Chương 11
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Dưới ánh nhìn đầy lo âu và mong đợi của anh ta, tôi khẽ lắc đầu: “Không yêu nữa.”
Khi tình yêu của anh ta bắt đầu, thì tình yêu của tôi đã kết thúc từ lâu.
Tình cảm của chúng ta không còn chung nhịp đập.
Khoảnh khắc đó, đáy mắt anh ta đỏ ngầu, tựa như bị rút cạn hết sức lực.
Nhưng tôi đã không thể nhìn rõ biểu cảm của anh ta.
Anh ta nhanh chóng cúi đầu, lùi lại vào bóng tối để che giấu tất cả cảm xúc.
Căn phòng đầy hoa hồng vẫn lặng tờ trong gió.
Bùi Tịch muốn nói điều gì đó, nhưng vừa mở miệng ra thì chợt nghẹn lại, giọng khản đặc.
Lần này, đến lượt tôi giành lấy quyền chủ động.
Tôi nói: “Tôi không thích cuộc sống trước đây, không thích một chút nào cả.”
Tôi nói: “Tôi muốn ly hôn. Anh có sự tự do mà anh yêu thích, tôi cũng vậy.”
Tôi còn muốn nói rằng, nếu anh không đồng ý, vậy thì tôi sẽ đơn phương đ.â.m đơn ra tòa.
Để đảm bảo việc ly hôn thành công, tôi đã tìm hiểu rất nhiều thông tin trên mạng, dự định sẽ thương thảo với anh.
Thế nhưng những lời đã ấp ủ bấy lâu nay, tôi lại chẳng thể thốt ra.
Tôi chỉ mới nói được hai câu đầu, thì thấy anh ta bỗng ngước mắt lên, khàn giọng cắt ngang lời tôi.
“Được.”
Tôi ngẩn người: “Cái gì?”
Khuôn mặt anh ta ẩn một nửa trong bóng tối, những đốm sáng trong đôi mắt đen trở nên vụn vỡ.
Anh ta muốn cười, nhưng chỉ có thể gượng ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, giọng khản đặc nói:
“Tư Noãn, chúng ta ly hôn đi.”
“Anh trả lại tự do cho em.”
—
Ngoại truyện – Bùi Tịch
Nếu bắt tôi dùng một màu sắc để mô tả Thẩm Tư Noãn, thì suốt một khoảng thời gian rất dài, tôi đều nghĩ đó phải là màu xám.
Lần đầu gặp gỡ, cô ấy đang tưới hoa trong vườn.
Mặc một chiếc áo khoác len màu xám họa tiết hình thoi, thực sự chẳng có gì nổi bật.
Nhạt nhòa đến mức tôi chỉ liếc qua một cái rồi lập tức xoay người bỏ đi.
Tôi không ngờ rằng, chỉ nửa tiếng sau, cô gái ấy lại trở thành vị hôn thê của mình.
Tôi không từ chối, nhưng trong lòng cũng chẳng lấy làm vui vẻ.
Tôi luôn như một con rối, còn mẹ tôi chính là người điều khiển những sợi dây.
Mọi việc đều phải do bà quyết định.
Sau đó, tôi và Thẩm Tư Noãn kết hôn theo đúng sắp đặt.
Cô ấy dịu dàng, cung kính, hiền thục, là một người vợ hoàn hảo theo khuôn mẫu truyền thống.
Tôi nhìn ra được, cô ấy ngưỡng mộ tôi.
Bởi vì cô ấy thực sự khờ khạo, không biết cách ngụy trang, ánh mắt nhìn tôi toàn là tình ý không thể giấu giếm.
Tôi tự nhủ, mình có thể thử tập yêu cô ấy.
Thế nhưng, tôi lại luôn không thể rung động với cô.
Tôi lại thích kiểu cỏ dại tươi mới, rực rỡ và đầy sức sống.
Cô ấy từ nhỏ đã được giáo dưỡng nghiêm khắc trong gia đình thế gia, mỗi lời nói cử chỉ đều khuôn phép chuẩn mực.
Thực ra cô ấy rất giống tôi.
Nhưng có lẽ là cùng kiểu người thì đẩy nhau, tôi không thể thuyết phục bản thân rằng mình thực sự yêu cô.
Khi cô ấy đề nghị ly hôn, cảm giác lớn nhất trong tôi là không nỡ.
Không phải nỗi đau khi mất đi người yêu, mà là cảm giác buồn bã khi mất đi một người thân.
Tôi đã luôn coi cô ấy như người nhà của mình.
Tôi đã phát hiện ra cô ấy không còn là một gam màu xám từ lúc nào nhỉ?
Có lẽ là lúc xem những thước phim cô ấy đi du lịch đây đó.
Tôi không nhớ mình đã phát đi phát lại đoạn video đó bao nhiêu lần nữa.
Tôi thấy cô ấy mặc chiếc váy màu vàng nhạt, chạy nhảy giữa làn gió ở Lệ Giang.
Vẻ tự tại, khoáng đạt, trong ánh mắt tràn đầy sự sống tươi mới và tự do.
Khoảnh khắc đó, cô ấy bỗng trở nên rực rỡ sắc màu.
Đẹp đến mức trái tim tôi như ngừng đập trong giây lát.
Dường như tôi đã chậm chạp nhận ra mình rung động.
Nhưng lúc ấy, tôi biết rõ cô ấy đang lên kế hoạch rời xa tôi.
Tôi nghĩ, mình phải làm gì đó để bù đắp.
Tôi đã đưa cô ấy đến New York.
Tôi sẽ không bao giờ quên buổi chiều hôm đó tại đồng cỏ Sheep Meadow.
Cô ấy ôm đàn guitar ngân nga bài hát, giai điệu thong dong tự tại, ánh mắt tràn ngập vẻ thư thái.
Tri Du nói đúng, cô ấy thực sự đang tỏa sáng.
Cả người cô ấy toát lên sức sống mãnh liệt và đầy cuốn hút.
Trái tim tôi đập loạn nhịp trong lồng ngực, tôi biết mình đã yêu cô ấy một cách triệt để.
Thế nhưng, nhịp đập tình yêu của chúng tôi lại chẳng hề đồng điệu.
Trên sông Hudson, cô ấy nhìn tôi.
Đôi mắt vốn đã c.h.ế.t lặng suốt nhiều năm qua nay đã trở nên trong trẻo, nhưng không phải vì tôi.
Cô ấy nói từng câu từng chữ, nghiêm túc và rành mạch:
“Không yêu nữa.”
Một câu trả lời nằm trong dự đoán.
Vậy mà vẫn khiến tôi tuyệt vọng đến mức muốn rơi nước mắt.
Chúng ta đã từng yêu, nhưng lại chưa bao giờ thực sự yêu nhau.
Đúng là tạo hóa trêu ngươi.
Người từng nồng nhiệt thì nay đã nguội lạnh, kẻ chậm nhiệt như tôi thì lại bắt đầu sôi trào không cách nào dừng lại.
Cô ấy sợ tôi không đồng ý ly hôn, cứ như thể đã chuẩn bị sẵn cả bụng những lời thương thuyết.
Thực ra không cần thiết đâu.
Tôi không muốn ly hôn, nhưng tôi càng không muốn ép buộc giữ cô ấy lại.
Người hướng về tự do đâu chỉ có mình tôi, mà còn có cô ấy.
Cô ấy không nên trở về cái thế giới màu xám đó, bị trói buộc cả đời bởi hai danh xưng: vợ của tôi và mẹ của Bùi Tri Du.
Cô ấy xứng đáng với những gam màu rực rỡ.
Để trải nghiệm, để lắng đọng, để biến những điều mắt thấy tai nghe thành những giai điệu nhỏ ngân nga trên môi.
Thế là, tôi buông tay.
Ngoại Truyện – Thẩm Tư Noãn
Sau khi biết tin tôi và Bùi Tịch ly hôn, bố đã gọi điện mắng nhiếc tôi một trận rất lâu.
Lúc đó tôi đã mua một cây đàn guitar mới, ngồi trên bệ cửa sổ phòng khách mới của mình.
Tôi cúp máy, rồi chặn số ông ấy.
Đã rất lâu rồi tôi không phản kháng lại ông, lâu đến mức quên mất mình vẫn còn cơ hội để lên tiếng.
Nhưng giờ đây, hình như việc phản kháng cũng chẳng khó khăn đến thế.
Sau ba mươi ngày bình tâm suy nghĩ, Bùi Tịch và tôi cùng đi nhận giấy chứng nhận ly hôn.
Hôm đó trời mưa lất phất, anh mặc một bộ vest chỉn chu, đưa tay che ô thật vững chãi trên đầu tôi.
Anh ấy còn mang theo một bản thỏa thuận.
Sang tên 50% cổ phần công ty mới cho tôi.
Tôi không từ chối.
Lúc chia tay, cơn mưa vẫn kéo dài không dứt, mờ mịt cả một khoảng không.
Dáng lưng anh đơn độc, hơi cúi xuống.
“Tư Noãn, bảo trọng.”
Không biết là giọt nước từ mái hiên nào rơi xuống, kêu lên một tiếng ‘tách’, nghe y hệt tiếng nước mắt rơi.
Tôi nhìn anh mỉm cười: “Được.”
19
Tôi đã đi qua rất nhiều nơi.
Mọi thứ trên đường đời, có những người chỉ lướt qua nhau rồi mỗi người một ngả.
Có những thứ lại mãi mãi lưu lại trong tâm hồn và âm nhạc của tôi.
Tôi đã viết rất nhiều, rất nhiều bài dân ca.
Phóng khoáng tự tại giữa non sông, trở thành một người hát rong.
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người có thiên phú.
Cho đến một ngày, bài hát của tôi bỗng nhiên nổi tiếng.
Đó là bài hát mà tôi viết vào thời trung học mà mình tâm đắc nhất, cũng là bài tôi đã hát cho Bùi Tịch nghe tại đồng cỏ năm đó.
Khi tuổi tác lớn dần, nhìn lại, nó có vẻ hơi nhạt nhòa và thiếu đi hương vị.
Thế là tôi hòa quyện vào đó những tâm tư của những năm tháng này.
Nên đặt tên là gì đây nhỉ?
Tôi nghĩ ra nhiều cái tên nhưng đều thấy không phù hợp.
Vì đó là trải nghiệm của đời tôi, nên đặt bằng chính tên mình có vẻ hợp lý nhất.
Vậy thì đặt tên là “Tư Noãn” đi.
Khi gặp lại Bùi Tri Du lần nữa, cậu bé đã cao lớn hơn nhiều.
Ánh mắt cậu thiếu niên nhìn tôi nay đã pha thêm chút ngưỡng mộ, cậu nói bạn bè trong lớp ai cũng từng nghe bài hát của tôi.
Đến lúc phải rời đi, cậu bé có chút ngập ngừng.
Trước khi ra tới cửa, cậu quay đầu lại, cúi đầu thật sâu với tôi.
“Mẹ, xin lỗi mẹ, con không nên nói những lời như trước kia.”
Đó là một lời xin lỗi đã muộn màng biết bao năm.
Trong ánh xuân tươi đẹp, tôi nhìn cậu và Bùi Tịch, khẽ mỉm cười.
Tôi đã chẳng còn bận tâm nữa rồi.
Con người ta khi bị nhốt trong vòng vây thường khiến tâm trí trở nên chật hẹp, phóng đại vô hạn những chuyện trước mắt.
Đợi đến khi bước ra ngoài rồi ngoảnh đầu nhìn lại, thực sự là không khỏi giật mình.
Thế giới rộng lớn như vậy, mà tôi lại có thể bị cầm tù như thế.
Từ nay về sau, sẽ không như thế nữa.
Sau này, cuộc đời chính là một mùa xuân có thể thỏa sức tận hưởng.
[Hoàn]