Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
11
Không đúng. Phải quan sát thêm đã.
Tôi len lén dò xét sắc mặt tĩnh lặng như mặt giếng cổ của Phó Thời Tân, chợt nhớ tới những chữ “Thích” được anh ấy viết chi chít trong sổ tay, cùng với những tâm trạng được ghi chép lại không sót một ngày nào trong ứng dụng ghi chú.
Tự nhiên tôi lại thấy có thêm vài phần tự tin, ánh mắt cũng trở nên dạn dĩ hơn hẳn.
Nhưng tôi còn chưa kịp lên tiếng, Phó Thời Tân đã đột ngột rũ mắt xuống, vành mắt đỏ hoe với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.
Tim tôi hẫng một nhịp.
Còn chưa kịp phản ứng thì một giọt nước mắt tròn xoe đã rơi bộp xuống sàn nhà.
Trời đất ơi, trời đất ơi, trời đất ơi…
Tôi vừa rút tờ khăn giấy ra thì giọng nói bình thản của Phó Thời Tân đã vang lên trong phòng khách vắng lặng:
“Mấy ngày phát hiện bản thân bị kẹt trong cơ thể của mình lúc vừa mới tốt nghiệp, ngày nào anh cũng hối hận vì đã đi uống rượu.”
“Anh sợ sẽ không thể trở về được nữa, cũng sợ lúc trở về rồi thì em đã ly hôn với anh và quay lại với… người đó.”
“Nhưng xem ra hiện tại, chúng ta vẫn chưa ly hôn, và em vẫn còn rất thích dáng vẻ ngày trước của anh.”
Anh ấy tự giễu nhếch mép, hàng mi khẽ run rẩy.
“Vậy nên, lý do em muốn ly hôn với anh, là vì người duy nhất em không thích chính là anh.”
“…”
“Không phải đâu.”
Tôi ngồi xổm xuống trước mặt anh ấy, dùng khăn giấy từng chút từng chút lau đi khóe mắt ươn ướt của anh.
Phó Thời Tân mím môi không nói, mặc kệ tôi hành động.
Gốc lông mi của anh ấy cũng đã bị nước mắt làm ướt sũng.
Một người vốn luôn lạnh nhạt, độc lai độc vãng ngày thường, nay bỗng dưng lại tỏ ra tủi thân như vậy, thật khiến người ta không thể nào chống đỡ nổi.
“Muốn ly hôn với anh, là vì em đã trót thích anh rồi.”
Tôi rốt cuộc cũng chịu thú nhận, cốt là để xoa dịu cảm xúc của anh ấy.
“Vì đã lỡ thích anh rồi, nên em bắt đầu cảm thấy lạc lõng trong cuộc hôn nhân này. Em không tìm được vị trí thích hợp cho bản thân, cứ tự dằn vặt và lo âu.”
“Tiến thêm một bước thì không biết anh suy nghĩ thế nào, cũng chẳng biết phải bắt đầu từ đâu. Còn muốn rút lui, thì lại rất không nỡ.”
Những lý do mà tôi ngại ngùng không dám nói thẳng với Phó Thời Tân hai mươi hai tuổi, giờ phút này đều được phơi bày tất cả.
“Thích, anh á?”
Phó Thời Tân đột nhiên ngẩng phắt đầu lên, vẻ mặt ngẩn ngơ.
“Đúng thế.”
Tôi kéo cánh tay anh ấy, lôi người anh ấy về lại ghế sofa.
“Làm gì có người nào khác, làm gì có chuyện không buông bỏ được chứ. Trước khi tiếp xúc với anh, em đã dọn dẹp sạch sẽ mọi mối quan hệ với người cũ rồi, bao gồm cả tình cảm của em dành cho bọn họ nữa.”
Giọng điệu của tôi trở nên bất lực: “Chẳng lẽ em lại là cái loại người vô trách nhiệm như vậy sao?”
“Nhưng mà…” Lời anh nói đột ngột bị nghẹn lại.
12
Sắc mặt Phó Thời Tân bắt đầu thay đổi. Nhưng anh ấy chẳng nói chẳng rằng. Nhìn cái bộ dạng nghiến răng nghiến lợi của anh ấy, trông hệt như vừa phát hiện ra mình bị người ta lừa gạt vậy.
Tôi đợi một lúc lâu, người đàn ông này bỗng tủi thân cúi xuống ôm chầm lấy eo tôi, ấm ức nói: “Ôn Tề Trinh là đàn anh của anh.”
Chuyện này thì tôi đúng là không hề hay biết.
“Anh ta đã nói với anh rằng, sở dĩ em đồng ý tìm hiểu anh là vì hôm đi xem mắt anh mặc chiếc áo sơ mi rất giống với anh ta, rằng anh chỉ là người thay thế của anh ta mà thôi.”
?
Tôi không dám tin vào tai mình. “Gì cơ?”
“Anh ta còn bảo, hễ anh ta rủ là em sẽ ra ngoài, và cứ ở những dịp có mặt anh ta thì em sẽ không bao giờ dẫn anh đi cùng.”
Sao giống tiếng Việt mà tôi lại nghe không hiểu thế này? Tôi cảm thấy thật khó tin. “Thật hay giả vậy?”
Phó Thời Tân ngẩng đầu lên, hậm hực nói: “Anh có ảnh chụp màn hình làm chứng!”
Trong ảnh chụp màn hình, đúng là Ôn Tề Trinh có nói như vậy, bảo rằng tôi chỉ coi Phó Thời Tân như vật thế thân của anh ta. Đã thế anh ta còn giở thủ đoạn thấp kém để thăm dò.
[Cô ấy có kiểm tra điện thoại của mày không?]
[Phó: Không, cô ấy rất tôn trọng quyền riêng tư.]
[Ồ.]
[Không phải đâu.]
[Mày nghĩ nhiều quá rồi.]
[Hồi còn ở bên tao, ngày nào cô ấy cũng kiểm tra điện thoại tao.]
[Cô ấy không kiểm tra mày là vì cô ấy hoàn toàn không thích mày thôi.]
Phó Thời Tân không trả lời. Một năm sau, trong một bữa tiệc, thậm chí tôi còn chẳng mảy may chú ý rằng Ôn Tề Trinh cũng có mặt ở khách sạn đó. Anh ta lén chụp một bức ảnh tôi đang ăn cơm rồi gửi cho Phó Thời Tân.
[Vừa rủ một cái là cô ấy ra ngay.]
[Có mặt tao ở đây, cô ấy chẳng bao giờ dẫn mày theo đâu.]
Phó Thời Tân vẫn không đáp lại. Nhưng bên kia thì không chịu buông tha.
[Sao mày không trả lời tao?]
[Tao biết mày đã đọc tin nhắn rồi, mày cũng có xóa kết bạn với tao đâu.]
[Chẳng lẽ mày suy sụp rồi à.]
[Không chấp nhận được sự thật sao sư đệ?]
Cái kiểu khiêu khích bóp méo sự thật trắng trợn này thật khiến tôi được mở rộng tầm mắt.
Phó Thời Tân bồi thêm một câu: “Quả thực là em không bao giờ dẫn anh đi tụ tập cùng bạn bè của em nữa.”
“Đó là vì em cứ tưởng anh không thích những môi trường như vậy.”
Tôi tức giận chỉ thẳng vào mấy bức ảnh chụp màn hình kia, vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ:
“Sao cái tên này lại đổ đốn như vậy? Anh ta làm thế để làm gì, không chịu nổi cảnh người khác vợ chồng hòa thuận sao? Anh ta mặc áo sơ mi làm sao đẹp bằng anh được. Suốt bốn năm nay em hầu như chưa từng gặp mặt anh ta, chứ đừng nói gì đến chuyện đi ăn cùng nhau.”
Ngọn lửa giận dữ xông thẳng lên tận đỉnh đầu.
Tôi tức tốc vớ lấy điện thoại định nhắn tin chất vấn, nhưng vừa đưa tay lên thì đã bị Phó Thời Tân nắm chặt lấy cổ tay.
Anh ấy nửa dò xét nửa khẳng định hỏi tôi:
“Thế chuyện sau khi kết hôn em nhắc nhở anh phải chú ý chừng mực, phải giữ ranh giới, rồi khăng khăng đòi ngủ riêng, cũng không phải là vì Ôn Tề Trinh sao?”
“Có phải em từng nói những lời như vậy từ lúc nào đâu?”
Lời vừa dứt, biểu cảm trên mặt Phó Thời Tân dần cứng đờ, sau đó từ từ rạn nứt.
“Em không nhớ chút gì sao?”
Nhìn biểu cảm của anh ấy, tôi nhất thời chột dạ không dám phản bác.
Phó Thời Tân chậm chạp tiêu hóa mất vài giây, rồi tuyệt vọng nói:
“Ngày thứ hai sau khi chúng ta lĩnh chứng, lúc bảy giờ năm phút tối, em đứng ngay trước cửa phòng ngủ chính, mặc bộ đồ ngủ mà hai năm trước em đã vứt đi, rất lạnh nhạt, rất bình thản mà thông báo với anh rằng: Phải chú ý chừng mực.”
Tôi vuốt mũi: “À.”
Tôi thật sự không nhớ rõ lắm.
Nhưng mà ngày thứ hai sau khi lĩnh chứng… Mười lăm tháng ba?
Lần duy nhất anh ấy viết “Không vui” trong cuốn nhật ký mấy năm trước, chính là ngày hôm đó.
Tôi chợt hiểu ra mọi chuyện.