Chương 3
Thứ khiến adrenaline tăng vọt này rất dễ gây nghiện.
Thường thì chỉ có mức không và vô số lần mà thôi.
Bùi Tịch thử xong một lần liền đ.â.m ra lưu luyến không rời.
Anh ta như vừa mở ra cánh cửa dẫn đến một thế giới mới.
Anh ta kể với tôi rằng, khoảnh khắc nhảy xuống có một giây phút trống rỗng hoàn toàn.
Đó là sự tách biệt ngắn ngủi của linh hồn, là cảm giác cận kề cái c.h.ế.t, là khi cả thế giới trở nên tĩnh lặng.
Và ngay giây phút đó, anh ta cảm thấy mình thuộc về sự tự do tuyệt đối.
Anh ta nói: “Tư Noãn, em cũng thử đi, thử rồi chắc chắn em sẽ thích.”
Anh ta cứ nhắc mãi, đến cả Tri Du cũng bị khơi gợi sự tò mò.
Thế là, cả nhà ba người chúng tôi cùng xuất hiện tại đài nhảy bungee.
Dù đã chuẩn bị tâm lý rất lâu, nhưng đến lúc đứng trên đó, chân tôi vẫn không thể ngừng run rẩy.
Thực ra chỗ này cũng không quá cao, nhưng tôi vẫn cảm thấy đầu óc quay cuồng.
Hóa ra có những nỗi sợ, thật sự không thể nào vượt qua được.
Truyện này được biên tập bởi Mẹ Cốm, những nơi khác đều là không chính thống, vui lòng ủng hộ tác giả gốc.
Tri Du đã nhảy xuống, hai cha con họ đều hưng phấn vì cảm giác rơi tự do đó.
Chỉ có mình tôi chật vật đi cáp treo xuống núi.
Sau lần đó, Bùi Tịch bắt đầu thường xuyên đưa Tri Du ra ngoài.
Diệp Nhược Vi cũng đi cùng.
Họ có chung sở thích, coi đối phương là tri kỷ.
Họ thường tự nhốt mình trong thư phòng, bàn luận về kế hoạch phiêu lưu cuối tuần, có khi ở lì trong đó suốt mấy tiếng đồng hồ.
Anh ta dường như đã quên mất rằng, trước đây thư phòng của anh ta là nơi không cho phép người ngoài đặt chân tới.
Phải đến hai năm sau khi kết hôn với anh ta, tôi mới được phép bước vào đó.
Có thứ gì đó dường như đang âm thầm thay đổi.
Hôm đó, khi Diệp Nhược Vi từ thư phòng bước ra, tôi thấy Bùi Tri Du đang nắm chặt lấy tay cô ta.
Thằng bé ngước nhìn Diệp Nhược Vi, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ.
“Cô Diệp ơi, cô thật giỏi. Không giống mẹ con, chẳng biết làm gì cả.”
Diệp Nhược Vi bật cười, cúi người xuống nhìn thằng bé: “Sao con lại nói vậy?”
“Mẹ con nhát lắm, đứng bên mép vực là chẳng dám nhảy xuống rồi.”
“Trượt tuyết mẹ cũng chậm rì, chẳng bao giờ đuổi kịp con và bố.”
“Ngay cả tàu lượn siêu tốc ở công viên giải trí mẹ cũng không dám chơi.”
Bùi Tri Du cau mày, thở dài một hơi đầy thất vọng.
“Thật ra mẹ cũng có những thứ biết làm đấy chứ.”
“Mẹ biết làm bữa ăn dinh dưỡng, biết ủi quần áo cho con, biết đưa đón con đi học.”
…
“Nhưng mấy thứ này chán lắm, dì giúp việc ở nhà cũng làm được mà.”
Thằng bé ôm lấy cánh tay Diệp Nhược Vi, nũng nịu giọng trẻ con:
“Cô Diệp ơi, giá như cô là mẹ của con thì tốt biết mấy.”
Diệp Nhược Vi bị thằng bé làm cho cười khanh khách.
Tôi quay đầu, nhìn về phía Bùi Tịch đang ngồi phía bên kia.
Anh ta đang tựa người vào sofa, cúi đầu lật xem tài liệu.
Cuộc đối thoại của họ không hề nhỏ, anh ta ở gần đó nên chắc chắn đã nghe thấy hết.
Thế nhưng anh ta chỉ lật một trang giấy, chẳng hề lên tiếng phản đối.
Ánh nắng xuân đổ bóng vào thư phòng, khung cảnh yên bình và dịu dàng.
Tôi nhìn họ.
Trong cơn mơ màng, tôi chợt thấy một sự ảo giác, như thể họ mới là một gia đình ba người đích thực.
Tôi nghĩ, mình nên nói chuyện nghiêm túc với Bùi Tịch rồi.
Ban đầu tôi định tối đó sẽ trò chuyện với anh ta.
Nhưng anh ta không cho tôi cơ hội đó.
Anh ta lấy cớ công việc bận rộn rồi dọn sang phòng khách ngủ.
Khi tôi dỗ Bùi Tri Du ngủ xong thì cửa phòng khách đã đóng chặt.
Tôi đứng trước cánh cửa gỗ lê mộc đó rất lâu, tâm trí để mặc cho những dòng suy nghĩ trôi xa.
Gió xuân thổi bay tà váy, tôi chợt nhận ra, nay đã là tháng Tư rồi.
Bùi Tịch đã lâu lắm rồi không đụng vào tôi.
Kể từ ngày anh ta cùng Diệp Nhược Vi đi nhảy bungee, giữa chúng tôi đã không còn sự thân mật nào nữa.
Khi ấy, tôi còn ngây thơ nghĩ rằng cần tìm một thời điểm để giao tiếp với anh ta.
Nhưng sau đó tôi mới hiểu, chẳng còn gì cần phải nói nữa cả.
6
Ngày bốn tháng Tư, là sinh nhật của tôi.
Khi mẹ tôi còn sống, bà luôn tổ chức sinh nhật cho tôi.
Sau khi bà mất, trong nhà này không còn ai nhớ đến ngày sinh của tôi nữa.
Suốt một thời gian dài, tôi cứ tự mình mua một chiếc bánh kem nhỏ rồi chạy về phòng.
Đội mũ sinh nhật, đối diện với gương rồi tự hát cho mình nghe.
Hình bóng trong gương phản chiếu ánh nến chập chờn, tựa như đang thực sự có người bên cạnh cùng tôi.
Sau khi kết hôn, tôi không chủ động nói với Bùi Tịch về sinh nhật mình.
Vậy mà anh ta vẫn nhớ.
Anh ta kéo tôi ra bờ biển, tự tay làm một chiếc bánh kem tặng tôi.
Đó là một chiếc bánh trông rất xấu.
Nhưng ngày hôm đó, tôi vừa ăn vừa nghẹn ngào.
Đã lâu rồi tôi không cảm nhận được cảm giác được ai đó quan tâm là như thế nào.