Chương 2

Cập nhật lúc: 21-04-2026
Lượt xem: 0

Chiếc nhẫn kim cương to như trứng chim bồ câu được đeo vào ngón áp út của tôi.

Tiếng hò reo xung quanh càng lớn, còn tôi chỉ biết thẫn thờ nhìn anh ta.

Đến tận lúc nàytôi mới muộn màng nhận ra, dường như anh ta chẳng hề muốn cưới tôi.

Đêm đó là đêm tân hôn của chúng tôi, nhưng Bùi Tịch không hề đụng đến tôi.

Anh ta chỉ cười với tôi rồi đi ra ban công đứng ngẩn người suốt cả đêm.

Sau khi cưới, suốt một thời gian dài chúng tôi không hề chung giường.

Trước mặt người ngoài là cặp đôi ân ái, nhưng về phòng thì mỗi người một chăn.

Bước ngoặt xảy ra vào ngày đông chí năm ấy.

Bùi Tịch đi ăn tiệc cùng bạn bè, uống nhiều quá nên khi về đã say mèm.

Tôi dìu anh ta lên giường, cởi áo khoác, giày tất giúp anh ta rồi xuống bếp pha một cốc nước mật ong.

Khi tôi đưa nước đến tận miệng, anh ta không uống mà chỉ ngẩng đầu nhìn tôi.

Một lúc sauanh ta chậm rãi đưa tay nắm lấy tôi: “Tư Noãn.”

Có lẽ vì say rượu mà anh ta nói hết lòng mình.

Anh ta nói từ nhỏ đã bị mẹ quản thúc nghiêm ngặt, từ chuyện nhỏ như quần áo đến chuyện lớn như tương lai, anh ta chẳng bao giờ tự quyết định được.

Anh ta bảo năm đó chọn vị hôn thê, anh ta vốn thấy em tư của tôi cũng được.

Nhưng mẹ anh ta chê mẹ của em tư là kẻ thứ ba nên không chịu đồng ý, mà chỉ đích danh muốn tôi.

Anh ta nói lúc đó, thực ra anh ta rất hy vọng tôi  thể từ chối.

Đáng tiếc là tôi đã không làm thế.

Cuộc hôn nhân của anh ta cứ thế được định đoạt, chẳng  lấy một chút lựa chọn nào.

Anh ta ghét cái cảm giác việc gì cũng bị quản thúc như vậy.

Ghét đến mức trong ngày cưới, anh ta từng muốn bỏ lại tôi mà trốn đi.

Nói đến đây, anh ta khẽ hỏi tôi:

“Tư Noãn,  phải em thích anh không?”

Tôi ngập ngừng giây lát, không muốn trái lương tâm nên cuối cùng cũng chậm rãi gật đầu.

Anh ta bất ngờ cúi xuống ôm chặt lấy tôi.

Dù đã chung giường nhiều tháng, đây là lần đầu tiên chúng tôi gần gũi đến thế.

Anh ta nói: “Tư Noãn, em là một cô gái rất tốt, sự ấm ức anh dành cho mẹ không nên trút lên đầu em.”

“Từ giờ trở đi, chúng ta hãy sống thật tốt với nhauđược không?”

Nói đoạn, anh cúi đầu, run rẩy đặt lên trán tôi một nụ hôn.

Tôi không hề vùng vẫy.

Đêm đó trăng mờ ảo, anh dần trút bỏ váy áo tôi, chúng tôi quấn quýt lấy nhau.

Tôi thẫn thờ nhìn lên trần nhà, trong đầu  luồng sáng trắng lóe lên, đưa tay ôm lấy anh.

Thực ratôi và Bùi Tịch cũng đã từng  những tháng ngày ngọt ngào.

Năm thứ hai, tôi còn mang thai.

Cuối năm đứa bé chào đời, đặt tên là Bùi Tri Du.

Khoảnh khắc ôm đứa con bé bỏng vào lòng, tôi từng ngây thơ tin rằng khổ cực đã qua, tương lai sẽ rộng mở.

Nhưng tôi đã lầm.

Ngày gặp Diệp Nhược Vi chỉ là một ngày xuân vô cùng bình thường.

Nhưng nó lại khiến cuộc đời tôi bắt đầu những chuỗi ngày mưa giông.

4

Lần đầu tiên tôi gặp Diệp Nhược Vi là khi cô ta đến nhà gửi tài liệu.

Thực ra trước đó, tôi đã nghe nói về cô ta rất nhiều lần.

Ban đầu, Bùi Tịch luôn phàn nàn.

Anh ta nói thực tập sinh mới ở công ty làm việc lóng ngóng, thường xuyên mắc lỗi.

Đợi hết thời gian thử việc sẽ cho nghỉ việc luôn.

Nhưng sau đó, Bùi Tịch lại đổi ý.

Anh ta bảo hoàn cảnh gia đình cô bé đó khó khăn, toàn bộ đều nhờ vào học bổng mới hoàn thành việc học, nên hãy cho cô ta một con đường sống.

Khi cô ta đến biệt thự gửi tài liệu, cuối cùng tôi cũng được gặp mặt.

Một cô gái độ hai mươi tuổi, để tóc đuôi ngựa cao, gương mặt tràn đầy nét thanh xuân.

Chẳng cần cố ý ăn diện, chỉ cần đứng đó thôi đã là một khung cảnh rực rỡ rồi.

Cô ta nói hôm nay đã hẹn người đi nhảy bungee, sau khi đưa tài liệu cho quản gia thì định rời đi.

Nhưng khi nhìn thấy tôi trong vườn, cô ta bất ngờ dừng bước.

Qua bóng hoa xuân, cô ta đ.á.n.h giá tôi, chốc lát sau đã cong mắt cười lên.

Cô ta bảo: “Nhảy bungee rất kích thích, phu nhân Bùi  muốn cùng đi thử không?”

Tôi lắc đầu.

Tôi từ bé đã sợ độ cao và tốc độ, mỗi lần dẫn Tri Du đi công viên giải trí, thứ duy nhất tôi  thể chơi cùng con là đu quay ngựa gỗ.

Thấy vậy, cô ta khẽ cười.

“Thật đáng tiếc quá, Bùi tổng rất thích trò đó đấy.”

Tôi biết Bùi Tịch rất muốn thử nhảy bungee, nhưng anh ta không thể.

Nhà họ Bùi  gia huấn, con cháu đời sau không được tham gia các môn thể thao mạo hiểm.

Yêu cầu của mẹ Bùi thậm chí còn nghiêm ngặt hơn.

Bùi Tịch từng kể với tôi, hồi anh ta bảy tám tuổi, trường  tổ chức đi dã ngoại.

Anh ta cùng các bạn chơi tàu lượn siêu tốc.

Khi đó thấy thú vị, về nhà liền hào hứng kể cho mẹ nghe.

Nhưng thứ chờ đón anh ta là một trận mắng mỏ xối xả.

Mẹ Bùi nói những trò đó rất nguy hiểm, tuyệt đối không cho phép anh ta chơi lần nữa.

Để trừng phạt, bà đã nhốt Bùi Tịch nhỏ bé vào tầng hầm suốt một đêm.

Kể từ sau khi ra ngoài đó, Bùi Tịch chưa từng đụng đến những thứ này nữa.

Lúc này, Diệp Nhược Vi nhìn tôi, dường như ẩn ý trong lời nói của cô ta không hề đơn giản.

Tôi ngồi trên ghế mây, thong thả cắm hoa rồi cũng mỉm cười: “Vậy sao? Thế cô Diệp còn thích gì nữa nào?”

“Đua xe, lặn biển, nhảy dù, leo núi, lướt sóng…”

“Tôi không giống những đóa hoa nhung lụa được nuôi dưỡng trong nhà kính đâu.”

Cô ta quả thực rất khác biệt.

Cô ta dành toàn bộ thời gian cho những chuyến phiêu lưu, ngày nào ở công ty cũng say sưa kể lại những trải nghiệm mạo hiểm của mình cho đồng nghiệp.

Và trong lòng Bùi Tịch, một hạt giống cũng đã lặng lẽ đ.â.m chồi.

Dạo gần đây, Bùi Tịch về nhà thường xuyên xem những video liên quan đến nhảy bungee.

Màn hình điện thoại tắt rồi lại sáng, video cứ trượt qua rồi lại được lướt lại từ đầu.

Dường như anh ta đang đắn đo điều gì đó.

Cuối cùng, một ngày nọ, anh ta đã đưa ra lựa chọn.

Anh ta nói: “Tư Noãn, anh muốn đi… thử nhảy bungee.”

“Chỉ thử một lần này thôi, xem như món quà dành tặng cho tuổi trẻ của chính mình.”