Chương 8
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
15
Lúc chúng tôi đến khu vực ghế VIP, đám bạn đang tán gẫu rôm rả, vô cùng náo nhiệt. Chủ đề câu chuyện xoay quanh tôi và Phó Thời Tân.
“Mắc cười c.h.ế.t mất, lần trước đi nhậu, Phó Thời Tân uống say khướt đến nông nỗi đấy, tửu lượng thì kém mà lại còn thích ra gió.”
“Lúc nửa đêm ầm ĩ đòi về nhà, tớ tưởng anh ta tỉnh rượu rồi cơ chứ? Không hiểu sao mấy ngày sau trông anh ta vẫn cứ như người say bét nhè ấy nhỉ.”
“Thật tình luôn, đi kể lể với bọn mình cái gì mà: Vợ không cho ra ngoài chơi lâu, vợ dễ ghen lắm, vợ quản nghiêm lắm. Mở miệng ra ba câu thì có đến hai câu là nhắc đến vợ. Đợt trước ra ngoài chơi có người đến xin phương thức liên lạc của anh ta, vợ anh ta ngồi ngay cạnh đó có thèm hé răng nửa lời đâu.”
“Mọi người ở đây ai mà chẳng rành tình trạng của hai vợ chồng nhà đó. Chị Già Mẫn thèm vào mà quản anh ta, lại còn ghen nữa chứ. Ghen với ai? Ghen với tụi mình à?”
Đứng ngay phía sau tôi, Phó Thời Tân nghe được một nửa câu chuyện bèn ghé tai tôi thì thầm: “Có phải kiệt tác của cậu ta đó không?”
Tôi cũng hạ giọng đáp lại: “Đến lúc em đi công tác về mới biết chuyện này đấy.”
“Trong ứng dụng ghi chú và cuốn sổ tay kia, anh đã viết quá… đẹp đẽ rồi, cứ làm như mối quan hệ vợ chồng của chúng ta trước kia vô cùng êm ấm vậy, khiến cho cái tài khoản phụ của anh hiểu lầm quá nhiều.”
Phó Thời Tân thản nhiên đáp: “Nhưng những gì anh viết đều là sự thật mà. Chỉ cần được ở bên cạnh em là anh đã thấy rất vui rồi.”
Sau khi những hiểu lầm được tháo gỡ, Phó Thời Tân đã trở nên bạo dạn hơn rất rất nhiều. Điểm này hoàn toàn giống hệt với anh ấy lúc còn trẻ, khiến tôi không khỏi hoài nghi rằng mấy năm qua anh ấy đã phải kìm nén những suy nghĩ trong lòng mình một cách vô cùng khổ sở. Tôi đỏ bừng mặt, hờn dỗi huých nhẹ anh ấy một cái. Vừa vặn lúc đó có người trong bàn xoay người lại gọi phục vụ, vô tình bắt trọn khoảnh khắc tôi đang huých Phó Thời Tân.
“…” Tôi âm thầm rụt tay lại.
Người kia lúng túng cười, hô lớn: “Chị Già Mẫn, hai người đến rồi à!” Thế là những lời trêu đùa của bọn họ đột ngột im bặt.
Sau khi yên vị, chúng tôi thoải mái vui đùa, nghe nhạc và trò chuyện, bầu không khí vô cùng sôi nổi. Chẳng biết ai đó đã tiện tay đưa một ly rượu cho Phó Thời Tân – người đang ngồi ít nói ngay bên cạnh tôi. Tôi không chớp mắt, tiện tay đón lấy ly rượu.
“Anh ấy không uống đâu.”
Lời vừa thốt ra, bầu không khí tại khu vực ghế VIP như ngưng trệ một nhịp, động tác của mọi người đều khựng lại. Tôi sực nhận ra, vừa định mỉm cười thì đã nghe thấy Phó Thời Tân bình thản nhấn mạnh: “Đúng vậy, vợ tôi nói đúng đấy, tôi không uống.”
Trong đầu đám bạn lúc này ngập tràn những dấu chấm hỏi, có người lẩm bẩm nhỏ xíu: “Chẳng lẽ mấy lời Phó Thời Tân nói hôm trước là sự thật sao?”
Tôi cố nhịn cười, xòe hai tay ra tỏ vẻ vô tội: “Tuy dạo này anh ấy hơi buồn bực một chút, nhưng quả thực là tôi rất hay ghen, cũng quản anh ấy rất nhiều, chứ nếu không thì tôi tuyệt đối chẳng bao giờ cho phép anh ấy ra ngoài tụ tập đâu.”
Phó Thời Tân vẫn giữ nguyên vẻ mặt không cảm xúc, hùa theo bổ sung: “Những lời tôi nói đều là thật cả, không ngờ các cậu lại không tin.”
Khóe miệng cô bạn tôi giật giật, phát điên lên kêu gào: “…Lần sau tớ không đi chơi chung với đôi chim ri nhà cậu nữa đâu.”
16
Chúng tôi chuồn về sớm, nhàn nhã tản bộ về nhà, dọc đường đi hai đứa cứ tay trong tay như bao cặp tình nhân bình thường khác. Tôi cảm thán: “Tuy ban đầu em cứ nghĩ anh và anh của lúc 22 tuổi khác nhau một trời một vực, nhưng giờ em mới phát hiện ra, hóa ra anh cũng chẳng thay đổi là bao.”
“Hửm?”
“Một người thì bám dính lấy người yêu, năng động, nói nhiều, một người thì điềm đạm, trầm tính, kiệm lời. Tưởng chừng như hai thái cực đối lập, nhưng cũng giống như cậu ấy đã từng nói, cậu ấy rất hiểu rõ bản thân mình. Thực ra anh cũng giống cậu ấy thôi, đều muốn dính chặt lấy người mình thích.”
“Lúc nãy ra ngoài chơi, anh cứ kè kè bên cạnh em. Không phải là vì anh không thích vui chơi, mà chỉ đơn thuần là muốn ở bên cạnh em thôi, đúng không?”
Phó Thời Tân bình tĩnh nhìn thẳng về phía trước, không hề lộ ra chút bối rối nào vì bị tôi bóc mẽ, chỉ nói: “Xem em tinh vi chưa kìa.”
Tôi bĩu môi. “Thế rốt cuộc anh làm cách nào mà có thể nhịn được, không thèm biểu lộ ra chút xíu nào vậy?”
Anh ấy thở dài: “Anh có nhịn được đâu. Tối nào anh cũng tranh thủ về nhà thật sớm, những buổi tiệc tùng, công tác nào từ chối được là anh từ chối ngay, chỉ để được ở bên em nhiều hơn một chút.”
Tôi chân thành đáp lại: “Thế mà em cứ tưởng anh mắc hội chứng sợ xã hội cơ.”
“Ngoại trừ ở nhà ra, những nơi khác anh nào dám bám lấy em.”
“Tại sao chứ?”
“Vì ngay trong ngày xem mắt, em đã kể lý do chia tay người yêu cũ là do anh ta quá bám người, không cho em không gian riêng tư. Anh đã ghi tạc điều đó trong lòng.”
Phó Thời Tân quan sát tôi vài giây, buồn cười hỏi: “Có phải em lại quên mất chuyện này rồi đúng không?”
Tôi lắc đầu: “Em chỉ đang nghĩ, anh có biết đến cái từ gọi là ‘tiêu chuẩn kép’ không?”
“Hửm?”
“Nghĩa là, anh ta thì không được phép bám người, nhưng anh thì được.”
(Hết)