Chương 1
Năm thứ ba yêu thầm Chu Kinh Hòa, tôi kết hôn với anh.
Một năm sau, tại khu trượt tuyết, tôi và cô bạn thân của anh cùng lúc gặp nạn.
Chu Kinh Hòa lao nhanh tới, ôm chặt lấy cô bạn kia lăn một vòng trên mặt đất để bảo vệ cô ta.
Khoảnh khắc ngã vùi trong tuyết, tôi bỗng thấy mọi thứ tẻ nhạt đến cùng cực.
Mà những thứ vô vị, thì chỉ có thể vứt bỏ mà thôi.
1
Nhân kỷ niệm một năm ngày cưới, tôi và Chu Kinh Hòa đến Thụy Sĩ.
Tại khu trượt tuyết tư nhân thuộc sở hữu của một người bạn anh, tôi gặp Thẩm Thù Văn.
Người phụ nữ này có tính cách trái ngược hoàn toàn với cái tên của mình. Tuy không quá đỗi xinh đẹp, nhưng cô ta lại toát ra một sức sống rất riêng và cực kỳ cừ khôi trong các môn thể thao mạo hiểm. Nghe đồn, năm xưa cô ta và Chu Kinh Hòa quen nhau cũng chính tại một sân trượt tuyết.
Tôi và Thẩm Thù Văn kẻ trước người sau trượt xuống sườn dốc.
Đến khúc cua phía trước, gậy trượt tuyết của cô ta đột nhiên văng mất. Tôi phanh gấp không kịp, ván trượt cũng tuột ra.
Giây phút tôi theo bản năng ôm lấy đầu lăn vòng xuống dưới, một bóng người từ bên hông lao vút tới.
Dải băng bảo vệ màu bạc trên cánh tay sượt qua tầm mắt tôi. Tôi quá đỗi quen thuộc với nó, bởi mới nửa tiếng trước, chính tay tôi đã đeo cho Chu Kinh Hòa.
Chu Kinh Hòa lao về phía Thẩm Thù Văn, dùng sức mạnh đôi tay ôm thốc lấy cô ta đang trong đà mất kiểm soát.
Lưng tôi đập mạnh vào lưới bảo vệ của đường trượt. Cơn đau dữ dội khiến mắt tôi tối sầm lại, lọt thỏm giữa tiếng la hét kinh hãi của mọi người xung quanh.
Giữa cơn choáng váng đất trời quay cuồng, tôi nhìn thấy Chu Kinh Hòa xoay người che chở cho Thẩm Thù Văn nằm dưới thân, mặc cho những tảng tuyết vỡ đập rào rào lên lưng mình.
Tôi ngửa đầu thở dốc, khoang mũi và miệng sặc đầy tuyết, vừa lạnh buốt vừa đau đớn.
Tuyết tan ra theo từng nhịp thở. Lúc cúi đầu xuống, tôi thấy có thứ gì đó ấm nóng nhỏ giọt. Nhìn chằm chằm vào vệt đỏ chói trên nền tuyết mất hai giây, tôi mới giật mình nhận ra đó là máu.
2
Mọi người vội vàng trượt đến cạnh tôi. Nhân viên cứu hộ là người nước ngoài, vừa mở miệng đã tuôn ra một tràng tiếng Anh gấp gáp.
Bên tai tôi ù đặc, tầm nhìn nhòe nhoẹt, hoàn toàn chẳng nghe rõ anh ta đang nói gì.
Chu Kinh Hòa lập tức lồm cồm bò dậy, chạy ào về phía tôi. Vì quá vội, anh lảo đảo suýt ngã trên mặt tuyết cứng ngắc.
“Tranh Tranh!” Chu Kinh Hòa không dám manh động, đành quay sang trao đổi với nhân viên cứu hộ.
Trông cô ta có vẻ vừa mới đứng dậy, đang phủi vụn tuyết dính trên người. Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, cô ta nhìn tôi từ trên cao xuống, khẽ nhếch môi cười.
Chẳng hiểu sao, tôi cũng bật cười. Nhưng vừa cười đã ho sặc sụa, trong miệng tứa ra mùi máu tanh tưởi.
Mọi người ngẩn ra. Chu Kinh Hòa cúi người xuống, hốc mắt đỏ hoe: “Tranh Tranh, nói gì đi em, đừng làm anh sợ.”
Tôi không thốt nên lời. Quá nhiều âm thanh hỗn tạp đan xen chói tai khoan thẳng vào màng nhĩ.
Chu Kinh Hòa bế thốc tôi lên. Mùi hương gỗ nam tính quen thuộc pha lẫn chút hơi lạnh ập đến, tôi theo quán tính tựa vào ngực anh.
Tim anh đập rất nhanh, hai tay vẫn còn run rẩy, trông có vẻ sợ hãi lắm.
Giữa khung cảnh ồn ào hỗn loạn, tôi hỏi rất khẽ: “Lúc nãy, tại sao anh không cứu em?”
Cả người Chu Kinh Hòa cứng đờ. Anh không trả lời, chẳng rõ là do không nghe thấy hay vì lý do nào khác.
3
Lúc tôi tỉnh lại, Chu Kinh Hòa đang gọi điện thoại: “Không sao rồi, đã kiểm tra toàn thân, chỉ bị trầy xước vài chỗ.”
Anh đã cởi chiếc áo khoác gió bên ngoài ra, phô bày trọn vẹn vóc dáng cao ráo, lạnh lùng cùng bờ vai rộng và vòng eo săn chắc.
Vết thương trên cẳng tay anh vẫn chưa được xử lý, chiếc quần bị tuyết làm ướt hơn phân nửa cũng chưa thay. Có vẻ như anh đã túc trực bên giường bệnh suốt.
Ngửi thấy thoang thoảng mùi hoa, tôi nghiêng đầu sang thì nhìn thấy bó hoa ly đặt ngay cạnh đó.
Giọng nói dịu dàng của Chu Kinh Hòa lọt vào tai tôi: “Cậu đừng có chủ quan, đã nhờ bác sĩ kiểm tra chưa?”
Tôi chợt hiểu ra người ở đầu dây bên kia là ai.
Cúp máy thấy tôi đã tỉnh, nét mặt Chu Kinh Hòa thả lỏng đi trông thấy. Anh vội vàng bước đến bên cạnh: “Em còn thấy khó chịu ở đâu không?”
Tôi không đáp lời, chỉ nhìn chằm chằm vào bó hoa ly trên đầu giường.
“Là Thù Văn vừa mang tới đấy.” Chu Kinh Hòa khựng lại một nhịp, “Tranh Tranh, lúc nãy em và cô ấy trượt xuống…”
“Vứt đi.” Tôi ngắt lời, nhìn thẳng vào mắt anh và mỉm cười, “Vứt bó hoa đó đi.”
Quai hàm Chu Kinh Hòa khẽ bạnh ra. Anh im lặng vài giây, rồi ném bó hoa ly vào thùng rác.
Ngoài cửa sổ là bầu trời mùa đông Thụy Sĩ mang một màu xanh xám lạnh lẽo, nhưng rặng núi tuyết phía xa lại hắt lên tia sáng nhạt màu hồng phấn của buổi hoàng hôn. Đó là điềm báo tuyết sắp rơi.
“Anh và Thẩm Thù Văn là bạn cũ hơn chục năm nay.” Chu Kinh Hòa đứng trước khung cảnh tĩnh lặng ấy cất lời, “Tranh Tranh, anh có thể giải thích.”
“Không cần giải thích đâu.” Tôi nhìn khuôn mặt đã khiến mình đắm say suốt bốn năm qua, rành rọt nói: “Chúng ta ly hôn đi.”
Bên ngoài cửa sổ, tuyết bỗng lất phất rơi.
4
Chu Kinh Hòa đứng ngược sáng nên tôi không nhìn rõ biểu cảm trên khuôn mặt anh.
“Tranh Tranh, giữa anh và cô ấy không có bất kỳ mối quan hệ nào khác ngoài bạn bè.”
Anh thở dài, dáng vẻ trông như mệt mỏi lắm: “Em đừng lúc nào cũng hành xử theo cảm tính như vậy được không?”
Thật kỳ lạ, tôi lại chẳng mảy may tức giận chút nào. Trong đầu chỉ lướt qua một suy nghĩ: Anh thì mệt mỏi cái gì chứ? Kẻ thấy mệt mỏi đến tận tâm can, đáng lẽ phải là tôi mới đúng.
“Tôi không hề cảm tính.” Vết thương vừa được băng bó trên cánh tay phải truyền đến từng cơn nhói buốt, “Tôi không thương lượng với anh. Tôi đang thông báo.”
“Nếu là vì chuyện lúc nãy anh không cứu em, thì anh xin lỗi.” Giọng Chu Kinh Hòa dịu xuống, “Là lỗi của anh. Nhưng với vị trí của anh lúc đó, cứu Thù Văn là thuận tiện nhất…”
“Tôi biết, phân tích theo lý trí mà.” Tôi bình thản đáp, “Anh đứng gần cô ta nhất, cô ta mất lái là sẽ đâm sầm vào vách đá, còn tôi thì cùng lắm chỉ va vào lưới bảo vệ thôi.”
Chu Kinh Hòa hoàn toàn câm nín. Đôi chân mày anh khẽ chau lại bực dọc, nhưng rất nhanh, anh đã lấy lại vẻ điềm tĩnh quen thuộc.
“Bây giờ em đang kích động, chúng ta không bàn chuyện này nữa.” Chu Kinh Hòa lên tiếng, “Đợi em dưỡng thương khỏi hẳn, chúng ta sẽ về nước.”
“Anh nghe không hiểu tiếng người à?” Cổ họng tôi khô khốc, lặp lại lần nữa: “Tôi đang thông báo, tôi muốn ly hôn với anh.”
“Chỉ vì chuyện này sao?” Chu Kinh Hòa có chút mất kiên nhẫn, “Tại sao cứ đụng đến cô ấy là em lại mất hết lý trí thế hả?”
Vô vàn cảm xúc cuộn trào trong lồng ngực. Tủi thân, khó hiểu, phẫn nộ… tất cả xộc lên khiến sống mũi tôi cay xè. Cảm giác này, tôi đã quá quen rồi.
“Chứ anh muốn thế nào? Trong lúc nguy cấp, chồng tôi thà cứu ‘bạn cũ’ của anh ta chứ không thèm cứu tôi.” Tôi cố tình nhấn mạnh hai chữ “bạn cũ”, mỉa mai: “Không ly hôn, chẳng lẽ giữ lại để ăn Tết à?”
Chu Kinh Hòa nhìn tôi chằm chằm vài giây, nhạt giọng đáp: “Em cứ lo dưỡng thương đi đã.”
5
Tôi nằm viện ở Thụy Sĩ một tuần. Đúng ngày xuất viện, tôi gửi thẳng thỏa thuận ly hôn cho Chu Kinh Hòa.
Chu Kinh Hòa đang bận họp, vẫn như mọi khi, không hề trả lời ngay.
Tôi cũng chẳng lấy làm lạ. Tốc độ Chu Kinh Hòa trả lời tin nhắn của tôi, từ trước đến nay đều không đọ nổi tốc độ anh ta phản hồi thư ký.Nhà họ Chu khởi nghiệp từ ngành sản xuất ô tô truyền thống. Bốn năm trước, Chu Kinh Hòa tách ra làm riêng, thành lập công ty Năng lượng mới Viễn Trình.