Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
9
Nhưng lần này anh ấy tự dỗ dành bản thân rất nhanh.
“Không biết cũng được, chứng tỏ em chẳng hề chú ý đến cái gã đàn ông đó.”
Tôi bình tĩnh đính chính: “Hoàn toàn không có người này.”
Phó Thời Tân nhìn tôi mà chẳng nói năng gì.
Vài phút sau, cả hai chúng tôi cùng khoanh chân ngồi trên ghế sofa.
Anh ấy cầm điện thoại của tôi lướt tìm trong danh bạ, quyết tâm phải tìm ra “người đó” cho bằng được.
Lướt được một lúc, thỉnh thoảng anh ấy lại đột nhiên thấy ngại, đầu ngón tay khựng lại, khóe mắt liếc nhìn tôi một cái.
Dù sao thì xem cũng đã xem rồi.
Tôi giục: “Nhanh lên.”
Anh ấy nhấp vào từng trang cá nhân, ảnh đại diện, vòng bạn bè, lướt qua lướt lại hai vòng, cuối cùng khoanh vùng đối tượng ở một người cứ đến dịp lễ tết là lại nhắn tin chúc mừng tôi, nhưng đã bị tôi đưa vào danh sách tắt thông báo.
Ôn Tề Trinh, bạn trai cũ của tôi.
Anh ấy nheo mắt nguy hiểm, nghiến răng nghiến lợi: “Chính là hắn!”
“Không thể nào.” Tôi dứt khoát phủ nhận.
Phó Thời Tân nói năng đanh thép: “Chắc chắn là hắn ta, anh xin thề.”
“Anh chẳng biết cái quái gì sất, sao lại cứ lấy chuyện đó ra thề thốt?”
Tôi liếc nhìn màn hình tràn ngập những lời chúc lễ tết, chốt hạ một câu: “Đấy toàn là tin nhắn gửi hàng loạt thôi.”
Hồi tôi và Ôn Tề Trinh quen nhau cũng rất chóng vánh.
Quen nhau ba tháng, trừ nửa tháng đầu ngọt ngào như mật thì thời gian sau toàn là cãi vã khó chịu.
Lúc chia tay còn chóng vánh hơn, hai người chẳng ai tìm ai.
Nửa tháng sau mặc định là đã chia tay, anh ta công khai bạn gái mới trên vòng bạn bè, còn tôi thì bắt đầu tiếp xúc với những đối tượng xem mắt mới.
Kể từ lúc tự dưng mất liên lạc cho đến nay, ngoài những tin nhắn chúc mừng lễ tết này ra, anh ta chẳng hề gửi cho tôi bất kỳ tin nhắn nào khác.
Đương nhiên tôi cũng chẳng thèm liên lạc với anh ta.
Đoạn tình cảm này giống như trò chơi đồ hàng của tụi trẻ con vậy, đối với tôi nó coi như chưa từng tồn tại, làm sao tôi có thể không buông bỏ được Ôn Tề Trinh chứ.
“Nhưng có phải em đã cài đặt tắt thông báo cho hắn ta không kìa.”
Phó Thời Tân vẫn có phần để bụng.
Tôi nói thật: “Hình như hồi còn quen nhau em đã cài rồi.”
Ôn Tề Trinh quá mức bám người, lúc nào cũng đòi tôi phải báo cáo lịch trình, hở chút là gọi điện thoại liên hoàn đòi mạng, khiến tôi phiền phức không chịu nổi.
“Chẳng lẽ em thực sự không thèm quan tâm đến hắn ta một chút nào, không hề có chút vương vấn nào sao?”
Sự kiên nhẫn của tôi thật sự không được tốt cho lắm.
Tôi vung tay tát cho anh ấy một cái.
“Sao anh còn hỏi nữa, em đã nói rõ ràng rành mạch như vậy rồi mà vẫn còn hỏi à.”
Tên nào đó bị đ.á.n.h mà cũng chẳng hề tức giận, còn cười ngốc nghếch, xong lại nhỏ mọn lôi thẳng danh thiếp của Ôn Tề Trinh vào danh sách đen.
10
Kể từ khi biết Phó Thời Tân thích mình, tôi trở nên phóng túng hơn hẳn.
Anh ấy của hiện tại tuổi còn trẻ, rất dũng cảm trải nghiệm những điều mới lạ.
Những yêu cầu mà tôi đưa ra, dù mặt có đỏ bừng như tôm luộc, anh ấy vẫn sẽ gật đầu đồng ý.
Cuộc sống hôn nhân vốn bình lặng như mặt nước của tôi đã hoàn toàn bị lật tung.
Xích sắt, còng tay, bịt mắt, trang phục ren, những trò mà trước đây tôi muốn chơi nhưng chưa được thử, tôi và Phó Thời Tân hai mươi hai tuổi đã thử qua bằng sạch.
Càng tiếp xúc nhiều, tôi càng phát hiện ra, Phó Thời Tân của vài năm trước và người chồng mà tôi vẫn biết, từ tính cách đến thói quen đều có rất nhiều điểm khác biệt.
Tuổi đôi mươi, đúng vào cái độ tuổi ham chơi và hay bám người, tôi đi đâu anh ấy cũng muốn bám theo đó, cho dù là đến một bữa tiệc mà anh ấy chẳng quen biết một ai.
Phó Thời Tân (hiện tại) sẽ không bao giờ làm như thế.
Theo ấn tượng của tôi, anh ấy rất không thích tham gia các bữa tiệc, và từ “bám người” lại càng chẳng hề ăn nhập gì với anh ấy.
Nhưng Phó Thời Tân thời trẻ lại bảo tôi rằng: “Dù có bao nhiêu tuổi đi chăng nữa, anh cũng không thể nào không muốn bám lấy em được. Anh hiểu rõ bản thân mình, anh có thể thề đấy.”
Mấy cậu trai trẻ đúng là rất thích thề thốt.
Tôi cười cười đè anh ấy xuống ghế sofa, một tay bóp cổ anh ấy, nửa đùa nửa thật đe dọa: “Nếu dám gạt em, em sẽ làm thịt anh thật đấy nhé.”
Sự cố đã xảy ra chính vào khoảnh khắc ấy.
Phó Thời Tân vùng vẫy giả vờ, nào ngờ lại vô tình kéo theo tôi đang đè trên người ngã lăn lóc xuống sàn nhà.
May mà dưới sàn có trải một lớp t.h.ả.m lông dày cộp.
Nhưng đầu anh ấy vẫn bị đập một cái, anh ấy hít hà một tiếng kêu đau.
Tôi bất lực nói: “Đã bảo là đừng có đùa giỡn trên sofa rồi mà.”
Phó Thời Tân ôm đầu, một lúc lâu sau chẳng nói năng gì.
Sợ anh ấy bị đụng mạnh quá, tôi liền đưa tay áp lấy khuôn mặt anh ấy.
Ai ngờ lại đụng phải một ánh mắt thâm thúy không thấy đáy.
“…”
Tôi thăm dò: “Phó Thời Tân?”
“Ừm.”
Tiêu rồi. Ông chồng “già” đã quay trở lại.
Vừa nhận thức được điều này, tôi tức thì cảm thấy mất tự nhiên từ đầu đến chân.
Tôi rón rén lùi lại, mãi đến khi cách anh ấy một khoảng cách bằng một người, tôi mới dám hỏi: “Đầu anh sao rồi?”
Ánh mắt Phó Thời Tân rất trầm, anh ấy nhìn tôi một lát rồi đáp: “Không sao.”
Nói xong, anh ấy dời tầm mắt xuống dưới, nhìn rõ cách ăn mặc của bản thân.
Anh ấy đang khoác một chiếc áo vest thả rông, thắt một chiếc cà vạt xoắn xít, trước n.g.ự.c còn vắt ngang một dải ruy băng ren đen cắt cúp táo bạo.
Anh ấy cau mày.
Lúc anh ấy khó hiểu nhìn về phía tôi thì mặt tôi đã đỏ bừng lên như lửa đốt.
Tôi lảo đảo đứng dậy, luống cuống nói: “À thì, em về phòng một lát đây.”
“Khương Già Mẫn.”
Phó Thời Tân cất lời ngăn cản hành động của tôi, giọng điệu vẫn giữ được sự bình tĩnh ngàn năm không đổi.
Anh ấy hỏi: “Có phải em và cậu ta đã chơi rất vui vẻ không?”