CHƯƠNG 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Sở Ngọc Linh vội vàng ra mặt dàn hòa: “Mọi người đừng gay gắt thế, đàn anh Lưu Sướng chỉ là khẩu xà tâm phật, chắc cũng không nghĩ gì nhiều đâu. Đi chơi mà, dĩ hòa vi quý, dĩ hòa vi quý đi.”
Gã con trai vừa gây phẫn nộ lúc nãy sắc mặt dịu đi đôi chút.
Tôi hỏi Sở Ngọc Linh: “Cậu có biết ưu điểm lớn nhất của mình là gì không?”
Sở Ngọc Linh ngẩn ra, chưa kịp phản ứng.
Tôi tiếp lời: “Đó là lấy của người làm phúc, cậu giỏi việc đó thật đấy.”
Sở Ngọc Linh bực bội: “Tôi lấy của người làm phúc hồi nào?”
Chẳng cần tôi lên tiếng, một bạn nữ khác đã cười lạnh:
“Chúng tôi đang nghiêm túc tranh luận vì quyền lợi phụ nữ, cậu không giúp thì thôi lại còn thay mặt chúng tôi để tha thứ cho cậu ta à? Cậu có bệnh không đấy.”
Một cô gái khác phụ họa: “Đúng vậy, rõ ràng là Lưu Sướng nói năng có vấn đề, cậu thì hay rồi, một câu nói biến chúng tôi thành những kẻ ngang ngược, chấp nhặt.”
“Tôi…”
Sở Ngọc Linh lại bày ra bộ dạng sắp khóc tới nơi trông rất đen đủi:
“Tôi không có ý đó…”
Thấy vậy, đội hậu thuẫn của cô ta lại đứng ngồi không yên.
Ngay lúc cuộc “đại chiến” sắp bùng nổ, hội trưởng nãy giờ ngồi xử gọn cả đĩa hoa quả cuối cùng cũng mở miệng.
“Không muốn chơi nữa thì giải tán.”
Mấy gã con trai chưa kịp phản công thấy vậy đầy hậm hực:
“Rõ ràng là các cô ấy kiếm chuyện trước mà!”
Tôi hỏi vặn lại: “Lúc nãy các người hò reo chẳng phải vì muốn xem tôi với Sở Ngọc Linh ‘xé xác’ nhau sao? Giờ xem đúng ý rồi, không sướng à?”
Phía đối diện chột dạ, nhất thời không phản bác được gì.
Hội trưởng lại lên tiếng: “Không chơi thì về thôi, tôi cũng đến giờ đi ngủ rồi.”
Tôi cũng chẳng còn tâm trạng chơi tiếp, nhất là khi phải đối đầu với Sở Ngọc Linh.
Thế nhưng Sở Ngọc Linh lại tỏ ra rất hào hứng, thấy chúng tôi định về liền vội vàng nói:
“Chơi nốt ván cuối đi, lúc nãy bốc trúng cả hai chúng tôi rồi, giờ mà đi thì cứ như là muốn quỵt nợ ấy.”
3.
Nói thật, thấu hiểu Sở Ngọc Linh thì tôi không dám nhận, nhưng cái bộ dạng này của cô ta thì tôi nhẵn mặt rồi.
Nói ngắn gọn là: nhìn cái mặt biết ngay sắp phun ra lời chẳng tốt lành gì.
Nghe cô ta nói thế, hội trưởng nhìn sang tôi như muốn hỏi ý kiến.
Mấy đứa chơi thân với Sở Ngọc Linh bắt đầu khích bác:
“Gì vậy trời? Có mỗi trò Thật hay Thách thôi mà cũng có người thua không nổi, định quỵt hả?”
Tôi đảo mắt một cái rồi ngồi phịch xuống, nhìn thẳng vào bộ mặt đắc ý của Sở Ngọc Linh:
“Chơi thì chơi.”
Có gì mà không dám?
Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, Sở Ngọc Linh cũng chẳng phải hạng có bản lĩnh gì ghê gớm.
Thấy tôi đồng ý, đám đông lại rôm rả hẳn lên.
Gã nam sinh vừa xoay chai nhanh nhảu chen vào giữa, một tay ấn lên xấp bài “Thách” màu đỏ, đảo mắt nhìn tôi và Sở Ngọc Linh đang ngồi hai phía đối diện:
“Thế tôi rút bài nhé, rút ra rồi là không được hối hận đâu đấy!”
Hắn hỏi cho có lệ chứ chẳng thèm để chúng tôi kịp do dự, nói xong liền thọc tay vào xấp bài tìm tòi một hồi, rồi rút ra một lá bài trừng phạt.
“Đậu xanh!”
Gã rút bài và ba bốn đứa đứng gần nhìn thấy nội dung đầu tiên cùng thốt lên kinh ngạc, ngay lập tức thu hút sự tò mò của những người còn lại.
“Gì thế? Gì thế?” có người hỏi.
Gã rút bài hắng giọng, dõng dạc đọc từng chữ một:
“Gửi tin nhắn cho một người khác giới không có mặt tại đây với nội dung: ‘Em… muốn… ngủ… với… anh… được… không?'”
Lần này, gần như tất cả những kẻ hóng hớt đều không kìm được mà rú lên.
“Trời ơi, chơi lớn vậy luôn?”
“Kiểu này dù đối phương đồng ý hay không thì cũng ngượng chín mặt mất thôi.”
“Thì chơi Thách là phải chơi tầm đó mới vui chứ!”
…
Sau một hồi bàn tán vừa phấn khích vừa cạn lời, ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn vào tôi và Sở Ngọc Linh.
Đúng là một hình phạt khiến người ta muốn độn thổ.
Nhưng cũng may, tôi còn có một ông anh trai ruột mà không ai biết, cùng lắm là bị anh ấy mắng cho vài câu thôi.
Sở Ngọc Linh ở phía đối diện tuy giả vờ vẻ ngượng ngùng, e thẹn nhưng vẫn lí nhí bảo rằng đã chơi thì sẽ không quỵt.
“Vậy… tôi gửi cho đàn anh Trình Dục vậy.”
Sở Ngọc Linh vừa nói vừa mở điện thoại.
Động tác của tôi khựng lại, khó hiểu liếc nhìn cô ta một cái.
Xung quanh lại rộ lên tiếng hò reo, cũng dễ hiểu thôi, vì Trình Dục quá nổi tiếng ở trường.
Người thừa kế duy nhất của nhà họ Trình ở Bắc Kinh, ngoại hình cực phẩm, thành tích học tập luôn đứng đầu.
Với sự cộng hưởng của ba yếu tố: trí tuệ, nhan sắc và gia thế, suốt bốn năm đại học, anh ấy luôn vững vàng ở vị trí số một trên bảng xếp hạng nam thần của diễn đàn trường.
Ngay cả khi đã tốt nghiệp vào năm ngoái, sức hút của anh ấy vẫn đè bẹp các nam thần khóa dưới hiện tại.
Tất nhiên, đó chỉ là cái mã bên ngoài.
Nếu gạt bỏ hết mấy cái hào quang đó đi thì sẽ thấy ngay, gã này thực chất là một tên ngốc chính hiệu.
“Trình Dục! Có phải anh Trình Dục mà tôi đang nghĩ tới không?!”
Sau khi Sở Ngọc Linh gật đầu xác nhận, đám đông lại một lần nữa bùng nổ.
“Vãi thật! Ngọc Linh, cậu đỉnh quá vậy, đến cả Trình Dục mà cậu cũng quen sao!”
“Chuyện, không xem Ngọc Linh nhà tôi là ai à, hoa khôi chính hiệu của Đại học Bắc Kinh đấy nhé! Quen biết cựu nam thần chẳng phải là chuyện quá bình thường sao?”
“Đúng là xinh đẹp cũng là một loại tài năng mà.”
“Ước gì tôi cũng được làm quen với anh Trình Dục~”
“Ngọc Linh quen Trình Dục, tôi quen Ngọc Linh, vậy tính bắc cầu ra là tôi cũng quen Trình Dục rồi! Đã bảo đi theo đại mỹ nữ là có lộc mà!”
“Từ nay quyết ôm chặt đùi Ngọc Linh!”
Sở Ngọc Linh ngoài miệng thì khiêm tốn:
“Không có gì đâu, chẳng qua tôi may mắn thôi”, nhưng ai tinh ý đều thấy cô ta đang rất tận hưởng cảm giác được vây quanh tâng bốc như thế này.
Lúc này, có người bên cạnh hỏi tôi:
“Văn Tinh, cậu định gửi cho ai?”
Tôi mặt không đổi sắc: “Trình Dục.”
Xung quanh vang lên một tràng tiếng xì xào mỉa mai.
Tôi chẳng thèm chấp, dù sao tôi cũng chỉ có mỗi một ông anh trai là nam giới thân thiết, nên anh ấy là lựa chọn duy nhất.
Còn lý do tại sao Sở Ngọc Linh lại chọn anh ấy thì tôi chịu.
Tôi nhanh chóng mở điện thoại gửi tin nhắn đi.
Vừa ngẩng đầu lên đã thấy Sở Ngọc Linh đang trừng mắt nhìn mình với vẻ mặt không mấy thiện cảm.
Tôi chẳng nể nang gì mà trừng lại luôn.
Có người hỏi cô ta bị sao thế, cô ta lắc đầu bảo không có gì, rồi cũng cúi đầu gửi tin nhắn.
Ting!
Phía đối diện rất nhanh đã có tiếng thông báo tin nhắn trả lời.