CHƯƠNG 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Sở Ngọc Linh lườm tôi cháy mặt:
“Gọi thì gọi! Có điều cuộc điện thoại này không gọi suông được! Nếu tôi chứng minh được đầu dây bên kia đúng là đàn anh Trình Dục, cậu định xin lỗi tôi thế nào?”
Tôi bất cần đáp: “Thì tùy cậu và Trình Dục xử lý thôi, dĩ nhiên là nếu cậu dám.”
Sở Ngọc Linh do dự một thoáng, rồi nhanh chóng hỏi:
“Tôi bắt cậu làm gì cũng được chứ?”
“Chỉ cần không vi phạm pháp luật.”
Mắt Sở Ngọc Linh sáng lên.
Nói thật, tôi hơi thắc mắc không biết cô ta định làm gì.
Ngay sau đó, tôi nghe cô ta tuyên bố:
“Được, đây là cậu nói đấy nhé, mọi người xung quanh đều làm chứng. Nếu tôi gọi được điện thoại, và đối phương đúng là đàn anh Trình Dục, thì từ nay về sau cậu không được phép bám đuôi đàn anh Trình và người nhà của anh ấy nữa!”
Tôi: ???
Còn chưa kịp hiểu cái logic “tôi bám đuôi Trình Dục” kia từ đâu ra, mấy gã tay sai bên cạnh cô ta đã nhảy dựng lên chỉ trích:
“Vãi thật, Văn Tinh, cô mặt dày quá rồi đấy. Người ta đã nói thẳng là không thích cô rồi mà còn cố đ.ấ.m ăn xôi, mặt mũi phụ nữ bị cô bôi tro trát trấu hết cả rồi!”
Lại có kẻ cười nhạo: “Cô ta tưởng mình là Ngọc Linh chắc? Thật nực cười!”
“Ngày nào cũng giả bộ thanh cao không màng danh lợi, hóa ra sau lưng lại là hạng đào mỏ, bám đuôi đàn ông.”
Tôi cạn lời: “Ngày nào cũng phải đối mặt với loại như các cậu, thì đến thánh cũng khó mà ‘thanh cao’ nổi.”
Kẻ vừa mắng tôi thẹn quá hóa giận, nhưng chỉ nặn ra được một câu “Cô…!” đầy uất ức.
Tôi nhướn mày vặn lại: “Tôi nói sai à? Hay là cậu tự thấy mình có sức hút?”
Hắn câm nín.
Xem ra vẫn còn chút tự nhận thức về bản thân.
Thấy đội hậu thuẫn bị lép vế, Sở Ngọc Linh vội vàng cứu giá:
“Văn Tinh, bây giờ cậu cũng thấy rồi đấy, đàn anh Trình Dục chẳng hề thích cậu chút nào. Dù cậu có nịnh bợ bác gái Trình đi chăng nữa cũng vô ích thôi!”
Mặt tôi lại hiện lên một dấu hỏi chấm siêu to khổng lồ.
Trong khoản khiến người ta cạn lời, Sở Ngọc Linh luôn mở ra những chân trời mới.
Tôi ngơ ngác hỏi lại: “Bác… gái… Trình? Cái quỷ gì thế?!”
Sở Ngọc Linh tưởng tôi giả nai, tức đến dậm chân:
“Cậu đừng có giả vờ nữa! Lúc cậu nịnh bợ bác gái Trình tôi đã nhìn thấy hết rồi! Khúm núm hạ mình như thế, không thấy nhục à?”
Tôi thực sự không hiểu nổi nữa, chân thành đặt câu hỏi:
“Không, đợi đã, thế rốt cuộc cái người mà cậu gọi là ‘bác gái Trình’ đó là ai?”
Sở Ngọc Linh càng giận dữ: “Thì là mẹ của đàn anh Trình Dục chứ ai! Cậu còn giả bộ cái gì hả?!”
Tôi tức đến bật cười luôn.
Hóa ra cửa nhà còn chưa được bước vào mà cô ta đã dám đổi họ cho mẹ tôi rồi cơ đấy?
Nếu Sở Ngọc Linh mà dám đứng trước mặt mẹ tôi gọi một tiếng “bác gái Trình”, mẹ tôi chắc chắn sẽ không nói hai lời mà tặng cô ta hai cái vả vào mặt ngay lập tức.
Mẹ tôi cả đời là nữ cường nhân, là người nắm quyền thực sự của nhà họ Văn.
Đứng cạnh bố tôi, mẹ đủ khí thế để biến bố thành vệ sĩ cho mình.
Mẹ tôi ghét nhất là ai đó định dùng tên của bố để lấn át cuộc đời bà.
Vì từ thời trẻ, đã có rất nhiều người coi thường mẹ tôi, bảo phụ nữ thì nên ở nhà chăm chồng nuôi con.
Và mẹ tôi đã dành hơn hai mươi năm để vả thẳng vào mặt lũ người đó.
Nói thật, từ hồi trung học đến giờ, tôi chưa thấy ai dám làm chuyện “đổi họ” cho mẹ tôi như vậy cả.
Điều này khiến tôi phải chân thành vỗ tay tán thưởng cho Sở Ngọc Linh: “Hy vọng lần sau đứng trước mặt mẹ của Trình Dục, cậu cũng đủ dũng cảm để gọi một tiếng: Bác… gái… Trình.”
Sở Ngọc Linh hơi ngơ ngác không hiểu ý tôi, nhưng cô ta chẳng thèm nghĩ nhiều, chỉ hằn học nhắc nhở:
“Chuyện của tôi không mượn cậu xen vào, cậu cứ nhớ lấy lời hứa của mình là được!”
Tôi gật đầu: “Được, tôi nhớ.”
9.
Sau khi dặn đi dặn lại những người khác không được phát ra tiếng động, Sở Ngọc Linh cuối cùng cũng nhấn nút gọi cho Trình Dục.
Trong bầu không khí vừa căng thẳng, kích động, lại xen lẫn sự phấn khích mong chờ của đám đông, cô ta hồi hộp bấm gọi.
*Ting!*
Chỉ mới vang lên đúng một tiếng chuông, màn hình điện thoại của cô ta đã hiện ra một bảng thông báo trắng xóa: **[Đối phương chưa kết bạn với bạn, không thể thực hiện cuộc gọi.]**
Bầu không khí ngay lập tức đóng băng.
Sở Ngọc Linh c.h.ế.t lặng, sắc mặt cắt không còn giọt máu.
Cô ta không phục, nhấn gọi thêm một lần nữa, nhưng kết quả vẫn y như vậy.
Cô ta cuống cuồng nhắn tin đi, nhưng dấu chấm than đỏ chót hiện lên sau dòng chữ chẳng khác nào một cái tát trời giáng, vả thẳng vào bộ mặt giả tạo của cô ta.
Tôi bật cười thành tiếng: “Phụt, bị xóa kết bạn rồi kìa. Xem ra chẳng còn cơ hội mà chứng minh nữa rồi nhỉ.”
Nghe vậy, Sở Ngọc Linh đột ngột ngẩng phắt đầu lên lườm tôi cháy mặt:
“Có phải cậu làm không?!”
Tôi nhún vai, không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận.
Những người đứng ngoài nhìn nhau ngơ ngác, nhất thời không hiểu rốt cuộc là có chuyện gì.
Sở Ngọc Linh lại chất vấn: “Có phải cậu lén mách lẻo với bác gái Trình, bắt đàn anh Trình Dục phải xóa kết bạn với tôi không?!”
Tôi cười giễu: “Cậu đúng là quá coi trọng anh ấy rồi đấy.”
Chuyện này mà để mẹ tôi biết thì cái kết của Trình Dục không đơn giản chỉ là xóa kết bạn thế này đâu.
Nhưng Sở Ngọc Linh hiển nhiên không chấp nhận cách giải thích của tôi, cô ta bắt đầu c.h.ử.i bới ầm ĩ, có vẻ như đã hoàn toàn mất kiểm soát.
“Văn Tinh! Cậu có biết nhục không hả?! Đàn anh đã nói rõ là không thích cậu rồi, thế mà cậu vẫn cứ mượn oai người lớn để ép anh ấy, cậu có thấy mình rẻ tiền không?! Cả đời này chắc cậu chưa được ai yêu bao giờ nhỉ?! Có phải cậu không được bố mẹ dạy bảo t.ử tế không! Hay cậu là đồ mồ…”
Lời còn chưa dứt, chiếc túi xách của tôi đã bay thẳng vào mặt cô ta.