý hình tượng, tiện tay cởi áo khoác tây trang ra, ngồi ở ven đường.
Sau lưng anh là một trường trung học, lớp tự học buổi tối đã tan ra, học sinh cũng không nhiều lắm.