Chương 1
1
Sau khi kết hôn, đời sống chăn gối của chúng tôi rất ít ỏi.
Dù sao cả tôi và Phó Thời Tân đều không phải là người có ham muốn cao, thậm chí trong vài lần hiếm hoi ấy, tôi mới là người chủ động.
Mặc dù kỹ thuật của anh ấy không thể gọi là thành thạo, nhưng nhịp độ cũng tạm ổn, có thể chấp nhận được. Thế nhưng đêm nay lại hoàn toàn khác biệt.
Lúc tôi bị Phó Thời Tân bế lên giường, hành động tấn công bất chấp cùng những nụ hôn dày đặc như mưa rào của anh ấy trông hệt như một con sói bị bỏ đói đã lâu.
Tôi còn chưa kịp lên tiếng thì đã không thể phát ra câu nào hoàn chỉnh nữa.
Đợi đến khi anh ấy làm xong, tôi đã mệt đến mức chẳng buồn hé mắt, chỉ đành dùng chút ý thức cuối cùng sai anh ấy bế mình đi tắm.
Trong cơn mơ màng, tôi loáng thoáng nghe thấy anh ấy dính lấy mình, kề sát tai tôi mà gọi không biết bao nhiêu tiếng “vợ ơi”.
Cái giọng điệu làm nũng thỏa mãn đó… chắc chắn là tôi đang nằm mơ rồi.
Hôm sau, đồng hồ sinh học gọi tôi dậy từ sớm. Thế nhưng người đàn ông bình thường giờ này đã thức dậy chạy bộ buổi sáng, nay vẫn còn nằm ườn bên cạnh tôi.
Cánh tay anh ấy ôm ngang eo tôi, ôm trọn cả người tôi cùng một nửa tấm chăn vào lòng thật chặt, còn một bên đùi thì đè hẳn lên đầu gối tôi.
Dáng ngủ của anh ấy cực kỳ lộn xộn.
Cơ thể tôi chẳng nhúc nhích nổi. Lúc tôi định nhấc cánh tay anh ấy ra thì anh ấy lại hừ hừ bên tai tôi rồi càng ôm chặt hơn, ngay cả chăn cũng không kéo ra được.
Dù ngủ chung giường ba năm, đây là lần đầu tiên tôi gặp phải tình cảnh này.
“…”
Tôi hít sâu một hơi, cố gắng xoay người lại, giáng ngay một cái tát lên mặt anh ấy. Tiếng tát vang lên lanh lảnh. Da Phó Thời Tân vốn trắng nên vết đỏ lập tức hằn lên.
Lúc nhíu mày, vẻ lạnh lùng trên mặt anh ấy rất rõ, nhưng khi lờ mờ hé mắt ra nhìn thấy tôi, đôi mắt anh ấy chợt mở to và bắt đầu phát sáng. Anh ấy cúi đầu, cọ cọ lại gần muốn hôn tôi.
Tôi lại nhẹ nhàng tát anh ấy thêm cái nữa: “Mau xê ra, em phải đi làm rồi.”
Anh ấy sực tỉnh, vội lùi người ra xa một chút, nhưng rồi không biết lại nghĩ đến chuyện gì mà ánh mắt chợt lóe lên.
Da mặt anh ấy ửng đỏ, hơi thở cũng trở nên dồn dập. Anh ấy cứ nhìn tôi chằm chằm rồi lại siết chặt cánh tay.
Bị anh ấy chọc tức đến bật cười, tôi siết chặt nắm đấm, dùng khớp ngón trỏ gõ lên xương quai xanh của anh ấy: “Anh đang làm cái quái gì thế? Đã bảo buông ra mà không nghe, có phải anh muốn bị đòn thêm mấy cái nữa không?”
2
Trang điểm xong xuôi, tôi chọn một bộ đồ công sở, rồi thản nhiên cởi luôn đồ ngủ ngay trong phòng.
Lúc chiếc cúc áo mắc vào tóc, tôi ngoảnh đầu sang để gỡ thì bắt gặp vị tổng tài ba mươi tuổi vốn luôn chín chắn, điềm tĩnh nay lại đang kéo chăn che khuất hơn nửa khuôn mặt, chỉ chừa lại đôi mắt nhìn tôi chòng chọc.
Thấy tôi nhìn sang, Phó Thời Tân giật mình lấp liếm, vội thụt luôn đầu vào trong chăn, cuộn tròn người lại rồi nằm bất động ở đó.
Tôi đứng trước giường, nhíu mày chằm chằm nhìn cục u lồi lên ấy một lát. Cuối cùng, tôi bước tới kéo chăn ra, một tay nhẹ nhàng bóp lấy cằm anh ấy, ép anh ấy phải đối mặt với mình, rồi đưa ra thắc mắc sâu sắc đã kìm nén suốt nửa ngày trời kể từ đêm qua: “Sao anh lại thành ra thế này?”
Quả thực, mọi chuyện cứ khác thường đến mức quỷ dị. Bị ép phải nhìn thẳng vào tôi, yết hầu Phó Thời Tân lăn lộn mấy cái, khuôn mặt đỏ bừng của anh ấy nóng rực lên dưới đầu ngón tay tôi.
Ba giây sau, anh ấy khàn giọng gọi: “Vợ ơi.”
Tôi nhíu mày, đưa tay sờ trán anh ấy, thấy hơi nóng nhưng cũng không nghiêm trọng lắm nên thuận miệng ừ một tiếng.
Nào ngờ Phó Thời Tân đưa tay nắm lấy cổ tay tôi, kéo đến bên môi rồi hôn nhẹ một cái: “Anh không sao, cảm ơn vợ đã quan tâm.”
“?”
Kinh dị thật sự.
Vẻ mặt tôi cứng đờ, vội rút tay về.
Sau một giây đứng ngây ra tại chỗ vì quá lộn xộn, tôi lập tức giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, quay người đi thẳng ra khỏi phòng: “Em đi làm đây.”
Người đàn ông phía sau bật cười: “Được, hẹn gặp em buổi tối nhé.”
Không đúng, cực kỳ không đúng.