Chương 1
Tin tức bạn trai đính hôn với người khác truyền ra, tôi lên phía bắc tìm anh.
Tôi tìm thấy anh ở một câu lạc bộ rất nổi tiếng.
Lúc đi vào, bên trong ăn uống linh đình, ánh đèn tối mờ.
Lục Kiêu ngồi trong đám người, áo sơ mi tùy ý tháo vài nút áo, lộ ra xương quai xanh trắng nõn tinh xảo.
Nếu không phải trên cổ tay anh đeo nhẫn tình nhân, tôi suýt nữa cho rằng mình nhận lầm người.
“Lục Kiêu.”
“Để cậu ngày thường bớt lên cơn, lại thêm một em gái nữa.”
“Em có chuyện muốn nói với anh, anh ra ngoài một lát đi.”
Dứt lời, mọi người đều nở nụ cười.
Người đàn ông trên sô pha xì một tiếng, vừa lỗ mãng vừa phóng đãng nói: “Ra ngoài làm gì, thuê phòng à?”
Cả người tôi cứng đờ.
Bạn bè anh bình luận:
“Em gái này không tồi đâu, chân thẳng, da trắng, còn có khuôn mặt mối tình đầu, rất thuần khiết, cậu không cần thì đưa cho tôi.”
“Được thôi.”
Lục Kiêu uống một ngụm rượu, ánh mắt nhìn tôi, giống như tôi là một người qua đường Giáp* không hề liên quan.
(*) người qua đường Giáp: người qua đường, người không quan trọng, người đóng vai quần chúng
Tôi quả thực không dám tưởng tượng đây là những lời phát ra từ miệng anh.
Cảm giác xấu hổ nhục nhã bao trùm lấy tôi.
Đột nhiên, tôi đoạt lấy ly rượu trong tay anh, giơ tay hắt một cái.
Khuôn mặt ngũ quan rõ ràng của Lục Kiêu lộ ra vẻ chật vật.
Không khí trong nháy mắt trở nên yên tĩnh.
“Tỉnh chưa? Nhận ra em là ai không? Nếu vẫn chưa nhận ra, vậy đi tẩy não đi!”
Vẻ mặt Lục Kiêu âm trầm, rút một tờ khăn giấy chậm rãi lau sạch sẽ.
Ánh mắt vừa xa cách vừa lạnh lùng nhìn về phía tôi: “Chán sống rồi à?”
Tôi và anh yêu đương ba năm, cho dù tức giận, anh cũng chưa bao giờ dùng ánh mắt như vậy nhìn tôi, chứ nói gì là dùng loại giọng điệu này nói chuyện với tôi.
Càng không nói tới làm nhục người khác như vậy.
Nhớ tới đủ loại hành vi khác thường vừa rồi của anh.
Một ý nghĩ hoang đường đột nhiên xuất hiện trong đầu tôi.
“Anh, có nhận ra em không?”
Lục Kiêu trào phúng: “Thế nào, lên giường còn cần tên sao?”
Anh không nhớ tôi.
Lòng tôi trầm xuống, bàn tay lấy điện thoại di động run rẩy dữ dội.
“Chúng ta là người yêu của nhau, đã ở bên nhau ba năm rồi, anh xem đi.”
Tôi lấy ra bức ảnh mà hai chúng tôi chụp ngày trước đưa tới trước mặt anh.
Lục Kiêu thờ ơ nhìn lướt qua, tầm mắt dừng lại.
“Còn có chiếc nhẫn trên ngón tay anh, là anh mua, kiểu tình nhân, em cũng có.”
Tôi lộ ra chiếc nhẫn giống hệt cho anh nhìn.
Tôi mong đợi nhìn anh, chỉ lo anh nói ra kết quả không tốt: “Anh nhớ ra chưa?”
Lục Kiêu cầm lấy điện thoại di động, tôi cho rằng anh đã nhớ ra rồi, lại không ngờ, anh nhanh gọn dứt khoát xóa hết toàn bộ, không chút do dự.
“Đừng xóa!”
Hốc mắt tôi trong nháy mắt đỏ lên, giành lấy điện thoại di động, nhưng đã không kịp rồi, anh thậm chí còn dọn sạch thư mục khôi phục ảnh.
“Ra giá đi?”
Cái gì?
“Chuyện trước kia tôi đều đã quên.” Trên mặt anh không có nửa phần dịu dàng.
Nói xong, liếc mắt quan sát tôi từ trên xuống dưới, tầm mắt rất vi diệu dừng lại trên đôi giày thể thao mà tôi đã chà đến trắng bạc.
Cuối cùng dứt khoát tháo nhẫn trên ngón tay ra, ném vào thùng rác.
“Tôi chưa bao giờ đeo thứ đồ rẻ tiền như vậy, con người cũng thế.”
Nhẹ nhàng phủ nhận tất cả.
Giống như thứ rác rưởi bẩn thỉu.
Chiếc nhẫn bạc lạnh lẽo trong thùng rác làm đau nhói hai mắt tôi, đ.â.m thủng trái tim tôi, m.áu chảy đầm đìa.
“Mười triệu, cô kiếm cả đời cũng không được, mua ba năm của cô, cô không lỗ đâu.”
Nói xong đứng dậy rời đi.
Trước mắt có một tầng sương mù, tôi xé nát tấm chi phiếu, ngồi xổm xuống nhặt chiếc nhẫn lên.
Năm năm trước, tôi nhặt được Lục Kiêu bị thương nặng mất trí nhớ.
Anh đã quên hết mọi thứ, chỉ nhớ rõ tên của mình.
Tôi cùng anh trị thương, cùng anh khôi phục.
Thật ra tôi quen biết anh không bao lâu, anh đã thổ lộ với tôi, nhưng trong lòng tôi có băn khoăn, sợ rằng anh có bạn gái đang đợi, cho nên vẫn không đồng ý.
Mãi cho đến ngày anh cản một d.a.o giúp tôi, liều lĩnh bảo vệ tôi ở phía sau.
“Hai năm rồi Nhan Nhan à, em còn muốn từ chối anh bao nhiêu lần nữa? Anh mất trí nhớ, nhưng anh rất rõ ràng, đây là lần đầu tiên anh rung động.”
Tôi và anh cứ như vậy ở bên nhau.
Sau đó, anh được người nhà tìm được đón về, mà tôi bởi vì chăm sóc bà ngoại nên không thể ở cùng anh.
Sự thật chứng minh, trước khi anh và tôi ở bên nhau, quả thực không có bạn gái.
Nhưng khi tôi nhìn thấy tin tức của anh lần nữa, lại là trên tin tức thời sự.
Tôi còn chưa theo kịp, bạn trai cùng tôi chen chúc trong phòng trọ chật hẹp vậy mà lại là cậu ấm Kinh Khuyên đã hồi phục trí nhớ.
Còn nhìn thấy tin tức anh đính hôn với người phụ nữ khác.
Nhưng hiện giờ anh đã hoàn toàn quên mất tôi, quên từng khoảnh khắc chúng tôi yêu nhau.
Lòng tôi như bị ngâm trong nước chanh, chua xót vô cùng.
Không sao, anh chỉ là tạm thời quên mất, anh sẽ nhớ ra thôi.
Tôi thuê một phòng trọ ngắn hạn, làm món sườn xào chua ngọt mà Lục Kiêu thích ăn nhất.
Tôi nghe ngóng được, Lục Kiêu và bạn bè đi chơi đua xe.
Nghe nói, Lục Kiêu rất quan tâm vị hôn thê kia.
Trong ngày đính hôn, anh vì cô ta mà đốt pháo hoa khắp thành phố, lại tặng vô số trang sức châu báu, trong một đêm bỏ ra ngàn vạn.