Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
ái cầu thang xoắn ốc này. .. mỗi khi ngồi ở góc đọc sách đợi anh, em luôn có thể đoán được tâm trạng của anh chỉ qua tiếng bước chân. “
“Bước chân nhẹ nhàng thong thả chứng tỏ tâm trạng đang tốt. Bước chân vội vã, nặng nề hẳn là công việc không suôn sẻ. Nhưng phần lớn thời gian, tiếng bước chân của anh luôn đều đặn, chẳng nhanh cũng chẳng chậm. “
Chu Kinh Hòa lờ mờ nhận ra điều gì đó, vội vã cất tiếng gọi: “Tranh Tranh. “
Tôi lờ đi, bước thẳng xuống phòng khách tầng một.
“Ở đây em cũng từng đợi, nhưng hầu hết thời gian đều chỉ có một mình em. Kết hôn một năm, số lần chúng ta kề vai nhau trên chiếc sô pha này vỏn vẹn ba mươi lăm lần. “
Tôi chớp mắt thật mạnh, cố kìm nén cảm giác cay xè đang dâng lên nơi hốc mắt. “Kia là nhà bếp, nơi em đã nấu cho anh không biết bao nhiêu bát canh giải rượu và đồ ăn đêm. “
“Anh chê đồ chị Tú nấu không hợp khẩu vị. ” Tôi quay người nhìn anh, khẽ nói: “Tất nhiên là không quen rồi. Khẩu vị kén chọn của anh, chẳng phải đều do một tay em chiều hư hay sao? “
Hốc mắt Chu Kinh Hòa đỏ bừng, lồng ngực phập phồng dữ dội. Anh muốn nói gì đó, hé môi mấy lần nhưng rốt cuộc chẳng thốt nên lời.
“Đợi quá nhiều lần rồi. ” Tôi buông câu dứt khoát: “Em không muốn đợi nữa. “
16
Không gian chìm vào tĩnh lặng, im ắng đến mức có thể nghe rõ mồn một tiếng gió rít bên ngoài cửa sổ.
Dự báo thời tiết đưa tin, mùa đông năm nay, Giang Thành sẽ đón một trận bão tuyết hiếm gặp trong suốt chục năm qua.
“Chu Kinh Hòa. ” Tôi nhìn xuống bàn tay đang siết chặt lấy cổ tay mình đến mức nổi rõ gân xanh của anh, cất tiếng hỏi: “Anh có biết lần đầu tiên chúng ta gặp nhau là ở đâu không? “
“Quán cà phê dưới lầu công ty. ” Chu Kinh Hòa đáp rất nhanh: “Vào mùa đông, ngay trước đêm Giáng sinh. “
“Không phải. ” Tôi lắc đầu: “Là ở Thụy Sĩ. “
Chu Kinh Hòa sững sờ.
“Cũng tại khu trượt tuyết ấy, anh đã cứu mạng khi em bị văng khỏi ván trượt. ” Tôi nói: “Bốn năm sau, khi cả em và Thẩm Văn Thù cùng gặp nạn, anh lại chọn cứu cô ta. “
“Anh không biết. ” Chu Kinh Hòa luống cuống, nói năng lộn xộn. Đây là lần đầu tiên anh đánh mất sự lý trí tuyệt đối của mình: “Anh sai rồi, là anh sai rồi. Đáng lẽ anh không nên phân tích thiệt hơn, đáng lẽ anh phải cứu em ngay từ giây phút đầu tiên. .. “
“Không phải. ” Tôi lặp lại, chất giọng nghẹn ngào lẫn tiếng nức nở: “Anh vẫn không hiểu. “
Khóe mắt Chu Kinh Hòa vằn đỏ, anh gầm lên: “Vậy em dạy anh đi! “
Nhịp thở dường như ngưng trệ. Tôi lặng thinh hồi lâu, rồi bật cười mỉa mai: “Em đã dạy anh suốt một năm trời rồi, là do anh không học được đấy chứ.
“Chu Kinh Hòa, chuyện yêu anh, ” tôi nghẹn ngào nuốt ngược nước mắt vào trong, khó nhọc lấy dũng khí nói tiếp: “Em chưa từng hối hận. “
“Yêu một người là trao đi chân tâm, là cam tâm tình nguyện hy sinh vô điều kiện. Thậm chí em còn rất tận hưởng ham muốn kiểm soát khi được tự tay lo liệu từng miếng ăn, giấc ngủ, quần áo đi lại cho anh. “
“Em những tưởng làm vậy có thể khiến anh rung động. ” Sự đắng chát nơi cuống họng xộc lên làm sống mũi đau buốt, “Nhưng ở Thụy Sĩ, sau khi cứu Thẩm Văn Thù, anh lại chẳng thể thấu hiểu nổi lý do tại sao em tức giận. “
Nước mắt tuôn rơi, tôi nức nở hỏi: “Sao anh lại không hiểu cơ chứ? “
“Tình yêu vốn dĩ phải vượt lên trên lý trí. ” Tôi bưng mặt: “Thế nhưng sự lý trí của anh, lúc nào cũng chiếm thế thượng phong. “
Cuối cùng tôi cũng phải hoàn toàn chấp nhận một sự thật: Chu Kinh Hòa, vốn dĩ không hề yêu tôi.
Chu Kinh Hòa buông tay tôi ra, lảo đảo lùi về sau mấy bước.
Tôi xoay người rời đi, anh không còn vươn tay níu giữ nữa.
17
Thỏa thuận ly hôn, Chu Kinh Hòa mãi vẫn chưa chịu ký.
Qua lời kể của nhiều người, tôi cũng loáng thoáng biết được tình hình gần đây của anh. Đứa con cưng của trời như Chu Kinh Hòa, dạo này sống chẳng hề suôn sẻ.
Cỗ máy công việc vận hành không ngừng nghỉ suốt nhiều năm qua nay đã hoàn toàn mất kiểm soát và bắt đầu quật ngã chính chủ nhân của nó. Sau khi tiếp nhận tư vấn và điều trị tâm lý bài bản, cơ thể anh cũng chính thức lên tiếng cảnh báo.
Chu Kinh Hòa đành dùng đến chuỗi ngày phép năm mà từ lâu chưa từng đụng tới, lui về Bích Thủy Loan an tâm tĩnh dưỡng.
Bạn bè, người thân, rồi cả bố mẹ hai bên đều gọi điện cho tôi. Lời trong ý ngoài, ai nấy đều khuyên can hòa giải.
Nhưng lý do họ đưa ra lại khiến tôi vô cùng kinh ngạc. Không một ngoại lệ, tất cả đều nói: “Chu Kinh Hòa không thể sống thiếu con/em được. “
Tôi chỉ thấy nực cười. Rõ ràng trước đây, sau mỗi lần cãi vã, bọn họ đều mặc định tôi sẽ là người phải nhún nhường, xoa dịu.
Suy cho cùng, trong tình yêu, kẻ nào lụy tình hơn kẻ đó đành phải nằm ở thế yếu.
Ngày cảnh diễn của tôi đóng máy, Lục Dịch Chi lấy danh nghĩa của tôi khao cả đoàn làm phim một chầu vô cùng hoành tráng.
Với cái bản tính vắt cổ chày ra nước của Lục Dịch Chi, làm gì có chuyện anh ấy tự dưng hào phóng đến thế.
Quả nhiên, lúc quay về phòng nghỉ, tôi liền bắt gặp Chu Kinh Hòa.
Anh mặc chiếc áo dạ đen khoác ngoài áo len xám, vóc dáng vẫn cao ráo và lạnh lùng như mọi khi. Vừa thấy tôi bước vào, anh luống cuống đứng bật dậy khỏi sô pha.
Quảng cáoMua Hàng
Anh gầy đi rất nhiều, khí chất sắc bén bức người ăn sâu vào xương tủy nay lại càng hiện rõ. Thế nhưng lúc ngước nhìn tôi, nơi đáy mắt anh lại ngập tràn vẻ tủi thân ướt át.
Lục Dịch Chi tinh ý lên tiếng: “Anh đi pha cho hai người ấm trà. “
Tiếng cửa đóng vang lên rõ mồn một. Trong phòng giờ chỉ còn lại tôi và anh.
“Anh không muốn ký. ” Chu Kinh Hòa bước tới ôm chầm lấy tôi. Chẳng hề rào trước đón sau, anh thẳng thừng lên tiếng: “Em nói cho anh biết đi, anh phải làm sao mới đúng? “
Tôi trút tiếng thở dài. Đây chính là Chu Kinh Hòa, trong chuyện tình cảm lúc nào cũng mang tư duy đường thẳng. Ở anh chẳng hề tồn tại cái gọi là sự tế nhị hay bước đệm cảm xúc cần có của một người trưởng thành.
Sự bộc trực của anh sắc lẹm đến mức có thể cứa nát cõi lòng người khác.
“Bảo bối. ” Chu Kinh Hòa thấy tôi không phản ứng, liền nắm chặt tay tôi áp lên má anh, trầm giọng nài nỉ: “Đừng ly hôn, được không em? “
18
Hơi ấm thân thuộc từ gò má anh chầm chậm truyền vào lòng bàn tay tôi. Tôi chợt cất lời: “Khoảng thời gian bình tâm lại này, em cũng đã suy nghĩ kỹ rồi. Việc anh cứu Thẩm Văn Thù không hề sai. “
“Không phải. ” Chu Kinh Hòa đột ngột ngước mắt lên: “Là anh sai. Nếu không, em đã chẳng đòi ly hôn với anh. “
“Anh vẫn không hiểu. Chúng ta ly hôn không phải vì Thẩm Văn Thù, cô ta cùng lắm chỉ là giọt nước tràn ly mà thôi. “
Tôi nhìn anh đăm đăm vài giây. “Nguyên nhân thực sự là vì anh không yêu em. Hoặc có lẽ, chính anh mắc bệnh, mang trong mình khiếm khuyết tình cảm bẩm sinh chẳng thể nào chữa khỏi. “
“Anh đang điều trị rồi. ” Giọng Chu Kinh Hòa nghẹn đặc âm mũi, “Anh đang đi gặp bác sĩ tâm lý rồi mà. “
Tôi phớt lờ như không nghe thấy, tiếp tục lẩm bẩm: “Trong hoàn cảnh lúc đó, đúng là cô ta gặp nguy hiểm hơn em, anh làm thế là quá đúng. Chỉ là tự bản thân em không thể nào bước qua được khúc mắc này. “
“Về lý trí thì anh đúng. ” Tôi nói, “Nhưng về mặt tình cảm, anh sai bét. “
Sự run rẩy của Chu Kinh Hòa truyền thẳng qua tay tôi. Dáng vẻ của anh khoảnh khắc này chật vật và thảm hại vô cùng, hệt như một chú chó bị chủ bỏ rơi.
Anh liều mạng cọ gò má vào lòng bàn tay tôi, như thể đang muốn bám víu lấy chiếc phao cứu sinh cuối cùng, miệng lặp đi lặp lại: “Anh đang đi khám bác sĩ rồi, em có thể cho anh thêm một cơ hội nữa được không? “
“Nhưng em đã không còn yêu anh nữa rồi. ” Tôi nhẫn tâm rụt tay lại, buông giọng ráo hoảnh: “Vậy thì sau này hai ta sống tiếp với nhau kiểu gì đây? “
Tiếng gió rít gào bên ngoài. Sự im lặng nặng trĩu tựa chì một lần nữa bóp nghẹt lấy không gian. Mãi đến khi tiếng gõ cửa của Lục Dịch Chi vang lên mới khiến thời gian như chảy trôi trở lại.
Anh bưng một chiếc khay bước vào, theo sau là nhân viên phục vụ bưng bê trà bánh. Lục Dịch Chi cứ như chẳng hề nhận ra luồng sóng ngầm đang cuộn trào trong phòng, thản nhiên cất giọng: “Nào, uống trà hay uống cà phê đây? “