Chương 8
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thời đi học của tôi chẳng hề vui vẻ chút nào, tôi mãi không thể thoát khỏi thành phố vốn đã bị nhấn nút tăng tốc ấy.
Và sau đó, là cuộc hôn nhân với Bùi Tịch.
Trước khi cưới, tôi đã mơ mộng về một tuần trăng mật từ rất lâu rồi.
Thế nhưng Bùi Tịch quá bận rộn, chẳng thể rút ra được lấy mười lăm ngày thong thả.
Anh ta luôn nói: “Tư Noãn, đợi anh thêm chút nữa, rồi sẽ có thời gian đi thôi.”
Sự chờ đợi ấy kéo dài cho đến khi Bùi Tri Du ra đời.
Con cái đúng là sợi dây níu giữ bước chân người mẹ.
Tri Du hồi nhỏ sức đề kháng rất kém, cứ mỗi lần thay mùa là lại ốm.
Tôi thường thức trắng đêm để chăm sóc thằng bé.
Dường như tháng ngày cứ thế mà đóng băng, chẳng còn ai nhắc tới chuyện đi trăng mật nữa.
Tôi chôn vùi mình trong cuộc sống vụn vặt, xoay quanh chuyện cơm áo gạo tiền ngày qua ngày.
Mỗi ngày trôi qua với vô số chiếc đồng hồ báo thức và lịch trình nhắc nhở.
Phải phối đồ cho Bùi Tịch dựa trên tính chất công việc của anh, chọn áo vest, khuy măng sét và cà vạt sao cho phù hợp.
Phải ghi nhớ sở thích và những thứ gây dị ứng của Bùi Tri Du để chuẩn bị sẵn sàng những bữa ăn dinh dưỡng.
Phải định kỳ tổ chức các buổi tiệc trà, đối đãi với những phu nhân khác trong giới để duy trì các mối quan hệ xã giao.
Làm một nàng dâu khiến nhà họ Bùi hài lòng.
Làm một người mẹ không một chút tì vết.
Nhưng dường như tôi cũng đã đ.á.n.h mất chính bản thân mình của ngày xưa.
Tôi đã từng đọc rất nhiều sách.
Thời trẻ với lòng dũng cảm đầy mình, tôi luôn khao khát được trải nghiệm, được lang thang, biến những câu chữ trong sách thành núi sông dưới chân mình.
Vậy mà mãi cho đến ngày nay, khi giao thông đã phát triển đến mức này, điều đó vẫn mãi là ước mơ dang dở.
Hôm ấy, tôi đã dạo quanh phố cổ Thúc Hà rất lâu.
Tôi gặp một nhà thơ khuyết tật đang bán sách trên cầu đá.
Anh ấy dùng tư thế cầm bút đặc biệt của riêng mình để viết lên những dòng chữ thanh tú, đẹp đẽ, gửi tặng cho bất cứ ai mua sách.
Có lẽ vì viết đã mệt, anh ấy vươn vai đứng dậy chuẩn bị rời đi, bỏ lại tất cả đống sách và cả chiếc điện thoại dùng để thanh toán tiền.
Tôi vội vàng ngăn lại.
Anh ấy nhìn tôi một lát, rồi viết vài chữ lên một mảnh giấy đưa cho tôi.
Đó là một câu thơ từng học trong sách giáo khoa thời trung học.
“Ngộ dĩ vãng chi bất gián, tri lai giả chi khả truy.” (Hiểu rằng việc đã qua không thể can ngăn, biết rằng tương lai vẫn có thể nắm bắt.)
Sau khi anh ấy đi, tôi vẫn đứng lặng bên cây cầu đá.
Cầm mảnh giấy ấy trong tay, nhìn dòng nước chảy xiết dưới phố Tứ Phương cuồn cuộn trôi xa, như thể đang tiễn biệt những ngày hôm qua đầy day dứt.
Sau đó, tôi bắt đầu hành trình mới.
Tôi gặp gỡ rất nhiều người thú vị.
Vì hoàn toàn xa lạ, vì sắp phải chia ly, nên trong khoảng thời gian hữu hạn đó, chúng tôi đối đãi với nhau vô cùng chân thành.
Vậy là, có những mái tóc bị gió vò rối trên bãi cỏ và những bước chạy tự do tự tại.
Ở đây, tôi cảm thấy mình thật mộc mạc, thật tùy hứng, nhưng lại tràn đầy năng lượng.
Nỗi buồn và sự lo âu chỉ là cái bóng mờ ảo nơi xa xăm, chỉ có ánh mặt trời trước mắt mới là điều hiện hữu.
Không biết tại sao, trong khoảnh khắc ấy, mắt tôi bỗng nhòe lệ.
Tôi vốn không hay khóc.
Cho dù là khi bị Bùi Tịch lạnh nhạt, hay lúc bị Bùi Tri Du chất vấn đến đau lòng, tôi cũng chưa từng rơi lệ.
Vậy mà lúc này, lồng n.g.ự.c tôi rung động dữ dội, nước mắt nóng hổi chực trào nơi khóe mắt.
Ai mà chẳng khao khát tự do chứ?
Tôi cũng vậy.
Sự tự do mà Bùi Tịch theo đuổi là cảm giác adrenaline dâng trào.
Còn sự tự do tôi muốn, là sức sống mãnh liệt và bền bỉ.
Chỉ là chúng tôi theo đuổi những thứ khác nhau mà thôi.
Tôi đã tận hưởng cuộc sống nhàn nhã ở Lệ Giang suốt nửa tháng.
Ngày trở về, tôi lắp lại sim điện thoại.
Đúng như dự đoán, có vô số cuộc gọi nhỡ.
Từ Bùi Tịch, mẹ Bùi, và cả bố tôi nữa.
Cũng có rất nhiều tin nhắn chưa đọc.
Bùi Tri Du xô xát với bạn, giáo viên yêu cầu phụ huynh đến trường mẫu giáo.
Bùi Tịch không tìm thấy chiếc cà vạt dùng cho lễ trao giải, hỏi tôi để ở đâu.
Bùi Tri Du lỡ miệng uống sữa, bị dị ứng nặng.
Thằng bé khóc lóc gửi tin nhắn thoại cho tôi: “Mẹ ơi, con khó chịu lắm, sao mẹ không đến chăm sóc con?”
“Mẹ không phải là một người mẹ có trách nhiệm!”
……
Tôi lướt xem lịch sử cuộc gọi rất lâu, cho đến khi mẹ Bùi gọi đến.
Sau khi bắt máy, bà im lặng một hồi rồi chỉ hỏi tôi một câu:
“Cháu đã quyết tâm ly hôn rồi sao?”
“Vâng.”
Bà dường như đang suy tính điều gì đó, một lúc lâu sau mới lên tiếng:
“Công ty của Bùi Tịch chuẩn bị lên sàn chứng khoán, chỉ còn ba tháng nữa là đến ngày gõ chuông.”
“Trong thời gian này, đừng nhắc đến chuyện ly hôn nữa, đừng làm ảnh hưởng đến nó.”
“Dù sao cháu và ta cũng coi như có duyên mẹ con, đợi công ty lên sàn thuận lợi, ta sẽ sang tên căn biệt thự ở phía Đông cho cháu, được không?”