Chương 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
13
Phó Thời Tân u sầu im bặt.
Đa số thời gian, trí nhớ của tôi đều khá tốt.
Đây tuyệt đối là một sự cố mang đậm tính chất “drama”.
Ngồi bần thần một lúc trong sự lúng túng xen lẫn chột dạ, tôi bắt đầu vắt óc tìm cách dỗ dành anh ấy.
Ví dụ như việc tôi ngoan ngoãn ngồi sát bên cạnh anh ấy, ngay trước mắt anh ấy, lôi cái tên Ôn Tề Trinh từ trong danh sách đen ra, rồi oanh tạc anh ta bằng một tràng tin nhắn thoại.
“Có phải anh có bệnh không? Sao lại đi quấy rối chồng tôi? Rảnh rỗi quá hóa nông nổi nên nói năng bậy bạ à, đồ thần kinh. Nếu có bảng xếp hạng những kẻ não tàn thì anh chắc chắn đứng hạng nhất thế giới.”
“Đồ tâm cơ. Anh không chịu nổi khi thấy người khác sống tốt đúng không? Nếu không phải chồng tôi hoàn toàn không tin anh, cũng lười để ý tới anh, lại không muốn tôi phí thời gian với loại người như anh, thì tôi đã sớm xé nát cái miệng ch.ó của anh rồi.”
Vừa c.h.ử.i rủa, tôi vừa liếc nhìn Phó Thời Tân một cái.
Miệng vẫn không ngừng tuôn ra những lời vàng ngọc.
“Để tôi phát hiện ra lần nữa thì anh cứ ngồi chờ nhận thư của luật sư đi.”
Chửi xong vẫn chưa hả giận, tôi còn giơ ngón tay giữa chụp một tấm ảnh gửi qua, sau đó lập tức chặn và xóa luôn.
Làm xong xuôi mọi việc, tôi quay sang nhìn anh ấy với vẻ mong đợi: “Sao rồi, anh thấy thế nào?”
Sắc mặt Phó Thời Tân đã tươi tỉnh hơn một chút, nhưng vẫn có vẻ rầu rĩ không vui.
Tôi xoa cằm, ngẫm nghĩ tâm lý của anh ấy rồi giải thích:
“Em đoán lúc em nói câu đó, chắc chắn là vì em vẫn chưa thích anh. Giống như chuyện em đề nghị kết hôn giả với anh vậy, vì em chưa dành tình cảm cho cuộc hôn nhân này.”
“Nhưng anh thử nghĩ xem, sau đó chẳng phải em đã chủ động cùng anh làm chuyện chăn gối sao, điều đó chứng tỏ tự đáy lòng em đã tiếp nhận và thích anh rồi mà.”
Phó Thời Tân nhướn mắt, liếc tôi bằng ánh mắt lạnh tanh:
“Thế à, vậy ai là người ngày hôm sau đã bảo rằng, chỉ là để giải quyết nhu cầu sinh lý bình thường thôi.”
“Thì em nói vậy là để đỡ mất giá thôi mà, kẻo lại giống như em đang vồ vập đòi ngủ với anh…”
Nói xong, căn phòng bỗng chốc chìm vào im lặng.
Tôi chớp chớp mắt, lén lút quan sát Phó Thời Tân.
Sau ba giây chạm mắt, ánh nhìn của anh ấy hạ thấp xuống, anh ấy cúi đầu hôn tới.
Hai đôi môi vừa chạm nhau, tôi đã không kìm được mà bật cười.
Tôi chân thành đưa ra lời nhận xét: “Hai đứa mình đúng là ngốc nghếch thật.”
Phó Thời Tân không hề phản bác.
Cho dù là tôi – kẻ sau khi nhận ra tình cảm của mình lại trở nên lo được lo mất, mắc chứng mất trí nhớ có chọn lọc.
Hay là Phó Thời Tân – người bị đ.â.m bị thóc chọc bị gạo mà không dám lên tiếng, cứ một mình hậm hực ôm cục tức suốt mấy năm trời.
Khi rơi vào lưới tình, thì những thương nhân dù có tinh ranh đến mấy cũng sẽ biến thành những kẻ ngốc nghếch cả thôi.
Thật khiến người ta dở khóc dở cười.
14
Phó Thời Tân hỏi tôi làm cách nào mà phát hiện ra cái vỏ bọc bên ngoài đã bị đổi hồn. Là do tư thế, thời gian, nhịp độ, kinh nghiệm, hay là do thói quen, tính cách, ngữ điệu? Tôi quyết định đùn đẩy trách nhiệm: “Là cái cậu kia tự khai với em đó.”
Phó Thời Tân nhướn mày, trong mắt viết đầy chữ không tin. Anh ấy hỏi: “Sao cậu ta lại dám khai với em chuyện này?”
“Em dọa nếu không chịu khai thì em sẽ báo cảnh sát bắt anh!”
“Sao tự dưng em lại có ý định báo cảnh sát, làm sao em nhận ra manh mối?”
Bởi vì cậu ta không biết em từng đề nghị ly hôn. Cái chủ đề này quá nhạy cảm, không hề thích hợp cho hai vợ chồng vừa mới tháo gỡ được những hiểu lầm. Tôi mím môi, vắt óc suy nghĩ, chợt nảy ra một tia sáng.
“Bởi vì cậu ta không biết tại sao ba năm trước anh lại viết ‘Không vui’.”
“Ồ?” Phó Thời Tân tỏ vẻ suy tư, nửa cười nửa không hỏi lại: “Có phải em lén xem trộm nhật ký của anh nên mới biết ba năm trước anh viết gì không?”
Bởi vì em đã lén đọc trộm sổ tay của anh… Cái này cũng khó mà nói ra cho được. Khóe miệng tôi giật giật, ánh mắt né tránh, bịa chuyện mất nửa phút mà chẳng ra được lý do nào hợp lý. Cuối cùng, thứ giải cứu tôi là một cuộc điện thoại.
Cô bạn tôi rủ rỉ: “Tối nay có ban nhạc biểu diễn đấy, đi không? Làm vài ly nhé?”
“Đi chứ, để tớ rủ sếp Phó nhà tớ đi cùng luôn.”
“?” Cô bạn kinh ngạc: “Không phải cậu định ly hôn à?”
Tôi lập tức tắt loa ngoài, che luôn lỗ phát âm thanh, cười trừ gượng gạo. Nhưng cho dù không bật loa ngoài, giọng nói của cô bạn tôi vẫn vang vọng rõ mồn một trong căn phòng vắng lặng.
“Tớ biết ngay là vợ chồng các cậu đầu giường cãi nhau cuối giường hòa mà. Vừa mới phút trước đòi ly hôn, phút sau đã rủ nhau đi hưởng tuần trăng mật rồi.”
“Nhạt nhẽo quá, lần sau cấm có lôi cái chủ đề này ra nói bậy bạ nữa nhé, làm tớ lo lắng vô ích.”
Phó Thời Tân nắn nắn tay tôi, dùng ánh mắt để ra hiệu với tôi rằng anh ấy cũng cực kỳ đồng tình với lời cô bạn vừa nói. Tôi rối rít vâng dạ liên tục.
“Được rồi, cậu muốn dẫn theo thì cứ dẫn, tối nay liên lạc lại sau nhé.”
Cuộc gọi kết thúc. Phó Thời Tân nhướn mày hỏi: “Em đã nghe thấy chưa, lần sau không được tùy tiện nói ra nữa đâu đấy.” Nhìn cái điệu bộ này của anh ấy, xem ra chủ đề trước khi có điện thoại tới đã được bỏ qua rồi. Tôi thầm cười trộm trong bụng, vẻ mặt tỏ ra cực kỳ tán thành.
“Đương nhiên rồi!”