CHƯƠNG 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
4.
Húuuuu!
Gã nam sinh đứng cạnh Sở Ngọc Linh huýt sáo một tiếng thật dài đầy phấn khích.
Ngay sau đó, một tên khác ở phía đối diện lập tức giải đáp thắc mắc của cả hội:
“Trả lời rồi! vãi thật! Trình Dục trả lời rồi!”
“Anh ấy đồng ý rồi!”
“Hoa khôi Sở đỉnh quá! Đến cả Trình Dục cũng phải quỳ rạp dưới chân váy cô ấy rồi!”
Sở Ngọc Linh tỏ vẻ e lệ, xoay màn hình điện thoại lại cho mọi người cùng chiêm ngưỡng đoạn đối thoại giữa mình và Trình Dục.
Nội dung cực kỳ ngắn gọn.
Phía trên cô ta hỏi: [Đàn anh Trình, em muốn ngủ với anh, được không?]
Phía dưới trả lời: [Được, khi nào?]
Tôi siết chặt điện thoại.
Mẹ kiếp, cái đồ ch.ó này, có thời gian trả lời tin nhắn của Sở Ngọc Linh mà không có thời gian trả lời tôi đấy hả?!
Mặc dù tôi thừa biết tính anh ấy, và cũng chẳng mong anh ấy trả lời cái tin nhắn dở hơi này làm gì.
Thế nhưng hai người cùng lúc gửi một nội dung y hệt nhau, cái não bằng hạt đậu phộng của anh ấy không đoán ra được là đang có chuyện gì xảy ra à?!
Sau khi diễu hành màn hình điện thoại một vòng trước mắt bàn dân thiên hạ, Sở Ngọc Linh chớp chớp mắt nhìn tôi hỏi:
“Tinh Tinh, còn cậu thì sao?”
Bên cạnh có kẻ mỉa mai: “Chắc là Trình Dục còn chẳng buồn đếm xỉa đến cô ta đâu.”
Ngay khi tôi định thản nhiên chấp nhận kết quả này để về nhà tính sổ với Trình Dục sau, thì tin nhắn của anh bay tới.
Là một đoạn tin nhắn thoại.
Có kẻ nhanh mắt kêu lên ngay:
“Ai bảo không trả lời? Đàn anh Trình còn gửi cả tin nhắn thoại cho Văn Tinh đây này!”
Tôi: “…”
Được lắm Trình Dục, nợ mới nợ cũ tính luôn một thể!
Dưới những ánh mắt hừng hực tò mò của đám đông, tôi đành đ.â.m lao phải theo lao, nhấn vào đoạn ghi âm.
Ngay lập tức, tiếng gầm thét đầy phẫn nộ của Trình Dục vang dội khắp không gian:
“Văn Tinh! Mày dạo này ngứa đòn rồi đúng không?!”
Không gian lặng đi một giây, rồi sau đó bùng nổ một trận cười nhạo báng kinh thiên động địa.
“Cười c.h.ế.t mất! Sao có người lại không biết tự lượng sức mình đến mức đấy cơ chứ. Nghe cái giọng này là biết Trình Dục ghét cay ghét đắng cô ta rồi!”
“Có kẻ cứ tưởng mình cũng có sức hút như Ngọc Linh, sao không tự soi gương xem tại sao hồi đó mọi người bầu Ngọc Linh làm hoa khôi chứ không phải mình đi?”
“Mà công nhận tâm lý Văn Tinh cũng vững thật đấy, con gái nhà người ta bị mắng thế này chắc khóc lụt quán bar rồi.”
“Cô ta mặt dày thế nào cậu còn lạ gì nữa.”
Tôi mặt không đổi sắc cất điện thoại vào túi.
Mặc kệ đoạn tin nhắn thoại dài 37 giây mà Trình Dục vừa gửi thêm, tôi chỉ lạnh lùng gõ lại một câu:
[Không, người ngứa đòn là anh đấy.]
5.
Trình Dục lúc này đang vắt óc tìm cách dụ dỗ em gái khai ra danh tính gã đàn ông nào mà anh nghi ngờ là mục tiêu thực sự của tin nhắn kia.
Anh đang vừa giả lả vừa cười nịnh được một nửa thì nhận được tin nhắn thứ hai của em gái.
Trình Dục khựng lại, nhận ra sự việc chẳng hề đơn giản.
Anh sực nhớ ra cái tin nhắn mình vừa trả lời trước đó.
Trình Dục: “…”
Rõ ràng là chuyện anh vừa đồng ý lên giường với người phụ nữ kia đã bị em gái nắm thóp.
Hay nói cách khác, đây có thể vốn là một cái bẫy “thả câu” để trị tội anh!
Tim Trình Dục giật thót một cái.
Anh run rẩy xóa ngay đoạn tin nhắn thoại vừa gửi, rồi thu hồi nốt hai đoạn trước đó, sau đó thành khẩn hỏi han cô em gái ruột:
“Em đang làm gì đấy?”
…
Lúc tôi nhận được tin nhắn, đám đông vẫn đang bận dìm hàng tôi để tâng bốc Sở Ngọc Linh.
Cô ta vừa giả vờ khách sáo với mọi người, vừa tranh thủ ném cho tôi một nụ cười đắc ý, khẩu hình miệng không thốt ra tiếng:
“Con hề.”
Tôi chẳng buồn tranh cãi, lặng lẽ đẩy hết áp lực sang phía Trình Dục:
[Chơi Thật hay Thách.]
[Sở Ngọc Linh gửi tin nhắn y hệt em, trước sau có mấy giây.]
[Khó đoán lắm à?]
Trình Dục gửi lại một chuỗi dấu ba chấm.
Tôi bồi thêm: [Anh làm em mất mặt quá đấy.]
[Anh tiêu đời rồi.]
[Đợi về nhà ăn món ‘thịt kho thắt lưng’ của bố đi.]
Thực ra, việc tôi chơi Thật hay Thách ở quán bar buổi đêm dẫn đến mất mặt không hoàn toàn là lỗi của Trình Dục.
Nhưng cái sai của anh ấy là thói “ai đến cũng không từ chối”.
Chuyện này mà đến tai mẹ tôi thì mẹ tôi sẽ nghĩ bố tôi không biết dạy con, rồi mẹ tôi lại nổi giận với bố tôi.
Mà bố thì chẳng bao giờ dám cãi mẹ, nên cuối cùng người chịu trận chỉ có thể là Trình Dục.
Nhưng anh ấy cũng đáng đời lắm, cái thói lăng nhăng đó vốn chẳng phải tính tốt lành gì.
Một lúc sau, Trình Dục mới dám hỏi:
[Em gái, chúng ta vẫn là anh em ruột chứ?]
Tôi đáp: [Không dám, vì trong mắt ‘bồ nhí’ của anh, em cũng chỉ là một con hề thôi.]
Lại im lặng một lát, Trình Dục chủ động nhận thua:
[Em ra điều kiện đi.]
Phải công nhận IQ của Trình Dục không hẳn là đồ bỏ đi, ít nhất anh ấy rất biết điều và bắt sóng rất nhanh.
Tôi nhắn: [Dự án khu nghỉ dưỡng suối nước nóng ở phía Tây thành phố, anh giải quyết hộ em.]
Trình Dục gửi một icon nghiến răng nghiến lợi:
[Em cứ bóc lột anh trai em đi, đến lúc ông anh duy nhất này đột quỵ vì làm việc quá sức thì xem em có chỗ nào mà khóc không!]
Tôi lý sự: [Anh cứ sống t.ử tế như một con người đi thì em lấy đâu ra cơ hội mà bóc lột?]
Trình Dục không nhắn lại nữa, chắc là đang đi dỗi rồi.
Từ bé đến giờ vẫn vậy, cứ hễ bị tôi nắm thóp ép làm bài tập hộ là anh ấy lại thế này, nhưng cuối cùng việc gì cũng sẽ làm đâu ra đấy.
Nhóm của Sở Ngọc Linh thấy tôi im lặng thì tưởng tôi đã thua cuộc, càng lúc càng lấn lướt.
Có người không nhìn nổi, phản bác một câu:
“Cứ thế mà đồng ý lời mời của một đứa con gái chẳng thân thiết gì, Trình Dục xem ra cũng chẳng tốt đẹp cho cam.”
Đúng vậy, anh ta là một gã ngốc. Tôi hoàn toàn đồng ý.
Nghe vậy, Sở Ngọc Linh còn sốt sắng hơn cả bị mắng chính mình, lập tức nói:
“Ai bảo chúng tôi không có quan hệ gì?!”
Có người thuận miệng hỏi: “Hai người có quan hệ gì?”