Chương 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
m đến nơi rồi. “
“Em ra ngoài đây. “
“Ông xã, tối nay khoảng chín giờ em mới về tới nhà. “
. ..
Tôi ra hiệu cho Lục Dịch Chi tạm dừng một chút, rồi nhắn lại: “Nếu anh thấy thỏa thuận ly hôn không có vấn đề gì thì mau chóng ký tên đi. “
Chu Kinh Hòa không đáp lại, tôi cũng chẳng bận tâm. Khóa màn hình điện thoại, tôi tiếp tục chủ đề đang nói dở: “Em muốn đi thử vai cho bộ phim của đạo diễn Lưu Bán Sơn. “
Lục Dịch Chi nhướng mày: “Em thừa biết vai nữ chính đã được chọn sẵn từ lâu rồi mà, vai em nói cùng lắm chỉ là nữ ba thôi. “
Lưu Bán Sơn là một vị đạo diễn gốc Hoa danh tiếng tầm cỡ quốc tế. Ông có nguyên tắc chỉ dùng gương mặt mới, và những nữ chính lọt vào mắt xanh của ông thường một bước thành sao chỉ sau một bộ phim.
“Hơn nữa đất diễn của vai nữ ba lại quá ít. ” Lục Dịch Chi chất vấn: “Bắt em đi làm nền cho người mới, em cam tâm sao? “
“Có gì mà không cam tâm chứ. ” Tôi thản nhiên đáp: “Đất diễn tuy ít, nhưng tuyến phát triển tâm lý nhân vật lại trọn vẹn nhất. Em quyết định chọn vai này. “
Trong chuyện chọn kịch bản, Lục Dịch Chi trước nay luôn tôn trọng và hiếm khi can thiệp vào quyết định của tôi. “Anh sẽ cố gắng giành một suất trong show truyền hình thực tế ăn khách nhất của đài Xoài cho em, cứ coi như quà mừng em tái xuất. “
Bạch Tranh, những hot search rầm rộ cho sự trở lại của em, anh đã dọn đường sẵn sàng rồi. ” Lục Dịch Chi nhìn tôi mỉm cười: “Lần này, đừng làm anh thất vọng nữa đấy. “
Tôi nhìn anh với ánh mắt vô cùng nghiêm túc: “Sẽ không bao giờ có chuyện đó nữa đâu. “
Bài học cuộc đời mang tên tình yêu, tôi đã tự mình nếm trải và bước qua, từ lâu cũng đã có cho mình câu trả lời rồi.
13
Kể từ khi lịch trình làm việc được công bố, tôi chính thức bước vào guồng quay bận rộn.
Để có được trạng thái tốt nhất cho công việc, tôi dần khôi phục cường độ tập gym và tham gia các lớp củng cố kỹ năng đài từ cơ bản.
Thời gian đầu quả thực tôi có chút không theo kịp. Trong giờ giải lao, tôi tự giễu cợt chính mình: một năm làm phu nhân hào môn ru rú ở nhà trôi qua quá đỗi an nhàn rồi.
An nhàn tới mức bào mòn sạch sẽ cả ý chí lẫn tinh thần của tôi.
Cũng đúng vào thời điểm này, Chu Kinh Hòa về nước. Anh đã liên lạc với tôi hai lần, lấy cớ là muốn thảo luận về các điều khoản trong thỏa thuận ly hôn.
Tôi giữ thái độ công tư phân minh, đẩy thẳng anh qua làm việc với luật sư của mình.
Chu Kinh Hòa im lặng mất hai giây ở đầu dây bên kia, rồi bất chợt lên tiếng: “Tranh Tranh, hôm nay chị Tú có hỏi anh, ngày mai cần đặt hoa gì. “
Tôi hơi khựng lại. Bên ngoài ô cửa kính, mây đen xám xịt đang kéo đến. Tôi chợt nhớ ra dự báo thời tiết có nói hôm nay sẽ có tuyết rơi.
Một cảm xúc khó tả bủa vây lấy lồng ngực, khiến tôi bức bối và ngột ngạt.
“Hình như đến bây giờ anh mới để ý, hóa ra hoa tươi trong nhà luôn được thay mới đều đặn, ngoài vườn cũng được chăm chút vô cùng xinh đẹp. ” Giọng Chu Kinh Hòa trầm thấp: “Anh xem những bức ảnh em chụp, hóa ra mỗi mùa lại là một cảnh sắc khác nhau. “
“Chỉ còn một tuần nữa là đến kỷ niệm một năm ngày cưới của chúng ta rồi. “
Tôi lặng thinh không đáp, dẫu cho trước chuyến đi Thụy Sĩ, bản thân đã từng dồn bao tâm huyết chuẩn bị cho ngày kỷ niệm này.
“Chị Tú còn hỏi anh, thương hiệu vẫn hay gửi quần áo đến nhà có cần đổi sang hãng khác không. ” Chu Kinh Hòa khẽ cười: “Quần áo em chọn cho anh, sao bộ nào cũng vừa vặn thế nhỉ? “
“Kinh Hòa à, với năng lực tài chính của mình, anh dư sức thuê người chuyên nghiệp về chăm sóc vườn hoa, cũng có thể tuyển cả tá stylist hàng đầu. ” Tôi bình thản cất lời: “Những thứ đó đâu phải là độc nhất vô nhị, anh thấy đúng không? “
Tôi chủ động cúp máy, hít sâu vài hơi liên tiếp, cho đến khi cảm thấy cảm giác nghẹn ứ trong lồng ngực đang dần tan biến.
Khi cảm xúc hoàn toàn bình ổn trở lại, tôi liếc nhìn đồng hồ: mất đúng mười hai phút.
Tốt lắm, tôi thầm nghĩ, có tiến bộ rồi đấy.
Ngoài cửa sổ, những bông tuyết nhỏ bắt đầu lất phất rơi, mỏng manh, nhẹ bẫng mà tinh khôi, đẹp đẽ đến nao lòng.
Dù mùa đông có đằng đẵng đến nhường nào, thì sau cùng cũng sẽ trôi qua thôi.
14
Vào ngày tôi ghi hình show thực tế, tên tôi đã chễm chệ trên hot search hai lần liên tiếp.
Chủ đề bàn tán trải dài từ việc năm xưa tôi vì tình mà giải nghệ, cho đến những đồn đoán xem liệu có phải tôi đã ly hôn nên mới rục rịch quay lại, dân mạng mỗi người một ý.
Lục Dịch Chi lại tỏ vẻ vô cùng ưng ý: “Trong showbiz này sợ nhất là thiếu độ hot, có tranh cãi càng tốt. Suy cho cùng, chỉ có nghệ sĩ flop dập mặt thì mới chẳng ai thèm ngó ngàng thôi. “
“Làm tốt lắm, Bạch Tranh. ” Anh vỗ vai tôi: “Một năm trước em làm dậy sóng showbiz, giờ tái xuất, cái duyên hút thị phi này của em vẫn y nguyên. “
Tôi rơi vào thế dở khóc dở cười.
Một ngày trước khi chính thức vào đoàn phim của đạo diễn Lưu Bán Sơn, tôi quay về khu chung cư cao cấp Bích Thủy Loan ở trung tâm thành phố một chuyến.
Đó là căn nhà tân hôn mà tôi và Chu Kinh Hòa đã chung sống suốt một năm qua.
Hôm nay không phải ngày nghỉ, vậy mà Chu Kinh Hòa lại bất ngờ có ở nhà. Anh mặc bộ đồ ngủ màu xám nhạt, dáng vẻ trông có phần tiều tụy.
Điều này quả thực là chuyện hiếm thấy ở Chu Kinh Hòa. Suy cho cùng, anh vốn thuộc tuýp người có tinh lực dồi dào, dù có thức trắng đêm làm việc thì chỉ cần một ly cà phê là có thể thổi bay mọi dấu hiệu mệt mỏi.
Phòng ngủ chính gọn gàng sạch sẽ, thậm chí phảng phất đâu đây vẫn còn lưu lại mùi nước hoa tôi thường dùng.
Đồ đạc của tôi đã được chị Tú đóng gói xong xuôi từ sớm, chỉ còn lại vài món đồ cá nhân riêng tư là tôi phải tự tay thu dọn.
Chu Kinh Hòa cứ đi theo tôi như hình với bóng, không hé răng nửa lời.
Lúc chuẩn bị rời đi, tôi chợt ngoảnh đầu lại và nhìn thấy lọ hoa hồng Lệ Chi trắng đặt trên tủ đầu giường đã khô héo quá nửa.
Đó là những bông hoa chính tay tôi đã cắm vào trước khi khởi hành đi Thụy Sĩ.
Đêm đó, trong lúc Chu Kinh Hòa ôm siết lấy tôi, những cành hồng Lệ Chi trắng kia cũng rung rinh theo từng đợt sóng tình cuồng nhiệt.
Cũng chính trong đêm mây mưa mịt mờ ấy, tôi đã làm nũng muốn cùng Chu Kinh Hòa sinh một đứa con. Nhưng vẫn như mọi khi, anh thẳng thừng từ chối với lý do công việc quá bận rộn.
Tôi rũ mắt. Ngay khoảnh khắc tôi vừa xoay người bước đi, Chu Kinh Hòa đột nhiên ôm chầm lấy tôi từ phía sau.
Người đàn ông siết vòng tay cực kỳ chặt, gần như dồn quá nửa trọng lượng cơ thể đè lên người tôi mang theo một sự khao khát đầy tuyệt vọng.
Chu Kinh Hòa hít một hơi thật sâu mùi hương trên mái tóc tôi, buông tiếng thở dài thỏa mãn.
“Anh biết anh sai rồi, nhưng anh thực sự không biết mình đã sai ở đâu. ” Giọng anh trầm khàn đầy mệtỏi, “Anh đã đi gặp bác sĩ tâm lý rồi, anh đang tiếp nhận điều trị. “
“Bảo bối. ” Chu Kinh Hòa vùi đầu vào hõm cổ tôi, “Cho anh thêm một cơ hội nữa, được không em? “
15
Chu Kinh Hòa chưa bao giờ biết cúi đầu trước bất kỳ ai.
Anh thông minh từ trong trứng nước, sinh ra đã ngậm thìa vàng, đường học vấn hay sự nghiệp đều xuôi chèo mát mái.
Thân phận và địa vị khiến anh chẳng cần phải thấu hiểu cho cảm xúc của bất kỳ ai, cũng chẳng cần mang trong mình sự đồng cảm vô bổ.
Vậy mà tôi lại ngoan cố chẳng sợ tổn thương, ôm trọn trái tim yêu thương đâm đầu vào, để rồi chuốc lấy kết cục sứt đầu mẻ trán.
“Kinh Hòa. ” Tôi khẽ khàng lên tiếng: “Em đã cho anh rất nhiều cơ hội rồi. “
Cả người Chu Kinh Hòa cứng đờ. Tôi giằng khỏi vòng tay anh, một tay xách túi, tay kia vòng qua nắm lấy cổ tay anh.
“Đây là phòng ngủ chính. ” Tôi đột nhiên nói, “Mỗi lần anh làm việc trong thư phòng, em đều mỏi mòn ngồi chờ anh trên mép giường này. “
Chu Kinh Hòa vẫn chưa hiểu ý tôi.
“Nhưng đợi anh sao mà khó quá. Sao anh lại cuồng công việc đến thế nhỉ? Hết tăng ca ở trung tâm R&D thì lại giam mình họp hành trong thư phòng, những cuộc họp từ trong nước đến quốc tế cứ nối đuôi nhau chẳng ngớt. “
“Biết bao lần em thiếp đi mà chẳng có anh kề bên, lúc tỉnh mộng anh cũng chẳng còn ở đó. Trên chiếc giường này, số lần chúng ta ân ái còn nhiều hơn cả số lần ôm ấp vỗ về. “
Chu Kinh Hòa vừa định cất lời, nhưng lại bị hành động kéo tuột anh ra khỏi phòng ngủ chính của tôi cắt ngang.