Chương 2

Cập nhật lúc: 19-03-2026
Lượt xem: 0

3

Tôi còn chưa kịp suy nghĩ nhiều thì trên đường đi làm, một cô bạn đã gọi điện tới. Lúc này tôi mới biết, trong thời gian tôi đi công tác, Phó Thời Tân – người chưa từng tham gia các buổi tụ tập bạn bè riêng tư – lại phá lệ tham dự một buổi nhậu và còn uống say bí tỉ.

“Đó là lần đầu tiên tớ thấy sếp Phó uống thành cái dạng đó đấy. Phải dìu vào nhà vệ sinh nôn mấy bận, thế mà quay ra vẫn đòi uống tiếp.

Đến cuối cùng, anh ta ngồi thu lu một góc, ôm khư khư thành ghế sofa của người khác không chịu nhúc nhích. Gọi đi cũng không chịu đi, gọi lái xe đến thay cũng đã lên xe rồi, thế mà anh ta sống c.h.ế.t không chịu về nhà.

Vốn dĩ chỉ đặt phòng đến ba giờ sáng, cuối cùng lại chơi thâu đêm luôn. Về sau mọi người đuối quá, sắp ngủ gục hết cả thì sếp Phó bỗng hét lớn một tiếng, đứng bật dậy rồi lao thẳng ra ngoài. Cả đám giật b.ắ.n mình, xúm lại cản anh ta thì anh ta mới vội vàng bảo là phải về nhà.”

Nghe mà tôi nhíu chặt mày. Dạ dày Phó Thời Tân không tốt, bác sĩ cấm kỵ tuyệt đối các đồ ăn sống lạnh và cay nóng, còn rượu thì một giọt cũng không được đụng vào.

Nghe mô tả thì lần này anh ấy đã uống quá nhiều rồikhông biết sẽ phải khó chịu mất mấy ngày đây.

“Chuyện xảy ra từ lúc nào vậy?” Tôi hỏi.

“Chậc, cụ thể à? Để tớ nhớ xem… hình như là sáu ngày trước!”

Sáu ngày trước, chính là ngày đầu tiên tôi đi công tác. Tôi lặng thinh.

Đêm trước ngày đi công tác, tôi và Phó Thời Tân ngồi ăn tối trên bàn ăn rất bình thường, và tôi đã đề nghị ly hôn với anh ấy.

Thực ra  rất nhiều lý do, ví dụ như chúng tôi vốn quen nhau qua xem mắt, kết hôn giả chỉ để đối phó với sự thúc giục của gia đình.

Ví dụ như ba năm kết hôn, tình cảm giữa hai đứa chẳng  chút tiến triển nào, giống như những người bạn cùng phòng thỉnh thoảng lên giường với nhau vậy.

Hay ví dụ như cuộc sống hôn nhân của chúng tôi trôi qua êm đềm đến mức nhạt nhẽo,  tiếp tục duy trì hay không dường như cũng chẳng ảnh hưởng gì.

Tuy vừa đề nghị xong, tôi cũng  chút hối hận. Bàn ăn chìm vào tĩnh lặng, Phó Thời Tân ngừng đũa. Lúc tôi ngước mắt lên thì người đàn ông ngồi đối diện cũng đang nhìn sang.

Nét mặt anh ấy rất đỗi bình thản, ánh mắt khi chạm nhau cũng rất nhu hòa, anh ấy chỉ nói: “Tùy em thôi.”

Nói xong, anh ấy dời mắt đi chỗ khác, rũ mắt xuống, khẩu vị dường như không hề bị ảnh hưởng. Anh ấy múc một bát canh nóng đầy rồi chậm rãi bưng lên uống. Hơi nóng mờ mịt che khuất đi nét mặt và ánh mắt của anh ấy. Tôi thất thần một lát, chẳng nói thêm gì nữa.

Tôi những tưởng dù thế nào anh ấy cũng sẽ hỏi một câu “tại sao“, nhưng anh ấy chẳng hỏi gì cả, trông  vẻ đón nhận tin này rất dễ dàng. Thế là bao nhiêu sự hối hận còn chưa kịp lên men trong tôi bỗng chốc tan biến sạch sành sanh.

Thời gian trùng hợp như vậytôi khó lòng mà không liên tưởng chuyện anh ấy uống rượu với chủ đề ly hôn của ngày hôm trước.

Bạn tôi luyên thuyên sang chuyện khác vài câu, rồi chợt cười phá lên: “Sao, mày  biết mấy ngày nay sếp Phó nhà mày đi bao nhiêu bữa tiệc không?”

“Ồ?”

“Chầu nào cũng  mặt luôn!”

4

Ngày trước, cứ tan làm là Phó Thời Tân về thẳng nhà, chưa từng nán lại bên ngoài dù chỉ mười phút. Vài lần hiếm hoi tham gia tụ tập thì cũng đều là do tôi dẫn đi.

Mà  đianh ấy cũng chỉ ngồi im lặng bên cạnh tôi, thỉnh thoảng mới góp vài câu chứ chưa bao giờ chủ động hòa mình vào cuộc vui.

Với biểu hiện đó của anh ấytôi nghiễm nhiên cho rằng anh ấy không thích những môi trường như vậy nên về sau cũng hiếm khi gọi anh ấy đi cùng.

“Đã thế, mày  biết Phó Thời Tân nói gì không?” Bạn tôi vẫn đang cười ngặt nghẽo.

Tôi sững người một lát rồi hỏi: “Nói gì?”

“Anh ta hễ gặp ai cũng bô bô rằng mày quản rất nghiêm, hay suy nghĩ lung tung lại còn hay ghen, bảo bản thân mắc chứng ‘sợ vợ’ nặng, tối không được chơi lâu mà phải về nhà đúng giờ! Lại còn bảo nếu không phải dạo này mày đi công tác thì anh ta làm gì  cơ hội ra ngoài chơi. Buồn cười c.h.ế.t mất, mọi người lạ gì cái kiểu ‘tương kính như tân’ của hai vợ chồng nhà mày. Nhưng mà không ai bóc mẽ đâu nhé, ai cũng thấy thú vị.”

“…”

Xem ra cái biểu hiện kỳ quái của Phó Thời Tân đã kéo dài từ hôm uống say đến tận bây giờ. Tôi khẽ nhíu mày, hỏi: “Có phải uống nhiều rượu quá sẽ làm hỏng não không? Kiểu uống xong nứt ra một nhân cách khác ấy?”

Tôi kể sơ qua những biểu hiện trốn tránh của Phó Thời Tân trong nửa ngày qua, lo lắng hỏi: “Không phải anh ấy bị sao rồi chứ?”

Nào ngờ cô bạn tôi hoàn toàn chẳng để lọt tai câu nào tôi nói, chỉ ré lên kinh ngạc: “Cái gì? Sao mày lại muốn ly hôn với anh ta? Tại sao chứ? Phó Thời Tân vừa đẹp trai vừa lắm tiền, giữ mình trong sạch lại  tam quan đúng đắn, người chồng cầm đèn lồng tìm tám đời không thấy như thế, sao mày nói bỏ là bỏ được? Chẳng lẽ… là do anh ta yếu sinh lý?”

Tôi cười bất lực: “Thì cũng đã ly hôn đâu, chỉ là  ý định đó thôi.”

“Trời đất ơi, thảo nào hôm đó sếp Phó nhà mày uống như liều mạng vậy.”

Tôi không nói gì. Bạn tôi trước nay luôn nói năng thẳng thắn, cuối cùng chốt lại một câu: “Tớ thấy là anh ta không muốn ly hôn, nên mới diễn cái trò này để thăm dò thái độ của cậu xem sao đấy.”

Cũng chỉ  thể giải thích như vậy thôi. Nhưng tôi vẫn mang lòng hoài nghi, rốt cuộc thì cái dáng vẻ ngốc nghếch của Phó Thời Tân trông không giống đang diễn cho lắm. Tôi quyết định cũng phải thử anh ấy xem sao.