Chương 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
7
Tôi cau mày bán tín bán nghi.
“Anh vừa mới tốt nghiệp, đi nhậu với mấy đứa bạn cùng phòng, vì không kiểm soát được tửu lượng nên đã uống say bét nhè. Lúc tỉnh lại thì đã thấy mình ở đây rồi. Sau đó… anh phát hiện ra em lại chính là vợ anh!”
“Sao năm anh hai mươi hai tuổi lại có quen biết tôi?”
“Có quen chứ.” Vị Phó Thời Tân trẻ tuổi không hề giấu giếm chút nào. “Trường chúng ta là hai trường hàng xóm, anh từng qua trường em đ.á.n.h bóng rổ, thuận tiện xem một buổi biểu diễn. Hôm đó em đã hát bài ‘Nhân gian’ của Vương Phi. Sao em không tin anh? Cuốn sổ tay kia còn là do em tặng cho anh mà.”
Tôi hoang mang hỏi: “Gì cơ?”
“Vào ngày tốt nghiệp, em mua sổ tay tặng cho mỗi bạn học trong lớp.
Nhưng hôm đó có vài người không đến nên bị dư ra mấy cuốn.
Rất nhiều nam sinh đã tìm em xin, anh cũng đi xin và lấy được cuốn cuối cùng.
Vốn dĩ anh cứ tưởng mình sẽ luôn luyến tiếc không nỡ bóc lớp nilon của cuốn sổ tay đó ra, không ngờ đến năm 26 tuổi anh lại dùng nó để viết nhật ký.
Đó là chuyện của bốn năm trước đúng không, bốn năm trước chúng ta đang làm gì?”
Đến lúc này tôi mới sực nhớ ra.
Tôi và Phó Thời Tân quen biết nhau qua xem mắt vào bốn năm trước, khi anh ấy hai mươi sáu tuổi.
Lúc đó tôi vừa mới kết thúc một mối tình không mấy êm đẹp, nên hoàn toàn chẳng có chút hứng thú nào với buổi xem mắt do người lớn ép buộc này.
Cho đến khi chính Phó Thời Tân xuất hiện.
Hôm đó anh ấy mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh rêu, vạt áo hơi sơ vin vào quần, trên cổ tay đeo một chiếc đồng hồ Patek Philippe màu bạc.
Trông anh ấy vừa nho nhã vừa điềm đạm, nhưng từng cử chỉ lại toát lên vẻ tiêu sái quyến rũ đến lạ thường.
Chúng tôi tìm hiểu nhau gần một năm, sau khi đã nắm rõ gốc gác của nhau thì quyết định tiến tới hôn nhân.
Phía gia đình tôi giục giã rất gắt gao, anh ấy bảo bên nhà anh ấy cũng vậy.
Thậm chí chúng tôi còn soạn thảo cả một bản hợp đồng kết hôn giả.
Nhưng sau khi kết hôn, tôi đã không ít lần cảm thấy hối hận.
Bởi lẽ điều kiện của Phó Thời Tân quá tốt, tính tình lại quá tuyệt vời, hoàn toàn đúng gu của tôi.
Một người đàn ông ưu tú với danh phận đàng hoàng như vậy ngày ngày lượn lờ trước mặt tôi, tôi luôn cảm nhận được một sự quyến rũ khi xa khi gần.
Lần đầu tiên chúng tôi ngủ cùng nhau là do tôi thật sự không kiềm chế nổi nên đã đè anh ấy ra.
Kết hôn giả cái gì chứ, hỏng bét hết.
Hôm sau tỉnh dậy, tôi vô cùng ngại ngùng, thẹn quá hóa bối rối nên đành tự tìm cho mình một cái bậc thang để bước xuống:
“Chúng ta cũng đã kết hôn rồi, cùng nhau giải quyết nhu cầu sinh lý một chút cũng là chuyện bình thường mà.”
Phó Thời Tân tựa lưng vào đầu giường, ngoảnh mặt đi không nói lời nào.
Tôi tưởng anh ấy không vui vì hành động vượt quá giới hạn mang tính cưỡng ép của mình, nên một thời gian rất dài sau đó không dám chủ động lại gần anh ấy.
Mãi cho đến một đêm nọ khi trở về nhà, anh ấy bị sốt cao.
Người ốm thường yếu đuối hơn, anh ấy đã móc lấy tay tôi, bảo tôi ở lại bên cạnh anh ấy.
8
Phó Thời Tân kể lể vụn vặt rất nhiều chuyện.
Cách một cánh cửa, tôi đã được nghe trọn vẹn về thời thanh xuân chớm nở tình yêu của người chồng ít nói nhà mình.
Cuối cùng, lúc tôi mở cửa ra, đôi mắt Phó Thời Tân sáng lấp lánh nhìn tôi.
Anh ấy muốn nhào tới ôm tôi, nhưng lại khựng lại trước mặt tôi, không dám dang tay ra.
Tôi chủ động dang tay ôm lấy eo anh ấy, trái tim cuối cùng cũng hạ cánh an toàn, những cảm xúc dâng trào căng đầy cả lồng ngực.
Phó Thời Tân cúi đầu, hậm hực hỏi: “Thế sao lại muốn ly hôn?”
Tôi: “…”
Tôi không muốn nói cho anh ấy biết lý do đề nghị ly hôn.
Nhưng với Phó Thời Tân của năm hai mươi hai tuổi, từ này rõ ràng là quá đỗi đau lòng và khó mà chấp nhận được, hoàn toàn không thể bị cho qua bằng sự né tránh im lặng.
Chàng trai trẻ chẳng biết đường vòng vo, cứ bám riết lấy tôi suốt mấy ngày liền, một ngày hỏi tại sao đến ba bận.
Cuối cùng, không nín nhịn nổi nữa, anh ấy tủi thân lên tiếng chất vấn: “Có phải vì em thật sự không buông bỏ được người đó không?”
Vẻ mặt Phó Thời Tân mang đầy sự xúc động, ánh mắt ngập tràn vẻ buộc tội.
Nhưng “người đó” là ai?
Tôi nhìn lại anh ấy bằng ánh mắt mờ mịt, khó hiểu.
Anh ấy liền mở ứng dụng ghi chú trong điện thoại cho tôi xem.
Trong đó ghi chép lại những cảm xúc của Phó Thời Tân trong cuộc sống hôn nhân suốt bốn năm qua, rất ngắn gọn và trực tiếp:
Đối tượng xem mắt đúng là cô ấy, vui.
Lĩnh chứng rồi, vui.
Kết hôn giả, không vui. Cô ấy không buông bỏ được người đó, không vui.
Về nhà được nhìn thấy cô ấy, vui. Ăn tối cùng cô ấy, vui. Tan làm lúc nào cũng ở bên nhau, vui. Hôm nay có thể về nhà sớm hơn, vui.
Chúng tôi đã làm chuyện đó, !.
Cô ấy không thèm để ý đến mình, không vui. Lúc mình ốm cô ấy sẽ xót xa, vui.
…
Phó Thời Tân chỉ tay vào ba chữ “người đó”, rồi lướt ngón tay chỉ tiếp vào từ “không buông bỏ được“.
“Người này là ai? Dựa vào cái gì mà hắn dám phá hoại cuộc hôn nhân của chúng ta? Hắn là kẻ thứ ba à? Thật chẳng có chút đạo đức, chẳng có chút ranh giới nào cả.”
Tôi ngẩn người nhìn chằm chằm vào ba chữ “người đó” mà Phó Thời Tân đã viết.
Vắt óc suy nghĩ mãi mà vẫn không nghĩ ra nhân vật này là ai, tôi đành lớn tiếng hỏi đầy nghi hoặc: “Ai cơ?”
“Sao em lại không biết?” Phó Thời Tân lại một lần nữa phát ra tiếng hét chói tai.