Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Bởi vì không xác định được anh có muốn công khai tin tức kết hôn hay không, cho nên tôi không tùy tiện đi vào, ở dưới lầu công ty gửi tin nhắn cho anh.
Đợi một lúc, thấy có người đi ra, tôi tưởng là Lục Lẫm, vừa định đi qua, lại là đám bạn bè của Lục Kiêu.
“Phục luôn đấy, không phải Lục nhị chỉ làm sủi cảo nhân dưa chua mà Khương Ngưng không thích ăn thôi ư? Cần gì phải ầm ĩ?”
“Cậu cho rằng chỉ là sủi cảo sao? Buổi tối lúc Lục nhị ngủ lại, hình xăm ở gần tim bị Khương Ngưng nhìn thấy. Hai người cãi nhau một trận, Lục nhị tức giận rời đi, nửa đêm lôi tôi ra đua xe với cậu ta, đua đủ rồi lại uống say khướt.”
“Khương Ngưng tới đón người, mới vừa đụng phải Lục nhị, Lục nhị đã hất người ra, nói một câu: “Tôi phải về nhà, nếu không Nhan Nhan sẽ tức giận.””
“Đệch, đừng nói là Lục nhị yêu em gái kia đấy chứ?”
“Ai biết được, cậu ta tỉnh dậy liền trực tiếp lái xe đến Nam Thành, quen biết Lục nhị lâu như vậy, đây là lần đầu tiên tôi thấy bộ dạng hồn bay phách lạc của cậu ta. Quên đi, giúp cậu ta lấy được hợp đồng trước đã.”
Tôi vô thức siết c.h.ặ.t cái túi.
Lục Kiêu vậy mà lại đến Nam Thành sao?
Thật ra, sủi cảo dưa chua là món tôi thích ăn.
Ban đầu ngay cả muối và đường Lục Kiêu cũng không phân biệt được, sau khi đốt bếp hai lần, nấu mì năm lần, cuối cùng anh ta cũng học được.
Về phần hình xăm kia, hai chúng tôi ở bên nhau tròn một năm, Lục Kiêu nói muốn lưu lại kỷ niệm, vốn dĩ tôi cũng muốn xăm, nhưng anh ta sợ tôi đau, chỉ xăm tên tôi trên người anh ta.
Tôi vẫn còn nhớ vẻ mặt lúc đó của anh ta, cực kỳ giống trẻ con được cho kẹo.
“Bà xã, em ở trong lòng anh rồi.”
Bây giờ nghĩ lại, giống như chuyện của kiếp trước.
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên.
Bạn bè của Lục Kiêu vừa bước vào cửa Lục thị song song nhìn về phía sau, đụng phải tầm mắt của tôi.
“Thẩm, Thẩm Nhan?”
Bạn anh ta bước tới vài bước: “Lục Kiêu gọi điện thoại cho cô chưa?”
“Không có.”
“Lục Kiêu vì cô mà đến Nam Thành, hiện giờ không liên lạc được, cô quen thuộc Nam Thành, hay là cô trở về một chuyến tìm cậu ta đi.”
Tôi tức giận nở nụ cười.
“Không rảnh, đừng tới phiền tôi!”
“Không phải chứ Thẩm Nhan, tốt xấu gì cũng từng yêu một lần, cô lại nhẫn tâm như vậy…”
“Lời này, nói với Lục Kiêu đi.”
Lúc Lục Lẫm xuống, nhìn ra sắc mặt tôi không tốt.
“Sao vậy?”
“Không có gì, gặp phải mấy tên ngốc.”
Đột nhiên, anh nghiêng người hôn môi tôi.
Tôi thoáng sửng sốt, nửa người tê dại, trái tim đập mạnh liên hồi, thiếu chút nữa làm rơi túi trái cây.
Anh kiềm chế buông tôi ra, ngón tay thô ráp cọ cọ cánh môi tôi.
“Bây giờ có khá hơn chút nào không?”
An ủi à?
Hình như thật sự có tác dụng.
Chỉ là, nói thẳng như vậy làm tôi có chút ngượng ngùng.
Tôi nhét trái cây vào n.g.ự.c anh, che giấu xấu hổ: “Cũng không biết anh thích ăn cái gì, anh nói cho em biết, lần sau em sẽ mua cho anh.”
Anh ừ một tiếng: “Đi thôi.”
“Đi đâu?”
“Không lên xem một chút à?”
“Lần sau đi, không phải tối nay phải về gặp ông nội sao? Em chưa chuẩn bị gì cả, quần áo cũng chưa thay, hơn nữa, công việc của em tồn đọng quá nhiều, em phải về xử lý trước một ít.”
“Không về Nam Thành có tiện không?”
“Tiện chứ, em viết bản thảo, chỉ cần có máy tính, làm việc ở đâu cũng được.”
“Tôi bảo tài xế đưa em về.”
Đến biệt thự Ngự Cảnh, tôi mới phát hiện Lục Lẫm đã sớm chuẩn bị quần áo bốn mùa cho tôi, đủ loại kiểu dáng, đủ loại trường hợp, từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới.
Cái gì anh cũng không nói, nhưng lại làm trong âm thầm.
“Cảm ơn anh, nhưng làm sao anh biết được kích thước của em?”
Anh trả lời rất nhanh: “Tự tay đo đạc, hẳn là không sai, không biết sở thích của em, mặc tạm trước đã.”
Thật đúng là một chữ cũng không thể xem.
Chỉ là, anh càng đối xử tốt với tôi, tôi càng áy náy với anh.
Nếu anh biết tôi đã hẹn hò với em trai của anh, anh sẽ nghĩ gì về tôi?
Gia đình anh sẽ nghĩ gì về tôi?
Kết hôn với bạn gái mà em trai mình từng hẹn hò…
Có phải tôi sẽ trở thành vết nhơ của anh hay không?
“À, em nghe nói anh có một đứa em trai?”
“Ừ, đi Nam Thành rồi, nhưng mà bữa tiệc tối nay, theo gia quy của Lục thị, không ai có thể vắng mặt, chắc hẳn em có thể gặp được.”
Trên đường về nhà, tôi muốn thẳng thắn với anh.
Nhưng Lục Lẫm vẫn luôn nói chuyện công việc qua điện thoại, một câu tôi cũng không chen vào được.
Thật vất vả chờ anh nói xong, điện thoại của tôi lại vang lên.
Tôi nhìn cũng không nhìn, nhấn nghe máy.
“Nhan Nhan.”
Giọng nói bên kia, một lúc lâu mới truyền đến.
“Là anh, Lục Kiêu.”
“Anh đã nhớ ra rồi.”
“Là anh không tốt, anh khốn kiếp, xin lỗi em.”
Cả người tôi cứng đờ.
“Anh đến nhà của chúng ta, chủ nhà nói em đã trả phòng rồi.”
“Bà ấy và bà ngoại đều nói em đã kết hôn rồi, đi Bắc Kinh rồi.”
“Là giả đúng không? Em giận anh.”
Lục Kiêu đã khôi phục trí nhớ.
Tâm tình tôi rất loạn, nhưng như vậy thì sao, tôi không cần anh ta nữa.
“Tôi…”
Tay tôi bị nắm c.h.ặ.t, không nặng không nhẹ nhéo một cái.
Tôi mới nhớ tới Lục Lẫm đang ở bên cạnh tôi.
Tôi bỗng nhiên hoảng hốt, quay đầu nhìn anh.
Dưới ánh sáng lờ mờ, khuôn mặt tuấn tú của Lục Lẫm hiện ra, anh rũ mắt xuống, rất yên tĩnh, không nhìn ra cảm xúc gì.