Chương 13
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đương nhiên, là anh đơn phương thầm mến người ta.
Thật ra anh cũng không biết mình thích Thẩm Nhan từ lúc nào, chờ anh ý thức được tình cảm của mình, cô đã ở đây.
“Không có tiền đồ, uổng phí khuôn mặt này của cháu.”
“…”
Anh vẫn còn nhớ cô.
Cô cũng có điện thoại di động rồi, tại sao vẫn không liên lạc với anh lần nào.
Sau đó lại nghe được tin tức của cô, là tin cô đã thoát ế.
Khi đó, anh bận chuyện công ty, bận chăm sóc ông nội, bận tìm Lục Kiêu, chỉ liếc mắt nhìn, bình tĩnh rời đi.
Sau khi nói lời chúc phúc, cũng không chủ động liên lạc với cô nữa.
Thật ra năm đầu tiên, anh đã tìm được Lục Kiêu mất trí nhớ.
Cậu ta không chịu cùng anh trở về Bắc Kinh, muốn ở bên cạnh bạn gái, cậu ta từ trước đến nay luôn làm theo ý mình, lần này lại quyết tâm, anh cũng lười quản cậu ta.
Dặn dò cậu ta đối xử tốt với cô gái kia, lại gọi điện thoại cho bệnh viện Nam Thành.
Anh nói một tiếng với ông nội, ông nội cũng phản ứng giống vậy.
“Người không sao là được, không trở về thì thôi, cũng coi như rèn luyện kinh nghiệm.”
Năm thứ năm, bệnh viện Nam Thành liên lạc với anh, trí nhớ Lục Kiêu dần dần có chuyển biến tốt, chỉ có điều, điều kiện chữa bệnh hiện nay của bọn họ không đáp ứng được, lại đúng lúc có một bác sĩ khoa thần kinh nổi tiếng trở về Bắc Kinh, anh mới đón người về.
Cũng là lúc đó, anh mới biết, hóa ra cô là bạn gái của Lục Kiêu.
Mà hình như Lục Kiêu không nói chuyện gia đình với cô, cô hoàn toàn không biết gì cả.
Đã lâu không gặp.
12 năm rồi.
Lâu đến mức cô bị xã hội mài mòn góc cạnh, lâu đến mức bọn họ không còn dáng vẻ ban đầu.
Nhưng cô vẫn như lúc đầu, đôi mắt thuần túy sạch sẽ, dáng dấp cũng càng thêm xinh đẹp.
Anh không xuống xe gặp cô, chỉ nhìn cô từ xa.
Anh ở trên xe nói chuyện điện thoại với cô.
“Tôi đã cho người tới đón Lục Kiêu rồi, nếu như cô nguyện ý, có thể đi cùng cậu ta, chuyện bên kia cô không cần lo lắng, tôi sẽ sắp xếp giúp cô.”
Thật ra anh cũng có tâm tư riêng.
Anh muốn nhìn thấy cô bất cứ lúc nào.
“Bà ngoại tôi bị bệnh, không thể rời người, chờ bà ấy khá hơn một chút tôi sẽ đi.” Cô dừng một chút, có chút lo lắng, “Tổng giám đốc Lục, chuyên gia mà anh tìm, thật sự có thể giúp anh ấy khôi phục trí nhớ sao?”
Tổng giám đốc Lục.
Cô không nhớ anh.
Nhưng anh lại nghĩ, cô đã rất lâu không gặp anh, quên đi giọng nói cũng rất bình thường.
“Không nhất định, phải xem tình hình của cậu ta mới biết được, mấy năm này, cảm ơn cô đã chăm sóc cậu ta.”
Cô có chút ngượng ngùng: “Nên vậy.”
“Có việc gì cần có thể gọi đến số này.”
Đây là số điện thoại của trợ lý.
Cô gọi tới.
Khoảng thời gian Lục Kiêu tiếp nhận trị liệu ở bệnh viện, cô cơ bản ba ngày gọi một lần. Nhìn ra được, cô rất lo lắng, lại sợ quấy rầy cậu ta, rất khắc chế.
Anh nghĩ, như vậy cũng tốt.
Miễn cô hạnh phúc là được.
Tuy rằng Lục Kiêu phóng túng nhưng ở chung năm năm, có lẽ cậu ta cũng đã hồi tâm.
Ai ngờ, sau khi Lục Kiêu khôi phục trí nhớ, hoàn toàn quên cô, quay đầu đính hôn với thiên kim nhà họ Khương.
Anh từng khuyên Lục Kiêu, nói có một cô gái đang đợi cậu ta, cậu ta lại không cho là đúng.
“Vậy chờ sau khi em khôi phục trí nhớ rồi nói tiếp.”
“Em không sợ cô ấy lập gia đình à?”
“Anh, anh có phiền không vậy, rốt cuộc ai là người thân của anh hả, nếu anh thật sự cảm thấy cô gái kia đáng thương, vậy anh cưới cô ta đi.”
“Được.”
Anh đi Nam Thành trong đêm.
Quanh đi quẩn lại, vận mệnh đẩy cô đến bên cạnh, lần này, anh phải tranh thủ.
Phiên ngoại của Lục Kiêu
Vào ngày mừng thọ 80 tuổi của ông nội, tôi trở về nhà cũ.
Từ trên lầu đi xuống, vừa tới phía sau vườn hoa đã thấy anh tôi ngồi dưới ô che nắng ở bên ngoài xử lý công việc.
Thẩm Nhan nằm trong lòng anh tôi, trong tay còn cầm một quyển sách.
Cô không chuyên tâm đọc sách, nhiều lần vươn ngón tay chọc chọc anh tôi.
“Đừng làm loạn.”
Người phụ nữ trong lòng chẳng những không dừng lại, ngược lại càng thêm càn quấy.
Sau khi anh tôi cụp mắt xuống nhìn cô, cô mới tỏ vẻ xin tha: “Em sai rồi, em thật sự sai rồi mà.”
“Chỉ lần này thôi đấy.”
“Ông xã là tốt nhất.”
Tôi nhìn thấy đáy mắt người đàn ông thoáng qua nụ cười giảo hoạt, anh dịu dàng nắm lấy cằm cô, hôn lên, rất lâu sau hai người mới tách ra.
“Bị người ta nhìn thấy…”
“Chỉ lần này thôi.”
Tôi thu hồi chua xót trong đáy mắt, nhớ tới rất lâu trước đây, trong phòng trọ không tính là lớn ở Nam Thành.
Tôi và cô ấy cũng từng có khoảng thời gian vui vẻ như vậy.
“Lục Kiêu, sao anh còn chưa dậy, đi siêu thị với em.”
“Lục Kiêu, quần áo màu trắng không thể giặt chung với quần áo có màu.”
“Lục Kiêu, rốt cuộc anh có nghe em nói không vậy?”
Tiếc là, chính tay tôi đã vứt bỏ cô ấy.
Đêm hôm đó, tôi không có dũng khí ở lại đến phút cuối.
Tặng quà cho ông nội xong, ngay cả cơm cũng chưa ăn đã rời đi.
Tôi trốn tránh rất lâu, lâu đến mức tôi cho rằng mình đã buông bỏ cô, nhưng khi tôi gặp lại cô, tôi mới phát hiện, tôi căn bản không thể quên được.
Những ký ức đó ập tới như thủy triều, khiến tôi không thở nổi, ngay cả tim cũng đau đớn.
Gặp lại lần nữa, là lúc ông nội bảo tôi đưa t.h.u.ố.c bổ đến biệt thự Ngự Cảnh.
“Ai uống vậy ông?”
Tâm trạng của ông nội rõ ràng rất tốt: “Nói nhảm, đương nhiên là chị dâu cháu rồi, nó mang thai, cần phải tẩm bổ, mau đi đi.”