CHƯƠNG 9
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Một phút sau, Sở Ngọc Linh cuối cùng không chịu nổi ánh mắt của bố tôi, cuống cuồng đứng dậy nhận lỗi.
“Tôi… Tôi xin lỗi Trình tiên sinh, tôi không biết, tôi thực sự không biết Văn Tinh là con gái của ông. Nếu biết thì tôi chắc chắn sẽ không nói như vậy…”
Bố tôi thu lại mọi nụ cười, lạnh lùng nhìn Sở Ngọc Linh, hỏi vặn lại:
“Ý của cô là, nếu Tinh Tinh của tôi chỉ là con gái của một gia đình bình thường, thì cô có quyền tùy tiện thêu dệt tin đồn về con bé sao?”
Giọng ông không quá nặng nề, nhưng áp lực từ người ở vị trí bề trên đã đủ để khiến Sở Ngọc Linh bật khóc vì sợ hãi.
Cô ta khóc không thành tiếng, chỉ biết cúi gầm mặt để mặc những giọt nước mắt rơi xuống dưới hàng nghìn ánh mắt chỉ trích.
Bố tôi thực sự rất giận, nhưng ông không dành toàn bộ thời gian chỉ để nhắm vào mỗi Sở Ngọc Linh.
Ông nhìn đám đông phía dưới, lạnh lùng nói:
“Là một cựu sinh viên của Đại học Bắc Kinh, nhìn thấy cảnh tượng này tôi thực sự thấy đau lòng! Các bạn đã trải qua mười hai năm đèn sách, vượt qua hàng triệu thí sinh để bước vào ngôi trường này, chẳng lẽ là để đi thêu dệt tin đồn về bạn học sao?! Vào cái tuổi đáng lẽ phải đắm mình trong ánh sáng tri thức, trưởng thành thành một người lớn lý trí và chín chắn, các bạn lại tiêu tốn thời gian và tâm trí vào việc bắt nạt bạn học, một hành động ấu trĩ, tầm thường và tồi tệ. Các bạn có nghĩ đến công sức và thời gian mình từng bỏ ra để thi đỗ vào đây không? Các bạn có xứng đáng với sự nỗ lực của chính mình không?!”
Toàn trường lại rơi vào im lặng tuyệt đối.
Bố tôi tiếp tục trầm giọng: “Đặc biệt là một số bạn nữ đang bị ảnh hưởng bởi những định kiến cũ kỹ. Học vấn cao của các bạn không phải là để làm bàn đạp bước chân vào hào môn. Các bạn cần phải nhớ rằng, trước khi là phụ nữ, các bạn là một con người, một con người có khối óc, có trí tuệ và có năng lực! Tương lai các bạn có thể làm nên nghiệp lớn chứ không phải chỉ để trở thành hậu phương cho đàn ông! Giá trị của các bạn không do việc các bạn cưới người đàn ông như thế nào quyết định, bởi vì bản thân sự tồn tại của các bạn đã mang giá trị rồi!”
Bố tôi nói một cách đầy tâm huyết, khiến vài bạn nữ ngồi cạnh tôi đã bắt đầu rơi nước mắt.
Nhưng ngay sau đó, bố tôi lại xoay chuyển câu chuyện:
“Nhân đây, tôi cũng muốn giới thiệu với mọi người vợ của tôi, bà Văn Hướng Chúc. Bà ấy vừa là cổ đông lớn nhất của tập đoàn họ Văn, vừa là người sáng lập kiêm CEO của tập đoàn Nữ Quân danh tiếng. Bà ấy không chỉ bằng nỗ lực của chính mình để trở thành nữ doanh nhân trẻ tuổi nhất trong danh sách Forbes, mà còn dành tâm huyết cho sự nghiệp và các quỹ phúc lợi dành cho phụ nữ. Bà ấy là niềm tự hào của tôi và hai con. Đối với chúng tôi, bà ấy là Văn tổng, chứ chưa bao giờ là ‘Trình phu nhân’ cả, bởi vì cái tên của bà ấy đã đủ vang dội rồi!”
Tôi biết ngay là bố sẽ không bỏ qua bất cứ cơ hội nào để lấy lòng mẹ mà.
Khi tôi còn đang định đỡ trán vì ngán ngẩm, thì trong hội trường đã bùng nổ những tràng pháo tay sấm dậy, đặc biệt là các bạn nữ vỗ tay vô cùng nồng nhiệt.
Cuối cùng, tôi giơ máy ảnh lên phía bố, ra hiệu là mình đã quay lại toàn bộ rồi.
Bố lúc này mới nở nụ cười mãn nguyện, sau đó phát biểu lời chào tạm biệt.
14.
Danh tiếng của tôi ở Đại học Bắc Kinh tăng vọt chóng mặt.
Nhờ hưởng hào quang của mẹ, tôi trở thành thần tượng trong mắt rất nhiều bạn nữ.
Ngược lại, Sở Ngọc Linh hoàn toàn bị gạt ra khỏi rìa xã hội.
Sau đó, có người còn khui ra việc cô ta từng bạo lực học đường bạn học hồi cấp hai, khiến cô ta ở trường chẳng khác nào chuột chạy qua đường, ai cũng đòi đánh.
Cuối cùng, không chịu nổi áp lực, cô ta phải bảo lưu học vị rồi lủi thủi về quê.
Thực tế thì cô ta cũng chẳng thể trụ lại Bắc Kinh được nữa, bởi vì vị thế của nhà họ Trình ở đây là điều không cần bàn cãi.
Về phần mấy gã tay sai từng đắc ý đi theo sau cô ta, giờ cũng biết điều mà thu cổ lại làm người.
Nhưng tôi sẽ không bỏ qua cho chúng dễ dàng thế đâu, ít nhất là sau khi tốt nghiệp, chúng cũng đừng mong tìm được chỗ đứng suôn sẻ tại cái đất Bắc Kinh này.
Vốn dĩ chỉ là đám sâu bọ trong rãnh nước, ra ngoài phơi nắng tí thì thôi đi, đằng này còn thích nhảy nhót lung tung làm bẩn mắt người khác, bị đào thải chẳng phải là đáng đời sao?
Tôi cũng dọn ra khỏi ký túc xá, bắt đầu chuỗi ngày “bi thảm” vừa đi học vừa theo mẹ tập tành quản lý công ty.
May mà còn có Trình Dục “trâu ngựa” định mệnh của đời tôi để sai bảo.
Ngày tôi rời câu lạc bộ, hội trưởng đã mời tôi đi ăn riêng một bữa. Cô ấy nói: “Xin lỗi cậu.”
Tôi chẳng mấy bận tâm, ném một xấp tài liệu qua cho cô ấy:
“Không sao, ký cái này là được.”
Cô ấy ngỡ ngàng: “Cậu… biết hết rồi à?”
“Vâng. Em họ của cậu bị Sở Ngọc Linh bạo hành dẫn đến trầm cảm nặng, sau đó cậu mượn tay tôi để trả thù cô ta. Tôi biết cả rồi.”
Cô ấy im lặng hồi lâu rồi hỏi: “… Từ bao giờ?”
Tôi ngước nhìn cô ấy: “Từ lúc phó hội trưởng mời Sở Ngọc Linh vào câu lạc bộ.”
Hội trưởng há hốc mồm, dường như không biết phải bắt đầu hỏi từ đâu.
Thật ra cô ấy che giấu khá tốt, luôn giả vờ bất hòa với phó hội trưởng, còn phó hội trưởng cũng cố diễn tròn vai một kẻ lụy tình đi theo Sở Ngọc Linh, thế nhưng —— “Ánh mắt phó hội trưởng nhìn cậu, tôi đã thấy trên người bố tôi rồi. Mỗi khi bố nhìn mẹ tôi ấy.”
Cái kiểu ánh mắt si tình đến lú lẫn đó tôi đã nhìn từ nhỏ đến lớn nên chẳng lạ lẫm gì.
Chỉ cần hai lần là tôi đã xác nhận được.
Lần đầu là nghi ngờ, lần thứ hai là chắc chắn phó hội trưởng thích hội trưởng.
Mà đã thích lại còn phải gồng mình ra vẻ ghét bỏ thì ai nhìn vào chẳng thấy vô lý, thế nên tôi tiện tay điều tra một chút.
Có sẵn nguồn lực trong tay, mọi chuyện nhanh chóng sáng tỏ như ban ngày.
Và đó cũng là lý do tôi đồng ý vào câu lạc bộ.
Một cái thóp của Trình Dục tự dâng đến cửa, tội gì mà không lấy.
Hội trưởng không nói gì thêm, cầm lấy xấp tài liệu tôi vừa đưa, hỏi:
“Đây là cái gì?”
Tôi nở một nụ cười đặc trưng của giới tư bản:
“Bản hợp đồng bán thân.”
Hội trưởng lật xem vài trang rồi cạn lời.
Đó là một bản hợp đồng lao động có thời hạn ít nhất mười năm.
Cô ấy học giỏi, có năng lực, lại còn đang mang lòng hổ thẹn với tôi, nên cũng giống như cái thóp của Trình Dục vậy, đều là những ứng cử viên “trâu ngựa” sáng giá trong mắt một nhà tư bản tương lai như tôi.
Đương nhiên là tôi không thể bỏ lỡ rồi.
Hội trưởng lật qua lật lại hai lần, cạn lời cả hai lần, nhưng cuối cùng vì lương tâm c.ắ.n rứt nên vẫn dứt khoát ký tên.
“Vậy nên lúc đó cậu cố tình không đính chính là để tôi nghe người ta mắng cậu nhiều vào, rồi sinh lòng áy náy chứ gì?”
Tôi hớn hở cất bản hợp đồng đi, đưa tay ra bắt tay cô ấy, trả lời một câu chẳng liên quan:
“Hợp tác vui vẻ.”
Cô ấy khinh bỉ:
“Xí, đúng là tư bản độc ác!”
__Hết__