CHƯƠNG 1

Cập nhật lúc: 29-12-2025
Lượt xem: 14

Cả câu lạc bộ cùng rủ nhau đi quán bar chơi trò “Thật hay Thách”.

Tôi và hoa khôi của trường cùng bốc trúng ô “Thách”.

Đám đông bắt đầu hò reo, yêu cầu cả hai chúng tôi cùng nhắn tin cho Thái t.ử gia của giới thượng lưu Bắc Kinh với nội dung: Em muốn ngủ với anhđược không?

Rất nhanh sau đó, Thái t.ử gia trả lời tin nhắn của hoa khôi: [Được, khi nào?]

Ai nấy đều trầm trồ trước sức quyến rũ của cô nàng hoa khôi.

Ngay sau đó, điện thoại của tôi cũng rung lên: “Văn Tinh! Mày dạo này ngứa đòn rồi đúng không?!”

Mọi người xung quanh nhìn thấy dòng hồi âm đó thì cười nhạo không ngớt.

Hoa khôi đắc ý lắc lắc ly rượu trên tay, buông một câu: “Đúng là con hề.”

Con hề? Cô ta đang tự nói chính mình đấy à?

Thái t.ử gia đó chính là anh trai ruột của tôi.

Chỉ là cái thói ai đến cũng không từ chối này của anh trai tôi, thật sự đến lúc phải sửa rồi

1.

“Oa ——!”

Trong góc VIP lớn nhất của quán bar, dưới ánh đèn mờ ảo lung linh, đám đông vốn đã ồn ào lại vừa bùng lên một trận hò reo phấn khích.

Chả là vừa rồi, buổi biểu diễn của câu lạc bộ chúng tôi tại lễ kỷ niệm trường đã thành công rực rỡ, nên hội trưởng tổ chức cho cả nhóm đi ăn mừng.

Sau bữa tối, thấy mọi người vẫn còn chưa đã đời, cả hội lại kéo nhau ra quán bar, ngồi vây quanh bàn VIP chơi trò “Thật hay Thách”.

Sau mấy vòng chơi, mọi người hào hứng đến vậy là vì lần này, một đầu chai hướng thẳng về phía hoa khôi đình đám của trường, Sở Ngọc Linh, còn đầu kia lại chỉ đúng vào tôi, kẻ vốn được coi là “kẻ thù không đội trời chung” với cô ta.

Nguyên nhân khiến hai đứa trở thành đối thủ cũng đơn giản thôi: hồi trước cả hai cùng tham gia cuộc bình chọn hoa khôi của trường.

Thực ra ban đầu tôi chẳng mặn mà gì, vì danh hiệu hoa khôi cũng chẳng mang lại thứ tôi cần.

Nhưng không hiểu ai đã “trộm” ảnh trên trang cá nhân của tôi rồi đăng lên diễn đàn, thế là tôi bị đẩy vào cuộc thi một cách thụ động.

Trùng hợp là dạo đó gu thẩm mỹ của mọi người lại thiên về kiểu trang điểm trong bức ảnh ấy, thế nên tôi cứ thế mà “ăn may” vượt qua ứng cử viên nặng ký nhất lúc bấy giờ là Sở Ngọc Linh.

Về sau người nói chọn hoa khôi thì phải xem mặt mộc, không thể bảo ai kỹ thuật trang điểm giỏi hơn thì người đó là hoa khôi được.

Vì danh hiệu này  vẻ giúp ích nhiều cho mục đích của Sở Ngọc Linh, nên cô ta nhanh chóng đăng thêm một tấm ảnh mặt mộc, không dùng bộ lọc hay chỉnh sửa gì cả.

Còn tôi vốn tính lơ đãng chẳng để tâm, thế là Sở Ngọc Linh nhờ tấm ảnh mặt mộc đó mà lội ngược dòng, chính thức trở thành hoa khôi của Đại học Bắc Kinh.

Dù đã thắng cử, nhưng chẳng biết là do thù dai, tâm lý sợ bị đe dọa hay đơn giản là quá rảnh rỗi, mà cứ hễ  cơ hội là cô ta lại ngấm ngầm gây khó dễ cho tôi.

Tôi cũng đâu phải đứa hiền lành dễ bắt nạt,  thù là báo ngay tại chỗ.

Cứ thế lâu dần, việc tôi và Sở Ngọc Linh không ưa nhau đã phơi bày ra trước bàn dân thiên hạ, hai đứa nghiễm nhiên trở thành cặp “oan gia ngõ hẹp” trong mắt bạn bè.

Tuy nhiên, tôi thực sự chưa bao giờ để Sở Ngọc Linh vào mắt, nếu không thì cô ta cũng chẳng  cơ hội mà nhảy nhót trước mặt tôi lâu đến thế.

2.

Dưới ánh đèn mờ ảo, mỗi người một tâm thế: kẻ mong chờ, người hóng hớt, kẻ lơ đãng, người lại chỉ tập trung chuyên môn… ăn hoa quả.

Tôi đang định chọn “Thật” thì Sở Ngọc Linh ngồi đối diện đã nhanh nhảu cướp lời: “Đã chơi thì chơi cho lớn chút đi chứ.”

Một câu nói khiến bầu không khí lại bùng nổ lần nữa.

Nói xong, cô ta đưa ánh mắt đầy khiêu khích về phía tôi: “Cậu thấy sao, Tinh Tinh?”

Tôi mỉm cười đáp lại: “Cậu nói xong hết rồi mới hỏi ý kiến tôi, giờ tôi không đồng ý thì mọi người bảo tôi làm mất hứng, mà tôi đồng ý thì mọi người lại thấy cậu giỏi khuấy động phong trào. Sao cậu khéo làm người thế nhỉ?”

Sắc mặt Sở Ngọc Linh biến đổi xoạch xoạch.

Qua bao nhiêu lần rồi mà cô ta vẫn chẳng chịu rút kinh nghiệm.

Nhưng cũng phải thôi, lúc nào chẳng  mấy gã khờ nguyện làm chỗ dựa cho cô ta.

“Không phải đâutôi…”

Sở Ngọc Linh vừa mới lộ vẻ uất ức một chút là đám “liếm cẩu” đã nhảy dựng lên nói giúp ngay.

“Văn Tinh, cô đừng  lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân t.ử được không? Ngọc Linh chỉ tùy tiện hỏi một câu thôi,  cần phải nghĩ xa xôi thế không? Thật mất hứng.”

Nhưng tôi cũng chẳng đến mức đơn thương độc mã.

Chẳng đợi tôi lên tiếng, cô bạn ngồi cạnh đã đốp chát lại ngay:

“Cậu hào phóng thế thì lần sau cứ ai nhắm vào cậu mà làm gì, cậu cũng phải nghe theo nhé! Bản thân không  não còn thích nhảy nhót, con tinh tinh trong vườn bách thú chắc cũng phải tự vấn sao đứa tiến hóa lại là cậu chứ không phải nó đấy!”

Gã kia tức đến đỏ cả mặt: “Đừng  đ.á.n.h tráo khái niệm, Ngọc Linh chẳng phải đã hỏi ý kiến Văn Tinh rồi đó sao!”

Bạn tôi tiếp lời: “Đấy mà gọi là hỏi à? Đấy rõ ràng là ép buộc đạo đức thì . Tinh Tinh mà không đồng ý chẳng phải sẽ thành kẻ tội đồ làm mất vui à? Chưa kể mấy người các cậu chỉ giỏi đứng ngoài xem kịch hay thôi, lần sau thử bị ai đối xử thế xem  còn ngồi đấy mà nói đạo lý được không!”

Gã kia cứng họng, cuối cùng tuôn ra một câu kinh điển:

“Thôi, lười chấp với các cậu. Quả nhiên Khổng T.ử nói không sai, đúng là chỉ  đàn bà và tiểu nhân là khó dạy bảo!”

Câu này đã chọc giận gần như toàn bộ hội con gái  mặt ở đó.

Một bạn nữ buộc tóc đuôi ngựa mắng ngay:

“Đồ ngốc! Đọc thêm sách vào đi! Đến ý nghĩa thực sự của câu đó mà còn không hiểu đã vội vơ đũa cả nắm, mặt cậu cũng dày thật đấy!”

Một cô gái khác mặc váy voan trắng lạnh lùng mỉa mai:

Đúng là vô tri thì không biết sợ, bản thân phân biệt đối xử còn dám đổ vấy cho Khổng Tử.”

Gã kia  lẽ cũng nhận ra mình lỡ lời, vì con gái ở đây không hề ít.

Nhưng vì sĩ diện, dù vẻ chột dạ hiện rõ trên mặt, hắn vẫn cứng miệng:

Tôi nói sai chỗ nào à?! Trong Luận Ngữ ghi rõ rành rành ra đấy thôi!”

Một bạn nữ tính tình ôn hòa hơn dù thấy cạn lời nhưng vẫn giải thích hộ:

“Khổng T.ử nói câu đó là trong phạm vi gia đình, ám chỉ thê thiếp của mình. Mà nếu muốn xét cho kỹ thì loại người như cậu trong mắt Khổng T.ử cũng chỉ là hạng tiểu nhân thôi,  gì mà đắc ý?”

Lần này gã kia hoàn toàn câm nín.