Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
à phê. ” Tôi lùi lại một bước. Lục Dịch Chi bước lên, chìa chiếc khay về phía Chu Kinh Hòa: “Còn Chu tổng thì sao? “
Đây là một hành động vô cùng thất lễ và đường đột. Lục Dịch Chi đang gượng ép xoa dịu bầu không khí này.
Chu Kinh Hòa lạnh lùng nhìn chằm chằm vài giây. Khoảnh khắc anh vươn tay ra lại vô tình va phải tay của Lục Dịch Chi đang nâng lên. Trong chớp mắt, chiếc khay lật nhào.
“Anh Lục! ” Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, theo phản xạ, tôi vội kéo giật Lục Dịch Chi lại. Chiếc khay rơi loảng xoảng xuống đất, phát ra âm thanh chói tai.
Chỉ vài giây ngắn ngủi, mọi chuyện đã ngã ngũ. Một nửa phần trà nóng hổi hắt ướt đẫm vạt áo Lục Dịch Chi.
Nửa còn lại dội toàn bộ lên tay Chu Kinh Hòa. Trong chớp mắt, mu bàn tay trắng trẻo của anh đã đỏ ửng một mảng lớn.
Giữa khung cảnh hỗn loạn, nhân viên phục vụ vội vàng mang khăn tới. Thư ký của Chu Kinh Hòa đợi bên ngoài nghe thấy tiếng động cũng xông vào, khiến cả căn phòng trở nên ồn ào nhốn nháo.
Tôi sững sờ đứng chôn chân tại chỗ. Hồi lâu sau mới như bừng tỉnh, đưa mắt nhìn về phía Chu Kinh Hòa.
Chu Kinh Hòa đang khóc.
19
Gương mặt anh không chút biểu cảm, nhưng nước mắt lại cứ tuôn rơi lã chã như thể hoàn toàn mất kiểm soát.
Cảnh tượng ấy xuất hiện trên gương mặt của một người đàn ông trưởng thành quả thực mang đến một cảm giác quái dị khó tả.
“. .. Mẹ kiếp. ” Lục Dịch Chi lầm bầm: “Tôi gặp ma chắc? “
“Chỗ trợ lý của tôi có hộp cứu thương đấy. ” Tôi dặn dò nhanh thư ký của anh, rồi quay người kéo cánh tay không bị bỏng của Chu Kinh Hòa, lôi tuột anh vào nhà vệ sinh.
Tiếng nước chảy át đi sự tĩnh lặng bủa vây. Tôi giữ chặt tay Chu Kinh Hòa dưới vòi nước xả cho dịu vết bỏng.
Nước mắt anh rơi tí tách xuống mặt đá cẩm thạch của bồn rửa. Tôi khẽ khàng lau đi, lên tiếng: “Chu Kinh Hòa, đừng khóc nữa. “
Chu Kinh Hòa ngơ ngác đưa tay lên sờ má. Ánh mắt tôi và đôi mắt vằn đỏ của anh chạm nhau qua tấm gương.
Anh chậm chạp hỏi lại: “Anh đang khóc sao? “
Chu Kinh Hòa đưa tay che kín hai mắt. Gân xanh trên cổ và mu bàn tay nổi cộm lên, lồng ngực phập phồng kịch liệt, anh cất giọng khàn đặc: “Hôm đó, em cũng cảm thấy thế này sao? “
Động tác của tôi khựng lại. Chẳng hiểu vì sao, nỗi tủi thân muộn màng như từng cơn sóng trào dâng bóp nghẹt lấy cổ họng và sống mũi. Tôi ra sức chớp mắt, nhưng tầm nhìn vẫn nhòe đi.
“Tranh Tranh. ” Chu Kinh Hòa nức nở hỏi: “Hôm đó anh cứu Thẩm Văn Thù, có phải em còn đau lòng hơn cả anh bây giờ không? “
Những giọt nước mắt lớn của Chu Kinh Hòa thi nhau rơi lã chã xuống bệ đá. Những cảm xúc chệch nhịp bị dồn nén bấy lâu nay bỗng dưng phản vệ dữ dội, cuốn phăng cả tôi và anh vào dòng xoáy của nó.
“Anh xin lỗi. ” Chu Kinh Hòa thô bạo lau nước mắt. Anh thậm chí chẳng dám nhìn thẳng vào mắt tôi, khom người xuống như thể không còn chịu đựng nổi nữa.
Giọng anh nghẹn lại trong lòng bàn tay, lặp đi lặp lại một cách ngột ngạt: “Anh xin lỗi. “
Giây phút này đây, rốt cuộc Chu Kinh Hòa cũng đã hoàn toàn thấu hiểu.
Nhưng mọi chuyện đều đã quá muộn màng.
Tiếng khóc của người đàn ông khàn đặc, bi thương và đầy thảm hại. Tôi lặng lẽ bước ra khỏi nhà vệ sinh, khép hờ cánh cửa lại.
Lục Dịch Chi đang đứng hút thuốc ngoài ban công. Bên ngoài khung cửa kính trong suốt, những đám mây màu chì nặng nề sà xuống báo hiệu trận tuyết chẳng biết là thứ bao nhiêu của mùa đông này lại bắt đầu rơi.
Anh đưa cho tôi một điếu thuốc. Tôi lẳng lặng nhận lấy, rít một hơi dài, rồi đột nhiên cất tiếng: “Anh Lục, bài học cuộc đời mà anh từng nói, hình như em hiểu rồi. “
Tuyết lớn ngập trời, những bông hoa tuyết lả tả rơi phủ trắng xóa cả không gian. Trong thế giới tĩnh lặng ấy, tiếng khóc của Chu Kinh Hòa vẫn văng vẳng vọng ra.
Bão tuyết đã về.
20
Mãi đến tận mùa xuân, Chu Kinh Hòa mới đặt bút ký vào thỏa thuận ly hôn.
Lúc đó, tôi đang quay phim ở một vùng Tây Bắc hẻo lánh, điều kiện vật chất thực sự vô cùng thiếu thốn. Suốt bộ phim tôi phải tự mình gồng gánh cả tuyến chính, ngày nào đóng xong cảnh cũng mệt lả đến mức chỉ muốn ngả lưng xuống là ngủ thiếp đi.
Chu Kinh Hòa vướng một dự án lớn phải sang Thụy Sĩ công tác một thời gian. Lúc nửa đêm ba ngày trước khi đi, anh nhắn tin hỏi tôi liệu có thể gặp mặt một lần được không.
Đến ngày thứ tư tôi mới đọc được tin nhắn. Khi ấy đoàn phim vừa chuyển cảnh, tôi đang ngồi trên nóc xe ngắm nhìn bầu trời đêm rực rỡ thì điện thoại mới bắt được chút sóng le lói.
Tôi thấy cực kỳ ngại ngùng, vội vàng xin lỗi và giải thích mình đang kẹt lịch quay ở tỉnh xa. Suy nghĩ một lúc, tôi lại gửi thêm định vị của mình cho anh.
Kèm theo đó là hai cái icon bắt tay, thoạt nhìn còn mang đậm tính thương mại và khách sáo hơn cả tin nhắn tôi hay gửi cho đối tác.
Khoảnh khắc đó, tôi bỗng bật cười thành tiếng. Lục Dịch Chi ngó đầu ra mắng: “Nửa đêm nửa hôm cười gở thế hả, em bị điên đấy à? “
Tôi quấn chặt chiếc chăn mỏng quanh người, run rẩy đáp: “Em đang vui mà. “
Lục Dịch Chi cầm theo chiếc máy tính bảng: “Chốt lại lịch trình một chút đi. Em sắp đóng máy rời đoàn rồi, anh đã xếp kín mít các hoạt động thương mại cho em rồi đấy. “
Năm ấy, sự nghiệp của tôi lên như diều gặp gió. Lịch trình làm việc dày đặc đến mức thời gian ngủ cũng trở nên vô cùng xa xỉ.
Độ thảo luận và độ hot tăng vọt cũng kéo theo những nghi ngờ không thể tránh khỏi. Có lẽ do thiếu đi chút may mắn, tôi cứ liên tục trượt mất những giải thưởng chính thống.
Lục Dịch Chi thì lại rất thoáng: “Được cái này mất cái kia thôi. Có độ hot rồi, còn lại thì vạn sự tùy duyên đi. “
Tôi đang đọc kịch bản, khẽ thở dài: “Nhưng em vẫn muốn có giải thưởng kia mà. “
Lục Dịch Chi ném cho tôi một cuốn kịch bản: “Lưu Bán Sơn chuẩn bị tái xuất giang hồ. Lần này ông ấy không dùng người mới nữa, em xem thử có muốn tranh vai không? “
Bốn chữ in đậm trên bìa kịch bản: Bão Tuyết Đã Về.
Tôi mỉm cười: “Nhất định phải lấy được. “
Từ khâu casting đến khi hoàn tất tiền kỳ cho Bão Tuyết Đã Về đã ngốn mất nửa năm, quá trình quay phim lại mất thêm nửa năm nữa.
Đúng là trắc trở muôn bề, trước ngày công chiếu, phim lại liên tục bị dời lịch hết lần này đến lần khác vì vướng khâu kiểm duyệt.
Năm thứ tư sau khi tái xuất showbiz, tôi bước sang tuổi ba mươi, sự nghiệp dường như đã chạm tới đỉnh vinh quang. Thứ duy nhất còn thiếu là một giải thưởng điện ảnh danh giá và uy tín.
Lại một mùa đông nữa ùa về. Vào một buổi sáng tinh sương sau trận tuyết lớn ở Giang Thành, tôi nhận được điện thoại của Lục Dịch Chi.
Lần đầu tiên người bạn cũ lâu năm này kích động đến vậy, anh gần như gào lên trong điện thoại: “Bão Tuyết Đã Về lọt đề cử rồi! “
Tôi sững sờ, chưa kịp phản ứng lại.
Lục Dịch Chi cười vang: “Bạch Tranh, em sắp trở thành Ảnh hậu rồi! “
21
Đã nhiều năm trôi qua kể từ khi ly hôn, tôi mới gặp lại Chu Kinh Hòa tại lễ trao giải.
Bộ phim bị đắp chiếu ba năm Bão Tuyết Đã Về xuất sắc càn quét cả ba giải thưởng lớn trong nước, đồng thời ẵm luôn chiếc cúp danh giá nhất tại Liên hoan phim Quốc tế.
Hào quang rực rỡ, vô số hợp đồng đại diện cho các thương hiệu hàng đầu thi nhau tìm đến tôi.
Trong đó có cả quảng cáo xe hơi của công ty Năng lượng mới Viễn Trình thuộc tập đoàn họ Chu.
Những năm gần đây, nương theo đà chính sách hỗ trợ của chính phủ, sự nghiệp của Chu Kinh Hòa lên như diều gặp gió. Định vị thương hiệu quá cao cấp nên xưa nay họ chưa từng cân nhắc đến việc thuê người đại diện.
Lần này chủ động chìa cành oliu cho tôi, rõ ràng là một màn hợp tác đôi bên cùng có lợi.
Với tư cách là nhà tài trợ và đại diện thương hiệu, Chu Kinh Hòa nhận lời mời tham dự lễ trao giải điện ảnh uy tín nhất cả nước.
Trên mạng, dư luận lại bắt đầu xôn xao. Chuyện năm xưa tôi vì Chu Kinh Hòa mà giải nghệ, một năm sau tình cảm đổ vỡ rồi vực dậy sự nghiệp, những ồn ào tình ái giữa tôi và anh ta từ trước đến nay vẫn luôn là đề tài nóng hổi.
Nhưng tất cả những chuyện đó đã chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa. Lúc ngồi trong phòng hóa trang chỉnh lại bộ lễ phục, trong tôi bỗng trào dâng một cảm giác hồi hộp khó tả.
Tôi đã đổ quá nhiều tâm huyết và thời gian cho Bão Tuyết Đã Về. Bộ phim này mang ý nghĩa vô cùng lớn lao, tôi hy vọng nó sẽ mang đến cho bản thân một cái kết viên mãn.
Rất nhiều năm sau này, tôi vẫn chẳng thể nào quên được đêm hôm ấy. Khoảnh khắc MC mở phong bì kết quả và xướng tên, cả hội trường vỡ òa trong tiếng vỗ tay vang dội.
Tôi đứng lên như đang lơ lửng trong một giấc mộng, lần lượt bắt tay mọi người dọc theo lối đi. Khi tôi bước lên bục nhận giải, những luồng ánh sáng chói lọi và huy hoàng nhất đồng loạt chiếu rọi về phía mình.
Trong giây phút mông lung ấy, ánh mắt tôi và Chu Kinh Hòa chợt giao nhau.
Trong đáy mắt anh vương ý cười, xen lẫn những giọt lệ lấp lánh chực trào.
Tôi vô cùng nhã nhặn, khẽ gật đầu chào anh.
Đọc xong bài phát biểu nhận giải, tôi ngừng lại vài giây, hít một hơi thật sâu.
“Tôi là Bạch Tranh. ” Tôi giơ cao chiếc cúp, nở nụ cười rạng rỡ giữa ngàn vạn ánh sao lấp lánh: “Tôi muốn làm một cánh diều mãi bay vút lên cao, và không bao giờ ngoảnh đầu lại nữa. “
(Hết)