Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
5
Tan làm về nhà, Phó Thời Tân vẫn chưa về. Tôi thay quần áo, dặm lại lớp trang điểm, chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ rồi đi loanh quanh trong phòng một vòng, cố gắng tìm kiếm manh mối.
Tôi và Phó Thời Tân có rất nhiều lúc làm việc tại nhà nên mỗi người đều có phòng làm việc riêng, không can thiệp vào chuyện của nhau.
Để tôn trọng quyền riêng tư, tôi chưa từng bước chân vào phòng làm việc của anh ấy lấy một lần. Lần này lén lút lẻn vào, trong lòng tôi quả thực cũng có vài phần chột dạ.
Nhưng rồi sự chú ý của tôi nhanh chóng bị thu hút bởi một cuốn sổ tay đang mở phanh trên bàn. Cuốn sổ rất dày, giấy bên trong đã ố vàng.
Trên trang giấy đang mở, mỗi dòng đều được đ.á.n.h dấu ngày tháng, sau mỗi ngày là một từ được viết đi viết lại lặp đi lặp lại.
“Thích”
Tôi vuốt ve hai chữ ấy, cảm giác như có một viên đá nhỏ chầm chậm lăn đến bên cạnh lồng ngực, khẽ va vào một cái, khiến trái tim rung lên bần bật. Lật ngược về trang trước, có hai ngày mà từ theo sau ngày tháng không giống với những ngày khác.
19/5: Thích (bị gạch đi) Không vui.
Là ngày tôi đề nghị ly hôn.
20/5: Không vui.
Là ngày đầu tiên tôi đi công tác.
Tuy nhiên, bắt đầu từ ngày 21, từ theo sau lại biến thành “Thích”, thậm chí tâm trạng Phó Thời Tân có vẻ rất tốt nên còn vẽ thêm cả hình trái tim. Hơi thở tôi ngưng trệ, tim đập thình thịch, hốc mắt cũng bắt đầu nóng lên.
Tôi lật cuốn sổ về trang đầu tiên, vẫn là những từ “Thích” phủ kín mặt giấy. Dày đặc, mực đã cũ, từng nét từng nét nắn nót. Từ bốn năm trước cho đến tận bây giờ, không sót một ngày nào.
Chỉ duy nhất có một ngày nữa mà Phó Thời Tân viết “Không vui”. Đó là ngày mười lăm tháng ba của ba năm trước, ngày thứ hai sau khi chúng tôi lĩnh chứng. Tôi không thể nhớ ra ngày hôm đó đã xảy ra chuyện gì.
“Không vui” là vì tôi đề nghị ly hôn sao? Nói như vậy, chẳng lẽ “Thích” là vì được ở bên cạnh tôi? Tôi thấy khó tin quá.
“Sao em lại ở đây vậy, vợ ơi?” Giọng nói của Phó Thời Tân đột ngột vang lên ở cửa khiến tôi vội vàng ngước mắt lên, liền nhìn thấy Phó Thời Tân trong bộ âu phục chỉnh tề đang đứng tựa vào cửa. Anh ấy nhìn tôi, chân mày bỗng nhíu chặt lại.
Tôi vội vàng gập cuốn sổ tay lại, đứng dậy định nói lời xin lỗi. Thế nhưng Phó Thời Tân đã sải bước đi tới, vẻ mặt căng thẳng cúi xuống nhìn tôi: “Em sao thế? Sao mắt lại đỏ thế này?”
Tôi chẳng nói rõ được nguyên do, chỉ biết lắc đầu. Ánh mắt anh ấy chuyển hướng, nhìn thấy cuốn sổ đã bị động vào trên bàn. Anh ấy càng tỏ ra căng thẳng hơn, lắp bắp hỏi: “Em… anh, có phải trong này có viết lời gì làm em buồn không?”
Tôi giơ đôi tay đang run rẩy lên, quàng qua cổ anh ấy, ôm chặt lấy anh ấy rồi hỏi: “Nhiều chữ ‘thích’ như vậy, có phải là anh viết cho em không?”
“Đương nhiên rồi, em là vợ anh mà, không viết cho em thì viết cho ai!”
Tôi im lặng một lát, buồn bã nói: “Thích em, vậy tại sao anh không nói cho em biết?”
Phó Thời Tân cứng đờ người, anh ấy bật ra một tiếng thắc mắc cực kỳ ngắn ngủi: “Hả?” Nhưng rồi anh ấy rất nhanh chóng phản ứng lại, vờ như thản nhiên giải thích: “Thích không phải dùng để nói, anh thể hiện bằng hành động thực tế là đủ rồi mà.”
“Vậy thì chúng ta không ly hôn nữa.”
6
“Cái gì? Ly hôn?” Phó Thời Tân hét lên chói tai.
Bao nhiêu cảm xúc tôi vừa ấp ủ tức thì bị anh ấy cắt ngang. Tôi ngơ ngác nhìn anh ấy. Thế nhưng Phó Thời Tân lại vùng mạnh ra khỏi cái ôm của tôi, ấn mạnh tôi ngồi xuống ghế, đôi mắt hẹp dài của anh ấy trợn tròn xoe.
“Ly hôn á? Lúc nãy em vừa nói ly hôn đúng không? Ai đề nghị ly hôn cơ? Là anh sao? Không thể nào đâu vợ ơi, chẳng lẽ là em đề nghị đó chứ?”
Anh ấy cuống cuồng đến mức nói năng lộn xộn, bàn tay nắm lấy tay vịn ghế dùng sức đến mức các khớp ngón tay trắng bệch:
“Sao lại ly hôn? Có phải em đề nghị không? Em không thích anh nữa à? Thích người khác rồi sao? Hay là anh đã làm chuyện gì có lỗi với em? Đừng mà vợ ơi, có phải là vấn đề ở anh không, anh có thể sửa đổi hết mọi thứ mà. Có phải em nhìn mặt anh phát ngán rồi không, anh có thể đi phẫu thuật thẩm mỹ mà.”
Hoảng loạn, khó tin, đau lòng, sợ hãi, tủi thân – tất cả mọi cảm xúc đều hiện rõ rành rành trên khuôn mặt anh ấy. Hơn thế nữa, ánh mắt Phó Thời Tân còn toát lên sự ngu ngốc đến trong trẻo.
Tôi rốt cuộc cũng nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
Phó Thời Tân đứng trước mặt tôi lúc này không biết việc tôi từng đề nghị ly hôn, không biết cuộc sống hôn nhân của chúng tôi vốn dĩ không có nền tảng tình cảm, cũng không biết chuyện tôi chưa bao giờ bước chân vào phòng làm việc của anh ấy.
Anh ấy hoàn toàn mù tịt về cuộc hôn nhân nhạt nhẽo của chúng tôi. Anh ấy không phải đang muốn thăm dò xem tôi có thể rút lại lời đề nghị ly hôn hay không, mà anh ấy hình như… không phải là vị Phó Thời Tân ít nói, luôn giấu kín cảm xúc kia.
Mồ hôi lạnh của tôi lập tức tuôn ra ướt sũng. Sắc mặt tôi trở nên cực kỳ khó coi. Tôi lùi dần ra ngoài cửa, anh ấy định bước theo nhưng tôi đã quát lớn: “Anh đứng im đó!”
Phó Thời Tân lập tức đứng chôn chân tại chỗ, trơ mắt nhìn tôi đóng sầm cửa lại, tìm chìa khóa và “lạch cạch” mấy tiếng nhốt chặt anh ấy ở trong phòng. Anh ấy buồn bã hỏi: “Vợ ơi, em làm gì vậy?”
Tôi đứng dựa vào cửa phòng, tim đập thình thịch, vô vàn suy nghĩ xẹt qua trong đầu.
“Rốt cuộc anh là ai?”
“Anh là Phó Thời Tân mà.”
“Anh không phải, đừng có lừa tôi nữa.”
“Nhưng anh thật sự là Phó Thời Tân mà.”
“Thế ngày mười lăm tháng ba của ba năm trước, sao trong nhật ký anh lại viết là ‘Không vui’, đã có chuyện gì xảy ra?”
Người trong phòng im bặt. Mãi một lúc lâu sau, anh ấy mới cất giọng trầm thấp: “Anh không biết.”
Trí nhớ của Phó Thời Tân cực kỳ tốt, không thể nào anh ấy lại không nhớ một ngày “Không vui” hiếm hoi nằm lọt thỏm giữa muôn vàn những chữ “Thích” dày đặc như thế. Tôi không thèm đáp lời, lấy điện thoại ra định báo cảnh sát thì nghe thấy người trong phòng mất tự nhiên lên tiếng thú nhận:
“Được rồi, thực ra anh là Phó Thời Tân của năm hai mươi hai tuổi.”