Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Vốn dĩ hiện tại chính là thời cơ tốt nhất, nhưng bỗng nhiên tôi lại không đành lòng, cũng không dám.
Lục Lẫm, hãy để em ích kỷ một lần, chỉ lần này thôi, sau bữa tiệc gia đình tối nay, em sẽ nói cho anh biết.
Tôi kiên định cúp điện thoại, gửi tin nhắn cho Lục Kiêu.
“Đúng vậy, tôi kết hôn rồi, anh đừng gọi cho tôi nữa, chồng tôi sẽ tức giận.”
Dọc theo đường đi, cho đến lúc đi vào nhà cũ, tôi và Lục Lẫm đều không nói chuyện.
Nhà cũ rất nhiều người, dì giới thiệu từng người, tôi chào hỏi từng người.
Tôi đưa lên món quà đã chuẩn bị từ trước, một bộ đồ trà, không tính là quý giá, nhưng cũng là loại tốt nhất.
Không ngờ ông nội Lục vừa nhìn thấy, nhướng mày một cái, không nói lời nào, sai người nhận lấy, còn tặng lại cho tôi một bao tiền lì xì.
Trái tim vốn treo lơ lửng của tôi càng thêm khẩn trương.
“Thẩm Nhan?”
Đúng lúc này, Khương Ngưng đạp cao gót đi vào.
Sau khi nhìn thấy tôi và Lục Lẫm nắm c.h.ặ.t mười ngón tay, khiếp sợ không thể tin.
“Cô, người phụ nữ này điên rồi sao?”
“Ngưng Ngưng, đây là chị dâu của em, em đừng nói bậy bạ.”
“Chị dâu?” Khương Ngưng nhìn chằm chằm tôi ba giây.
“Anh cả, anh bị cô ta lừa rồi, người phụ nữ này, chính là bạn gái ba năm mà A Kiêu hẹn hò lúc mất trí nhớ, mấy tháng trước, còn không biết xấu hổ quấn lấy A Kiêu, muốn phá hoại tình cảm của bọn em.”
“Trước thì A Kiêu, sau thì A Lẫm, nhà họ Lục chúng ta không nhận nổi người này, A Lẫm, ly hôn với cô ta đi.”
Trên mặt tôi đau rát giống như bị người ta giáng cho một bạt tai.
Vẫn là đi tới bước đường này.
Tuy rằng sau khi tôi chia tay với Lục Kiêu mới kết hôn với Lục Lẫm.
Nhưng bọn họ là anh em ruột.
Về mặt dư luận, tôi đã sai.
“Anh cả không biết sao.”
Tôi căn bản không dám nhìn sắc mặt của Lục Lẫm, kết hôn lâu như vậy, tôi vẫn luôn không chịu thẳng thắn với anh.
Không thể tổn thương anh nữa.
Tôi nhắm hai mắt: “Lục Lẫm, những gì cô ta nói đều là sự thật, em và Lục Kiêu đã từng hẹn hò, ba năm.”
“Chúng ta ly hôn đi.”
“Đồ phụ nữ dâm đãng không biết xấu hổ!”
Hai giọng nói chồng lên nhau, ly rượu trong tay Lục Lẫm nặng nề rơi xuống đất.
Tôi sợ hết hồn, muốn giãy tay ra, lại bị anh nắm c.h.ặ.t hơn.
“Được rồi đấy, ông còn chưa c.h.ế.t đâu, mấy đứa muốn làm phản à?” Ông nội Lục nổi giận.
Cảm giác tội lỗi của tôi đạt đến đỉnh điểm, “Cháu xin lỗi, chuyện này không liên quan đến Lục Lẫm, anh ấy không biết chuyện cháu từng hẹn hò với Lục Kiêu…”
“Anh biết.”
Tôi chợt ngẩng đầu nhìn anh.
“Cháu đã biết từ lâu rồi, nhưng không có đạo lý nào nói sau khi cô ấy và A Kiêu chia tay không thể gả cho người khác, cô ấy không làm gì sai.”
“Vậy cháu thì sao? Cháu là anh trai của A Kiêu! Nếu truyền ra ngoài thể diện nhà họ Lục để đâu? Mọi người sẽ bàn tán thế nào về hai anh em cháu hả?”
“Không truyền ra ngoài được, cho dù truyền đi được, cháu cũng có cách khiến bọn họ câm miệng!”
“Cháu, coi trời bằng vung, trong mắt cháu có còn ông không hả… Lấy gia pháp, lấy gia pháp tới đây cho tôi!”
Dứt lời, Lục Lẫm buông tôi ra, gập đầu gối quỳ xuống không chút do dự.
“Tốt tốt tốt! Hôm nay tôi sẽ đ.á.n.h ch.ết anh!”
Ông nội Lục giơ gậy lên, hung hăng đ.á.n.h lên người Lục Lẫm.
“Lục Lẫm!”
Gần như trong nháy mắt, tôi nhào tới chắn trước mặt anh.
Lục Lẫm biến sắc, ôm tôi tránh đi, bảo vệ tôi dưới thân, tấm lưng rắn chắc của anh bị đ.á.n.h một gậy.
Thân thể anh run lên, nhưng vẫn nở nụ cười.
“Không sao, ông nội lớn tuổi rồi, đ.á.n.h không đau.”
Nghe vậy, ông nội Lục nổi trận lôi đình: “Con mẹ nó anh mới lớn tuổi!”
Chờ ông nội đ.á.n.h xong, ném gậy đi, đang định mở miệng, Lục Lẫm đã kéo tôi đứng lên.
“Đánh cũng đ.á.n.h rồi, mắng cũng mắng rồi, ông ổn định tâm trạng đi, cháu dẫn người lên lầu trước, lát nữa gặp.”
“Không phải chứ, cứ như vậy mà cho bọn họ đi…”
“Nếu không thì sao? Để cậu cũng tới đ.á.n.h nó một trận chắc!”
“Tôi không có ý đó.”
“Vậy thì câm miệng!”
…
Lên lầu, mới vừa vào phòng ngủ, cả người tôi bị Lục Lẫm đặt lên sau cửa.
Hơi thở ấm áp và nụ hôn cùng nhau rơi xuống, mang theo sức lực mà trừng phạt.
“Xin lỗi anh, không phải em cố ý lừa gạt anh, em chỉ là…”
“Em cho rằng anh đến Nam Thành làm gì?”
Tôi sửng sốt.
Đáy mắt Lục Lẫm đè nén tình cảm mãnh liệt.
“Anh không có thói quen thu dọn cục diện rối rắm của em trai mình.”
Tôi hoàn toàn ngây ra.
Lúc anh hôn tôi lần nữa, tôi đẩy anh ra.
“Đừng, vết thương của anh…”
“Nhịn không được.” Lục Lẫm khàn giọng, “Không muốn anh đau thì ngoan một chút.”
Tôi mềm lòng đến rối tinh rối mù, ôm lấy cổ anh.
Ánh mắt Lục Lẫm tối đến cực hạn.
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên, là Lục Kiêu gọi đến.
“Muốn nghe máy không?”
Hóa ra lúc ở trên xe anh cũng nghe thấy.
“Không muốn.”
Đầu ngón tay tôi run rẩy cúp máy, đối phương lại gọi đến, tôi không chịu nổi phiền phức, dứt khoát tắt máy.
Cùng lúc đó, điện thoại của Lục Lẫm cũng vang lên, là Lục Kiêu gọi đến.
“Xem ra nó đã biết rồi.”
Anh ném điện thoại đi, kéo tôi cùng chìm vào d.ụ.c vọng.
“Còn muốn ly hôn không?”
“Anh vì em như vậy, em còn ly hôn với anh, em có còn là người không? Anh ngồi dậy đi, để em xem vết thương của anh.”
“Chứng minh cho anh xem.”
…
Cả phòng lộn xộn.
Quần áo nhăn nhúm, không mặc được nữa.
Cũng may trong phòng có thể giặt, chỉ có điều ở nhà cũ không có quần áo nào tôi có thể mặc.