Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Mọi âm thanh như bị bóp nghẹt ngay tức khắc.
Ngay cả cơn gió cũng như khựng lại, chỉ còn tiếng thở nhẹ nhàng đọng lại trong không trung.
Bùi Tịch im lặng rất lâu.
Lâu đến mức Bùi Tri Du là người phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch này.
Giọng thằng bé trong trẻo và lanh lảnh, đuôi câu còn mang theo vẻ phấn khích nhảy nhót.
“Bố ơi, lát nữa bố và dì Diệp sẽ nhảy xuống từ chỗ cao thế này sao ạ?”
“Đỉnh quá đi, con sẽ quay phim cho bố!”
Bùi Tịch lúc này mới nhớ đến lời tôi, anh ta thấp giọng hỏi:
“Tư Noãn, là anh đã làm gì sai khiến em giận sao?”
“Em có thể nói thẳng với anh mà.”
Diệp Nhược Vi hình như đang nói gì đó, nhưng vì qua điện thoại nên tôi không nghe rõ.
Anh ta cũng chẳng đoái hoài đến cô ta mà chỉ tiếp tục nói với tôi:
“Có phải vì anh ở ngoài thêm vài ngày trong kỳ nghỉ, hay em không thích anh chơi mấy môn thể thao mạo hiểm này?”
“Nếu em lo lắng cho sự an toàn của anh thì cứ yên tâm, anh đã thuê huấn luyện viên chuyên nghiệp nhất rồi, chắc chắn sẽ không sao đâu…”
Nhưng hắn chưa kịp nói hết câu thì đã bị Bùi Tri Du nhanh miệng cắt ngang.
“Bố, dì Diệp gọi bố mấy lần rồi, bố không nghe thấy ạ?”
“Gọi điện cho mẹ lúc nào mà chẳng được, chứ nhảy dù đâu phải lúc nào cũng nhảy được đâu.”
“Mẹ cũng thật là, cứ chọn đúng lúc này để gọi, thật là mất hứng.”
Đứa con do chính tay tôi nuôi dưỡng, khi nhắc đến tôi giờ chỉ còn lại sự thiếu kiên nhẫn.
Trong giọng nói của nó tràn ngập sự say mê với những cuộc thám hiểm xa lạ.
Còn tôi, dường như chỉ là một xiềng xích giam cầm nó trong những vụn vặt thường ngày.
Diệp Nhược Vi lại gọi anh ta lần nữa, lần này Bùi Tịch đáp lời.
Những câu sau đó anh ta không nói tiếp nữa.
Chỉ vội vàng kết thúc cuộc trò chuyện với tôi.
“Tư Noãn, ly hôn không phải chuyện nhỏ, đừng hành động bồng bột. Có vấn đề gì, chúng ta về nhà rồi hãy bàn bạc kỹ.”
Từ đầu đến cuối, anh ta vẫn không hề nhớ đến sinh nhật tôi.
Cũng quên luôn cả việc đi tảo mộ.
Ánh trăng đêm xuân lạnh lẽo, bao trùm lên những cành liễu mới nhú, nhuộm cả tán cây một vẻ tịch mịch.
Tôi nhớ đến những lời mẹ nói trước khi bà ra đi.
Câu nào cũng đầy sự hối hận.
Hối hận vì năm xưa sau khi phát hiện bố tôi ngoại tình, bà lại bị tình cũ níu kéo mà không chịu dứt khoát ra đi.
Sự níu kéo ấy đã trói buộc cả nửa đời sau của bà.
Lúc lâm chung, bà nắm chặt lấy tay tôi bằng bàn tay gầy guộc.
Bà nói: “Tư Noãn, đừng thỏa hiệp, đừng quay đầu lại.”
“Đừng bao giờ để hôn nhân giam cầm cả cuộc đời mình.”
Tiếc là hồi đó tôi còn quá nhỏ, chỉ biết rơi lệ chứ chẳng hiểu được thâm ý trong lời bà.
Giờ phút này, nhìn bức ảnh trên bia mộ.
Bà trong ảnh vẫn trẻ trung như xưa, như thể xuyên qua dòng thời gian dài đằng đẵng mà mỉm cười nhìn tôi.
Cuối cùng tôi lấy điện thoại ra, mở khung chat với mẹ Bùi.
Cuộc hôn nhân giữa tôi và Bùi Tịch đều do một tay bà sắp đặt.
Muốn ly hôn, cả lý lẫn tình tôi đều nên để bà biết.
9
Mẹ Bùi hẹn tôi đến tư gia để gặp mặt.
Mưa xuân rả rích bên khung cửa sổ, những giọt mưa mỏng manh dệt thành một tấm màn nước.
Người phụ nữ khoác khăn choàng ngồi trên ghế sofa bên cửa sổ, cúi đầu nhâm nhi tách trà.
Những năm gần đây, bà dần buông quyền, giao công ty cho Bùi Tịch quản lý, ngày thường rảnh rỗi lại chăm sóc hoa cỏ.
Nghe tôi nói chuyện ly hôn xong, bà cúi đầu khẽ mỉm cười.
“Tư Noãn, ta vốn nghĩ con là một đứa trẻ thông minh.”
“Đúng là vẫn còn trẻ, dễ hành động theo cảm tính.”
Bà nói, bà biết chuyện giữa Bùi Tịch và Diệp Nhược Vi.
“Con bé đó khác với những cô gái khác trong giới, chỉ là có chút hoang dã nên nhất thời thu hút Bùi Tịch mà thôi.”
“Nhưng Bùi Tịch là đứa trẻ coi trọng tình cũ, chút thu hút đó chẳng thể lay chuyển được địa vị của con đâu. Vị trí chính thất mãi mãi là của con, điều này con không cần phải lo lắng.”
Bà tiếp tục nói.
Tôi vừa định đáp lại, bà như đã thấu suốt tâm tư của tôi, nói trước một bước:
“Tư Noãn, chỉ có những thiếu nữ không hiểu sự đời mới theo đuổi cái gọi là sự chung thủy một lòng. Thứ đó, trong tầng lớp của chúng ta, chưa bao giờ tồn tại.”
“Bố con có bao nhiêu người đàn bà, hẳn là con rõ hơn ta chứ? Mẹ con chẳng phải cũng chấp nhận rồi sao?”
“Ta cũng từng trải qua chuyện này, tình cảnh lúc đó còn tồi tệ hơn con nhiều. Ngày đó chồng ta quanh năm không về nhà, ra ngoài xây dựng gia đình khác, còn cho người đàn bà kia sinh bốn đứa con.”
Nhắc lại chuyện xưa, trên gương mặt bà không chút hận thù, chỉ còn lại sự bình thản.
Bình thản nói với tôi: “Những chuyện thế này, trong giới của chúng ta vốn chẳng lạ lẫm gì.”
“Với gia thế và ngoại hình của Bùi Tịch, sau này còn nhiều người đàn bà khác vây quanh. Bây giờ mới chỉ là một Diệp Nhược Vi, thậm chí còn chưa tính là ngoại tình, vậy mà đã khiến con muốn lùi bước sao?”
Bà tâm sự với tôi rất nhiều điều tận đáy lòng.
Kể về kinh nghiệm của bản thân. Cách nhẫn nhịn, cách chờ đợi đến khi chồng qua đời, cách nắm giữ quyền lực của công ty.
Nghe bà nói, tôi bỗng nhiên nhớ đến một chuyện nhỏ.