Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đầu óc tôi rối bời, nhưng vẫn nhớ rõ trong tiểu thuyết đã từng xem qua tình tiết này.
Hiếu kỳ giống như trẻ nhỏ: “Ở phía sau làm chuyện xấu anh ta có nghe thấy không?”
“…”
“Lỡ như phát ra tiếng….Ọe…”
Trong dạ dày một trận cuồn cuộn, ngay cả xuống xe cũng không kịp, toàn bộ nôn hết lên âu phục của người đàn ông.
“Cô…”
“Anh đừng mắng tôi.”
Đối diện với khuôn mặt lãnh đạm của người đàn ông, miệng tôi mím lại, ủy khuất lại sợ hãi rụt vào trong xe.
“Không mắng cô, lại đây súc miệng.”
“Ồ.”
Tôi quá mệt mỏi, hoàn toàn không thấy rõ, dưới tầm mắt mờ tối trong xe, khuôn mặt kia tương tự Lục Kiêu, nhưng lại hoàn toàn khác nhau.
Chờ đến lúc tỉnh lại, tôi đang ở trên giường của khách sạn.
Tôi bối rối.
Sao tôi lại ở đây?
Quần áo trên người vẫn còn.
Tôi xuống giường, vừa ra khỏi phòng đã nhìn thấy người đàn ông ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, trên người mặc áo sơ mi đen đang xử lý công việc.
“Tỉnh rồi à?”
“Anh, tôi…”
“Tối hôm qua cô uống say, lên nhầm xe, ôm tôi không buông, tôi đành phải đưa cô đến chỗ của tôi.”
Nói xong, liếc mắt nhìn điện thoại di động của tôi ở trên bàn.
“Điện thoại reo mấy lần, tôi đã nghe máy giúp cô, là bệnh viện gọi tới, tối hôm qua bà ngoại cô đột nhiên phát bệnh, được đưa vào bệnh viện, tình huống khẩn cấp.”
“Cái gì?”
Tôi biến sắc, nhấc chân rời đi.
“Tôi đã cho người qua đóng viện phí rồi, tình hình bà ngoại của cô đã ổn định, cô không cần quá lo lắng.”
Tâm trạng của tôi giống như tàu lượn siêu tốc.
“Cảm ơn anh, nhưng vô duyên vô cớ, sao anh lại giúp tôi?”
“Nhiều tiền.”
“…”
Trên đường đến bệnh viện, tôi biết được anh tên là Lục Lẫm, tới đây công tác.
Bởi vì một lòng nhớ mong bà ngoại, tôi tạm thời không phản ứng kịp cái tên này của anh có gì không đúng.
Cũng quên mất, hẳn là tôi và anh đã từng gặp mặt một lần.
Giống như anh nói, bà ngoại đã thoát khỏi nguy hiểm.
Hơn nữa, anh đã sắp xếp phòng bệnh VIP và bác sĩ chuyên nghiệp đứng đầu cho bà ngoại, ngay cả hộ lý cũng mời tới.
“Không được khóc, bà ngoại không sao, A Kiêu đã sắp xếp ổn thỏa, nhưng mà tốn không ít tiền đúng không? Đều tại bà không tốt, hai đứa vất vả lắm mới tiết kiệm được chút tiền kết hôn, lại bị bà tiêu xài.”
Tôi lén nhìn Lục Lẫm bên cạnh, có chút lúng túng.
“Bà ngoại, anh ây không phải…”
“Phải.”
Tôi có chút sững sờ, anh cứ như vậy mà thuận theo?
Lúc đi ra ngoài, tôi giải thích với anh: “Mắt bà ngoại không tốt, nhận lầm người, anh đừng để ý nhé.”
“Không sao.”
“Đúng rồi, tiền tôi nợ anh, tôi sẽ trả lại theo từng kỳ, anh cho tôi xin phương thức liên lạc trước được không?”
Tôi đã nghe ngóng rồi, phí mời chuyên gia đắt, phòng bệnh VIP đắt, hộ lý chuyên nghiệp còn đắt hơn, không phải thứ mà tôi có thể gánh vác nổi.
Lục Lẫm lấy điện thoại ra, tôi quét mã thêm vào, vừa định nói được rồi, liếc thấy cổ anh bị đỏ một mảng.
Giống như bị c.ắ.n.
Cũng quá phóng túng rồi.
Tôi nhẫn nhịn, còn chưa nói gì đối phương đã lên tiếng:
“Cần tôi giúp em nhớ lại chút không?”
Nhớ lại cái gì?
Đối diện với biểu tình chế nhạo của đối phương, trong đầu cực nhanh xẹt qua một màn hoang đường sau khi say rượu.
Là tôi làm!
Tầm mắt tôi nhịn không được dừng lại trên cơ bụng của anh, khuôn mặt lập tức đỏ bừng.
“Xin lỗi anh.”
“Tối hôm qua em đã nói xin lỗi rồi.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, rót nước ấm uống một ngụm, che giấu xấu hổ.
“Chuyện kết hôn mà em nói, tôi đồng ý.”
Tôi phun ra ngụm nước, trừng to mắt nhìn anh.
“Muốn đổi ý?”
“Không phải.”
“Vậy còn đứng ngây ra đó làm gì?” Anh giơ cổ tay lên liếc nhìn đồng hồ, “Hai giờ, cục dân chính làm việc rồi.”
Lúc cầm hộ khẩu đăng ký kết hôn, tôi nhìn thấy hai chữ ‘Lục Lẫm’ trên tên họ của đối phương.
Trong lòng lộp bộp một tiếng.
Lại nhìn chằm chằm khuôn mặt tuấn tú của anh, dường như đã gặp ở đâu rồi, tôi không tự chủ được lui về phía sau một bước.
“Anh, anh là Lục Lẫm? Lục Lẫm của Lục thị? Anh ruột của Lục Kiêu?”
Lục Lẫm vững vàng đỡ lấy tôi.
“Chúc mừng, đáp đúng rồi.”
“…”
Cuộc hôn nhân này, tôi không kết được.
Đáng tiếc, một giây sau, con dấu nặng nề đóng xuống giấy chứng nhận kết hôn.
“Chúc mừng hai người chính thức trở thành vợ chồng hợp pháp.”
Cho đến lúc ra cửa, lên chiếc Maybach của anh, tôi vẫn chưa hoàn hồn.
Anh là anh ruột của Lục Kiêu.
Tôi đã nói chuyện yêu đương với em trai của anh, sao tôi có thể kết hôn với anh ấy?
Đây coi là gì?
Không phải chứ đại ca, tôi uống rượu nhất thời không tỉnh táo thì thôi đi.
Anh đường đường là tổng giám đốc Lục thị, anh kết hôn qua loa như vậy sao?
“Anh…Anh nghĩ sao?”
“Về phương diện vợ chồng?” Lục Lẫm nhíu mày, “Xin lỗi, tạm thời không có ý định làm vợ chồng Plato*.”
(*) vợ chồng Plato: ý chỉ tình yêu thuần khiết, không có nhu cầu t.ì.n.h d.ụ.c giữa hai người.
Cũng không cần nói trắng ra như vậy.
“Tôi có thể hôn em không?”
“…”
“Có thể hôn không?”
Không phải chứ, muốn hôn thì hôn, nào có ai lại hỏi trước như vậy.
Không đúng, sao lại nói tới hôn rồi?
Một giây sau, mùi hương tuyết tùng ùn ùn kéo tới, Lục Lẫm nhẹ nhàng nâng cằm tôi, hôn lên môi tôi.
Đột nhiên, một bàn tay to lớn nóng bỏng dán lên eo tôi, kéo tôi đến bên cạnh anh.
“Há miệng.”
“Sao ngay cả thở cũng không biết?”
“Sợ à? Run thành như vậy.”
Trong nháy mắt tôi không sợ nữa.
Anh trai Lục Kiêu thì sao?
Chúng tôi cũng đã kết hôn rồi, thiên kinh địa nghĩa*.
(*) thiên kinh địa nghĩa: đạo lý rõ ràng, không thay đổi, bất di bất dịch.