CHƯƠNG 8
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Hội trưởng liếc họ một cái rồi quay người đi thẳng.
Thế nhưng, cô ấy vừa mới bước được vài bước, hai kẻ đó đã hậm hực lầm bầm sau lưng:
“Chính chủ còn chẳng dám ho he gì, cô ta ở đấy mà cuống lên.”
“Đúng là hoàng đế chưa vội thái giám đã vội. Chắc cô ta cũng cùng một giuộc nên mới bênh nhau chằm chặp thế.”
Bước chân hội trưởng khựng lại.
Cô ấy ngước mắt nhìn tôi vì biết tôi cũng nghe thấy hết, nhưng thấy tôi vẫn đứng bất động, cô ấy nghiến răng nén giận, không quay lại tranh cãi nữa mà đi tới ngồi đối diện với tôi.
Cô ấy không hỏi gì, vẫn lẳng lặng ăn cơm như mọi ngày.
Vài ngày sau, dư luận ngày càng leo thang, đến mức các giáo viên trong trường cũng nghe phong thanh.
Thậm chí, giảng viên hướng dẫn còn gọi tôi lên để nói chuyện riêng.
Lúc tôi trở về, trông hội trưởng có vẻ muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi.
12.
Tin đồn râm ran suốt hơn nửa tháng trời, Sở Ngọc Linh thấy mọi chuyện đều thuận buồm xuôi gió, cả tôi và Trình Dục đều không tìm cô ta gây rắc rối.
Điều này giúp cô ta lấy lại sự tự tin và bắt đầu đi tham gia các hoạt động câu lạc bộ trở lại.
Vừa nhìn thấy tôi, cô ta vẫn trưng ra bộ dạng đắc thắng như mọi khi.
Cô ta hỏi: “Nghe nói cậu vừa bị giảng viên hướng dẫn gọi lên làm việc à?”
Tôi nhướn mày: “Thì sao nào?”
Cô ta cười lạnh: “Sao, Trình Dục không thèm lo cho cậu nữa à?”
Tôi chẳng buồn đáp lời.
Cô ta lập tức tin rằng mình đã đoán trúng, vẻ đắc ý trên mặt càng thêm lộ liễu:
“Tôi đã bảo rồi mà, hứng thú của đám công t.ử nhà giàu duy trì được mấy ngày chứ? Cho dù cậu có nịnh bợ được mẹ của Trình Dục thì đã sao? Cuối cùng cũng chẳng xơ múi được gì, lại còn mang tiếng là tiểu tam bị người đời c.h.ử.i rủa.”
Tôi cười khẩy: “Cậu đúng là loại không biết rút kinh nghiệm nhỉ.”
Sở Ngọc Linh cau mày khó chịu.
Ngay lúc đó, có tiếng người thông báo:
“Cựu sinh viên ưu tú đến rồi! Đội lễ tân mau ra đón khách!”
Nghe thấy thế, Sở Ngọc Linh lập tức đẩy mạnh tôi một cái, hống hách ra lệnh:
“Tránh ra, đừng có cản đường!”
Nói xong, cô ta vội vã chạy đi đón tiếp vị cựu sinh viên nổi tiếng kia.
Tôi nhìn theo bóng lưng của cô ta, trong lòng cảm thấy nực cười thật sự.
Viên đá ngáng đường này, đã đến lúc phải đá văng đi rồi.
13.
Đừng thấy những thành phần cá biệt như Sở Ngọc Linh, Lưu Sướng hay Triệu Thạc mà đ.á.n.h giá thấp nơi đây.
Đại học Bắc Kinh với lịch sử hàng trăm năm đã nuôi dưỡng biết bao nhân tài trong các lĩnh vực văn học, nghiên cứu khoa học, chính trị và kinh doanh.
Thật trùng hợp, bố tôi cũng có tên trong bảng vàng ấy.
Chuyến về thăm trường của cựu sinh viên ưu tú lần này thực chất là do tôi đề xuất.
Bố tôi vì muốn lấy lòng mẹ nên từ nhỏ đã cưng chiều tôi hết mực, thế nên tôi vừa mở lời là ông đồng ý ngay.
Tất nhiên, về thăm trường chỉ là cái cớ, mục đích thực sự là để tới chống lưng cho tôi.
Tôi và anh trai không giống nhau.
Anh ấy sinh ra đã định sẵn là người thừa kế nhà họ Trình, còn tôi mang họ Văn, họ của mẹ tôi.
Địa bàn kinh doanh của nhà họ Trình chủ yếu ở trong nước, còn nhà họ Văn lại ở nước ngoài, vậy nên nhiều người biết Trình Dục nhưng lại không biết tôi.
Khi mới về nước, tôi không công khai thân thế vì không muốn cao ngạo như anh trai, tránh việc bên cạnh toàn những kẻ nịnh bợ giả tạo.
Nhưng giờ thì chẳng việc gì phải nhẫn nhịn làm “quả hồng mềm” nữa.
Sau khi đã thanh lọc được hết lũ tiểu nhân quanh mình, tôi thấy không cần thiết phải để những kẻ ngu ngốc như Sở Ngọc Linh có cơ hội thách thức sự tự tin của mình.
Đứng trên bục phát biểu, bố tôi trước hết thực hiện đúng quy trình là bày tỏ lòng hoài niệm và lời chúc tốt đẹp tới trường cũ, sau đó ông thay đổi sắc mặt, bắt đầu kể một câu chuyện cười nhạt.
Ông nói: “Gần đây tôi có nghe được một chuyện thế này.”
Cả hội trường đã chuẩn bị sẵn những nụ cười xã giao để hưởng ứng, rồi nghe bố tôi nói tiếp:
“Chuyện kể rằng có một cô gái bị người ta mắng nhiếc, rồi có một chàng trai và một cô gái khác đứng ra nói giúp. Thế là thiên hạ đồn ầm lên rằng cô gái bị mắng và chàng trai kia có quan hệ bất chính. Sau đó điều tra ra, các bạn đoán xem kết quả thế nào? Cô gái và chàng trai đó thực chất là anh em ruột!”
Khán giả phía dưới ngẩn người ra một lúc rồi mới gượng cười theo vài tiếng, dù chẳng ai thấy điểm nào đáng cười.
Có người bạo dạn hỏi thẳng:
“Thưa Trình tiên sinh, tại sao ông lại quyết định kể câu chuyện này ạ?”
Bố tôi cười đáp: “Câu hỏi hay lắm, bởi vì…”
Nói xong, mắt ông hơi nheo lại, khí thế toàn thân đột ngột trở nên sắc lạnh.
Dù khóe môi vẫn nở nụ cười nhưng hầu như tất cả mọi người đều bất giác ngồi ngay ngắn lại.
Ông quét mắt nhìn một vòng đám đông, cuối cùng dừng lại đúng vị trí của Sở Ngọc Linh, người đang cố tình ngồi ngay hàng ghế đầu.
Ông gằn giọng: “Tôi cũng rất muốn hỏi cái kẻ đã rêu rao con gái rượu của tôi là tiểu tam của con trai tôi, rằng kẻ đó rốt cuộc đang nghĩ cái gì trong đầu!”
Cả đại hội trường rộng lớn ngay lập tức im phăng phắc.
Nụ cười giả bộ ngoan ngoãn trên mặt Sở Ngọc Linh đông cứng lại từng chút một.
Có đ.á.n.h c.h.ế.t cô ta chắc cũng không ngờ được rằng tôi lại là em gái ruột của Trình Dục.
Uy nghiêm của bố tôi quá lớn khiến ngay cả hiệu trưởng đứng bên cạnh cũng không dám ra mặt dàn hòa.
Mọi người ban đầu còn ngơ ngác hoảng hốt, sau đó phát hiện ánh mắt của bố tôi đang đóng đinh vào hàng ghế đầu thì đồng loạt nhìn theo.
Sau khoảng nửa phút tĩnh lặng, những người ngồi phía sau bắt đầu xì xào bàn tán.
“Ý gì đây? Con gái Trình tiên sinh là ai?”
“Chẳng lẽ là Văn Tinh…”
“Trời ơi, Văn Tinh lại là con gái Trình tiên sinh sao! Vậy Trình Dục là anh trai cô ấy?!”
“Vãi thật, chẳng phải lúc trước Sở Ngọc Linh bảo Văn Tinh chen chân vào tình cảm của cô ta với Trình Dục, làm tiểu tam sao?”
“Thế nên giờ Trình tiên sinh mới nổi trận lôi đình đấy!”
“Mẹ kiếp, cô ta còn chưa làm rõ quan hệ nhà người ta đã dám đi đồn nhảm à? Tôi mà là Trình tiên sinh tôi cũng điên tiết!”
“Nhưng sao Văn Tinh không thèm đính chính?”
“Cười c.h.ế.t mất, Trình tiên sinh chưa ra mặt thì Văn Tinh có nói gì người ta cũng chẳng tin. Mà người ta việc gì phải tự đi chứng minh mình không làm chuyện mình vốn không làm?”
Đủ loại ý kiến vang lên, nhưng những người ngồi gần tôi đa phần đều quay sang bênh vực.
Đó chính là cái lợi của quyền lực, ngay cả khi bạn có điểm nào đó chưa thỏa đáng, người ta cũng sẽ tự tìm lý do để lấp l.i.ế.m hộ bạn.