CHƯƠNG 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Sở Ngọc Linh trừng mắt nhìn người đó, vẻ mặt vừa như thẹn thùng vừa như thiếu tự tin, lên tiếng với âm lượng vừa đủ nghe:
“Tôi là bạn gái của anh ấy!”
Tin tức này đúng là hoang đường đến mức không tưởng.
Mặt tôi hiện rõ một dấu hỏi chấm lớn, không nhịn được thốt lên:
“Cậu nói cái gì cơ?”
Bởi vì tôi thực sự không tài nào hiểu nổi làm sao hai cái từ “Trình Dục” và “bạn gái” lại có thể xuất hiện trong cùng một câu được.
Chẳng đợi Sở Ngọc Linh mở miệng, gã tay sai bên cạnh đã nhanh nhảu đáp thay:
“Tai điếc à? Ngọc Linh nói cô ấy là bạn gái của Trình Dục! Thảo nào Trình Dục lại đồng ý nhanh gọn thế. Hoa khôi Sở, cậu giấu kỹ thật đấy, hóa ra là đang hẹn hò với Trình Dục!”
Xung quanh có mấy nam sinh lộ vẻ đau khổ:
“A~ tan nát cõi lòng, hoa khôi trường mình hóa ra là hoa đã có chủ rồi…”
Bên cạnh những tiếng thở dài, phần lớn mọi người đều kích động vì hóng được “drama” cực đại.
Sở Ngọc Linh một lần nữa trở thành tâm điểm của đám đông. Ngay cả mấy bạn nữ lúc nãy còn khó chịu với cô ta cũng chủ động lại gần bắt chuyện.
Vị trí “sao vây quanh trăng” khiến cô ta sướng rơn đến mức mất cảnh giác, bắt đầu thẹn thùng kể lại “lịch sử tình trường” giữa mình và Trình Dục.
6.
“Mọi người đừng nói ra ngoài nhé, chúng tôi vẫn chưa định công khai đâu.”
Nói xong, Sở Ngọc Linh áp hai tay lên má, dặn dò mọi người với vẻ mặt đầy thẹn thùng.
Những người khác vội vàng rối rít hứa hẹn, chỉ có tôi là khóe miệng giật giật, không nhịn được mà thốt lên:
“Thật hay giả đấy?”
Bởi vì những gì Sở Ngọc Linh nói nghe cứ như chuyện viễn tưởng vậy.
Nào là Trình Dục tỏ tình với cô ta, Trình Dục hẹn hò với cô ta, rồi Trình Dục bảo sau này sẽ cưới cô ta…
Chuyện này có khác gì việc đến Tết con cáo lại chân thành đi chúc tết con gà không?
Thật là nực cười hết chỗ nói.
Cái gã Trình Dục này, từ hồi mẫu giáo đã có m.á.u phong lưu, đi đến đâu thả thính đến đấy nhưng tuyệt nhiên không bao giờ yêu đương t.ử tế.
Nguyên nhân là hồi đó anh cùng lúc tỏ tình với hai cô bé, sau khi bị phát hiện và bị dồn vào đường cùng bắt chọn một trong hai, anh không trả lời được nên đã bị ăn một trận đòn hội đồng.
Kể từ đó, anh khắc cốt ghi tâm một điều: trêu hoa ghẹo nguyệt thì được, chứ chịu trách nhiệm thì không.
Tất nhiên, vì cái nết ấy mà anh ấy cũng bị bố mẹ tôi tẩn cho không biết bao nhiêu trận.
Trong suốt hành trình cuộc đời dài dằng dặc của mình, Trình Dục chỉ thừa nhận duy nhất một cô bạn gái chính thức vào năm lớp 12, nhưng cũng chỉ trụ được hai tháng.
Đến tháng thứ ba, anh ấy vẫn không bỏ được cái tính xấu là hay đi thả thính lung tung.
Dù không ngoại tình thực sự nhưng việc đó vẫn khiến cô gái ấy tổn thương mà chia tay.
Thực ra cũng khá đáng tiếc, vì cô gái đó rất tốt, tôi cũng có quen biết, chỉ tiếc là anh trai tôi lại là một gã tra nam chính hiệu.
Dĩ nhiên là sau vụ đó Trình Dục lại được nếm món “thịt kho thắt lưng”, nhưng đ.á.n.h thì đánh, bản tính khó dời.
Có điều để tránh những rắc rối tương tự, mỗi cô gái có ý định tiếp cận Trình Dục sau này đều được anh ấy thông báo rõ ràng ngay từ đầu rằng: cô ấy không bao giờ có cửa làm bạn gái anh ấy. Đây là cách để anh ấy sàng lọc những cô nàng có quan niệm tình yêu thuần khiết.
Còn những người chấp nhận tiếp tục dây dưa với gã ngốc này thì đa số là vì ham muốn vật chất mà thôi.
…
Bị nghi ngờ tính xác thực, sắc mặt Sở Ngọc Linh sa sầm xuống ngay lập tức.
Nhưng không đợi cô ta kịp phản bác, đã có kẻ nhảy dựng lên bênh vực.
“Chà chà, có người bị Trình Dục từ chối nên đang ghen tị kìa~”
“Nếu là giả thì tại sao Trình Dục lại đồng ý ngủ với Ngọc Linh?”
“Ghen tị cũng vô ích thôi, Ngọc Linh có sức hút hơn cậu là cái chắc. Mà hạng phụ nữ chua ngoa như cậu, Trình Dục không thèm để mắt tới cũng là chuyện bình thường.”
Sở Ngọc Linh thấy vậy tâm trạng lại vui vẻ hẳn lên, cô ta nhếch môi “an ủi” tôi:
“Tinh Tinh, tôi biết cậu cũng thích đàn anh Trình, nhưng tiếc là anh ấy đã ở bên tôi rồi. Nếu cậu cứ tiếp tục thích anh ấy thì sẽ thành tiểu tam đó nha~”
Bên cạnh lại bồi thêm một câu mỉa mai:
“Cô ta chắc còn mong được làm tiểu tam của Trình Dục ấy chứ, nhưng loại này thì dù có là tiểu tam chắc anh ấy cũng chẳng thèm.”
Mẹ kiếp, c.h.ử.i thế này thì quá đáng lắm rồi đấy!
Nhưng chưa đợi tôi lên tiếng, một gã nam sinh lùn hơn tôi nửa cái đầu, dáng người gầy nhom đã nhìn tôi với ánh mắt dâm đãng:
“Văn Tinh, cậu cũng đừng đau lòng quá, dù sao đó cũng là Trình Dục mà. Hay là thế này, nếu cậu buồn quá thì chúng tôi cho cậu thêm một cơ hội, cậu gửi tin nhắn đó vào máy tôi đi, tôi hứa sẽ đồng ý ngay.”
Một tên khác thúc cùi chỏ vào gã kia như đang trêu đùa, cười giả tạo:
“Lão Triệu, cậu khôn lỏi thật đấy, nhắm trúng Văn Tinh từ lâu rồi chứ gì? Nhưng việc gửi lại tin nhắn thì tôi ủng hộ, lần này điều kiện nới lỏng ra chút đi, tính cả những người khác giới đang có mặt ở đây luôn.”
Nói xong, tên đó lại nhìn tôi: “Văn Tinh, mọi người đều là bạn bè cả, nếu cậu gửi tin nhắn cho chúng tôi, chúng tôi chắc chắn sẽ không để cậu phải bẽ mặt như thế đâu.”
Dứt lời, mấy gã nam sinh đều lộ ra nụ cười khiến người ta buồn nôn, chẳng khác nào lũ linh cẩu đang nhìn chằm chằm vào con mồi, dù có ăn thịt cũng phải trêu đùa cho thỏa thuê đã.
Cũng có mấy bạn nữ không chịu nổi mà lên tiếng giúp tôi: “Mấy cậu có thôi cái trò bỉ ổi đó đi không? Dù Trình Dục có từ chối Văn Tinh thì cũng chẳng đến lượt các cậu.”
Mấy gã nam sinh lập tức đứng về một phe, quay sang nh.ụ.c m.ạ nhóm bạn nữ kia.
Tôi kéo bạn nữ đó ra sau lưng, nhân lúc mọi người còn chưa kịp phản ứng, tôi tung một cước đạp thẳng vào bụng gã khơi mào câu chuyện.
Tôi chỉ dùng năm phần sức lực, nhưng một đạp này cũng đủ khiến gã ta đau đến mức không đứng thẳng nổi người.