Chương 9
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ngày trở về nhà, Bùi Tịch ra sân bay đón tôi.
Trông anh ta tiều tụy hơn nhiều, đôi mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Vừa nhìn thấy tôi, câu đầu tiên anh ta nói là:
“Anh không đồng ý ly hôn.”
Tôi gật đầu rồi bước lên xe của anh ta.
Tôi đã giao kèo với mẹ Bùi rằng mình sẽ ở lại nhà họ Bùi thêm ba tháng nữa.
Nhưng anh ta không hề hay biết điều này.
Thấy tôi treo từng món quần áo từ vali vào tủ, anh ta thở phào nhẹ nhõm.
Người đàn ông vốn luôn điềm tĩnh, không để lộ cảm xúc, giờ đây không kìm được mà cong nhẹ khóe môi.
Dường như làm vậy là đủ để chứng minh tôi sẽ không ly hôn, và tôi vẫn cần gia đình này.
Lần đầu tiên Bùi Tri Du xa tôi lâu đến vậy, thằng bé chạy tới ôm chặt lấy tôi.
Nó khẽ cọ vào lòng bàn tay tôi, nhỏ giọng phàn nàn:
“Mẹ ơi, mẹ không ở nhà, chỉ có bảo mẫu cùng con làm thủ công thôi.”
“Cô ấy làm xấu tệ, con chẳng giành được hạng nhất gì cả.”
Tôi bình thản nhìn nó: “Con nên học cách tự mình hoàn thành đi.”
Cuộc sống vẫn tiếp diễn như cũ, trôi qua vội vã tựa dòng nước.
Chỉ là dù sao cũng sắp rời đi, nên những chuyện liên quan đến hai cha con nhà họ Bùi, tôi dần chuyển giao cho bảo mẫu.
Tôi bắt đầu học cách chỉnh sửa video.
Khoảng thời gian đi du lịch đó, tôi đã quay rất nhiều video, muốn cắt ghép lại để làm kỷ niệm.
Tôi còn rất nhiều việc phải sắp xếp.
Nơi ở sau khi rời đi, kế sinh nhai sắp tới, thành phố tiếp theo mà tôi muốn đặt chân đến…
Thế sự thật kỳ diệu.
Tôi càng ít quan tâm đến hai cha con họ, họ ngược lại lại trở nên không quen.
Trước đây tôi không cho Bùi Tri Du ăn đồ ăn vặt không lành mạnh.
Giờ đây tôi không còn cấm cản, nhưng nó lại chạy đến trước mặt tôi, hỏi: “Mẹ ơi, sao mẹ không quản con nữa?”
Công việc của Bùi Tịch vẫn rất bận rộn, nhưng thời gian ở nhà lại nhiều hơn, thậm chí còn có chuyện lạ là anh ta mang việc về nhà làm.
Anh ta thường nhìn tôi, trong đáy mắt chất chứa bao nỗi niềm tâm sự.
Anh ta ngập ngừng hỏi tôi: “Tư Noãn, chúng ta đã đồng ý không ly hôn mà, đúng không?”
Tôi đăng video đã chỉnh sửa xong lên, không trả lời trực diện mà chỉ chuyển chủ đề:
“Công ty sắp lên sàn rồi, đừng để tâm trí lung lay.”
Nghe vậy, môi anh ta mím chặt.
Những ngày sau đó, tôi thường bắt gặp anh ta nhìn chằm chằm vào điện thoại, dường như đang xem video gì đó.
Thần sắc anh ta quá đỗi tập trung, tập trung đến mức nhíu mày, lộ rõ vẻ lạc lõng.
Thấy tôi đến gần, anh ta vội vã tắt màn hình.
Chỉ là ánh mắt nhìn tôi trở nên xa xăm và sầu muộn.
Dường như anh ta đang tìm kiếm điều gì đó thông qua hình bóng tôi hiện tại.
Ba tháng sau, công ty niêm yết đúng như dự kiến, Bùi Tịch sắp bay đến New York để gõ chuông.
Ngày hôm đó khi trở về nhà, anh ta cầm theo ba tấm vé máy bay rồi mỉm cười với tôi:
“Tư Noãn, chẳng phải trước đây em từng nói muốn được tận mắt nhìn thấy Tượng Nữ Thần Tự Do sao?”
“Lần này, cả gia đình ba người chúng ta cùng đi nhé.”
Tôi nhìn anh ta, nhưng trong lòng lại đang tính toán ngày rời đi.
Sắp rồi, rất nhanh thôi.
Vậy thì cứ lấy chuyến đi này làm hồi kết đi.
14
Tôi từng đọc về Tượng Nữ Thần Tự Do trong sách.
Nhưng khi thực sự đứng trên đảo Tự Do, tôi lại không cảm thấy hào hứng như tưởng tượng.
Tôi chỉ ngẩng đầu, đờ đẫn nhìn ngọn đuốc được giơ cao kia hồi lâu.
Có lẽ tôi là người hợp mệnh Mộc.
Điều tôi yêu thích nhất lại là bãi cỏ Sheep Meadow ở Công viên Trung tâm.
Trên bãi cỏ rộng lớn đó, có người đang ôm đàn guitar cất tiếng hát.
Tôi khẽ ngân nga theo hai câu.
Người đó rất nhiệt tình, lập tức chạy lại hỏi tôi có biết đàn guitar không?
Thấy tôi gật đầu, anh ta cho tôi mượn đàn và bảo tôi đ.á.n.h thử một bài.
Tôi rất thích cảm giác ở những nơi xa lạ như thế này.
Vì là nơi xa lạ, không có ai quen biết, nên tôi có thể thoải mái buông thả bản thân.
Tôi không hề từ chối.
Ánh nắng tràn qua bãi cỏ, nhuộm những ngọn cỏ thành một màu óng ả.
Tôi ôm đàn, khoanh chân ngồi trên triền cỏ, ngón tay gảy những sợi dây, giai điệu tan vào trong nắng ấm.
Thời trung học, tôi cũng từng mua một cây đàn guitar.
Hồi đó tôi thích âm nhạc, đã viết được mấy bài hát.
Cũng từng có những suy nghĩ viển vông, mơ ước sau này sẽ trở thành một ca sĩ vừa đàn vừa hát.
Đáng tiếc, cây đàn đó không thể ở bên tôi quá lâu.
Bố tôi phát hiện ra, ông cho rằng đó là lãng phí thời gian, là đi ngược lại với lễ giáo.
Ông đã ném cây đàn của tôi từ tầng ba xuống.
Cây đàn vỡ tan tành thành từng mảnh.
Thực ra lần đó, tôi đã phản kháng.
Tôi đã thực sự phản kháng rất quyết liệt.
Chỉ là kết cục không như ý muốn.
Sau đó, tôi không bao giờ chạm vào đàn guitar nữa.
Đã nhiều năm trôi qua, lúc chạm vào dây đàn, tôi cảm thấy lạ lẫm vô cùng.
Nhưng rất nhanh, trí nhớ cơ bắp đã ùa về, những hợp âm tuôn chảy đầy mượt mà.
Đàn xong, cả hai người lớn và nhỏ đối diện đều nhìn tôi.
Ánh mắt rực rỡ.
Đợi đến khi tôi trả lại đàn cho cậu trai kia, Bùi Tri Du mới hoàn hồn, chạy đến trước mặt tôi.
Thằng bé nói: “Mẹ ơi, lúc mẹ đ.á.n.h đàn, có một luồng sáng chiếu lên người mẹ đấy.”
“Mẹ như thể đang tỏa sáng vậy!”
Bùi Tịch hỏi tôi: “Bài hát này hay quá, tên là gì vậy?”
“Không có tên.” Tôi lắc đầu: “Viết từ hồi trung học, chưa kịp đặt tên.”