Chương 3
gay từ giây phút đó tôi đã biết, trận bão tuyết này, tôi chẳng thể nào trốn tránh.
9
“Anh có thể giúp em. ” Giọng nói của Lục Dịch Chi kéo tôi thoát khỏi dòng hồi tưởng, “Dù sao chúng ta cũng là bạn cũ quen biết hơn chục năm rồi. “
Tôi nhấp một ngụm cà phê, cố giấu nụ cười nhạt nhòa nơi khóe môi.
Giờ đây, cảm xúc của tôi với hai chữ “bạn cũ” quả thực rất phức tạp.
“Dù không muốn thừa nhận, nhưng em thực sự là nghệ sĩ có thiên phú diễn xuất xuất sắc nhất mà anh từng dìu dắt. “
“Chịu được khổ, có ngộ tính, hiếm có hơn cả là gương mặt cực kỳ hợp nhãn khán giả. “
Lục Dịch Chi khựng lại một nhịp, thái độ nhận xét khách quan ban nãy thoắt cái quay ngoắt một trăm tám mươi độ: “Chỉ tiếc là không biết trân trọng, đầu óc đúng là có vấn đề. “
Tôi chớp mắt. Lục Dịch Chi nói chẳng sai chữ nào, tôi đúng là không tài nào phản bác được.
“Anh có thể đắp tài nguyên cho em, chuyện vực dậy sự nghiệp không hề khó. ” Lục Dịch Chi nhìn thẳng vào mắt tôi, “Nhưng Bạch Tranh này, anh cần em trả lời thành thật. .. “
Giọng điệu của Lục Dịch Chi quá đỗi trịnh trọng, trịnh trọng đến mức khiến tim tôi bất giác thắt lại.
“Em giải nghệ là vì quá yêu Chu Kinh Hòa, hay bản chất em vốn là kiểu người hễ đâm đầu vào tình yêu là bất chấp tất cả? “
Tôi sững sờ. Ly cà phê trên tay chao đảo, nước sóng sánh hắt lên mu bàn tay không kịp phòng bị.
Cà phê hơi nóng, nhưng mọi phản xạ của tôi dường như đều chậm đi nửa nhịp.
Lục Dịch Chi liếc nhìn, rút một tờ khăn giấy đưa sang.
“Tạm thời anh không cần biết việc em quay lại có phải chỉ là giận dỗi Chu Kinh Hòa, chơi trò ‘tổng tài và cô vợ bỏ trốn’ hay không. “
Tôi vừa định mở miệng phản bác, đã bị cái vẫy tay nhẹ của anh chặn đứng.
“Cho dù không phải, thì hôm nay có Chu Kinh Hòa, sau này cũng sẽ lòi ra một Cố Kinh Hòa hay Thẩm Kinh Hòa nào đó mà thôi. “
“Bạch Tranh à, tình yêu là một bài học lớn của cuộc đời. ” Lục Dịch Chi trầm giọng, “Em mà không ngộ ra vấn đề này, thì từ nay về sau sẽ còn đâm đầu vào những ngõ cụt thế này hết lần này đến lần khác. “
10
Trở về chung cư từ Hạo Hải, tôi bắt gặp Chu Kinh Hòa đang đứng đợi ngoài cửa.
Khoảnh khắc nhìn thấy bóng dáng người đàn ông ấy, cõi lòng tôi bỗng trào dâng một cảm giác mông lung khó tả.
Không phải vì sự xuất hiện đường đột của anh, mà là bởi bộ trang phục anh đang mặc hôm nay giống hệt với ngày chúng tôi gặp mặt bàn chuyện liên hôn.
Vẫn là chiếc áo măng tô đen khoác ngoài bộ âu phục xám ba mảnh, mang theo vẻ phong trần mệt mỏi cùng hơi thở buốt giá của mùa đông.
Nghe tiếng động, Chu Kinh Hòa ngẩng đầu lên.
Xương chân mày của anh rất cao, thế nên mỗi khi nhìn ai đều tỏa ra áp lực vô hình cực kỳ mãnh liệt. Ánh mắt anh xoáy vào tôi lúc này cũng vậy.
Trong đó ẩn chứa chút trách móc xen lẫn âu lo. Trách tôi dám bỏ qua kế hoạch của anh mà tự ý bay về nước.
Chúng tôi lẳng lặng nhìn nhau, chẳng ai hé răng nửa lời. Hồi lâu sau, anh khẽ lách người sang một bên nhường đường.
Khoảnh khắc cánh cửa vừa mở ra, một luồng hương gỗ nam tính quen thuộc ập tới bao trùm lấy tôi. Chiếc túi xách trên tay rơi tõm xuống đất, Chu Kinh Hòa đã ôm chầm lấy tôi, ép chặt tôi vào cửa.
Lối vào nhà tối om. Sống mũi cao thẳng của người đàn ông cọ cọ vào hõm cổ tôi, Chu Kinh Hòa cất giọng trầm khàn: “Bảo bối, đừng giận nữa, được không em? “
Tôi đẩy khuôn mặt đang chôn sâu ở cổ mình ra, nhẹ nhàng hỏi: “Anh bảo em đang giận chuyện gì cơ? “
Chu Kinh Hòa khựng lại. Anh ngập ngừng vài giây rồi đáp: “Chuyện em bị văng khỏi ván trượt hôm đó, anh đã không đến cứu em ngay. “
“Vậy nên? ” Tôi bật cười, “Em không có quyền được giận sao? “
Bầu không khí lại rơi vào bế tắc. Đi một vòng lớn, rốt cuộc mọi chuyện vẫn quay về đúng vạch xuất phát.
Với một người luôn đề cao tính hiệu quả như Chu Kinh Hòa, việc cứ nhùng nhằng mãi một vấn đề mà không giải quyết được tận gốc rễ sẽ khiến anh sinh ra cáu bẳn.
“Nhưng anh đã giải thích rồi còn gì. Với vị trí của Thù Văn lúc đó, cô ấy chắc chắn sẽ đâm thẳng vào vách đá, cô ấy thật sự sẽ mất mạng đấy. “
Giữa hai hàng chân mày của Chu Kinh Hòa lại hằn lên vẻ thiếu kiên nhẫn quen thuộc. Anh chân thành giãi bày nhưng lại vô cùng khó hiểu:
“Anh chỉ đưa ra lựa chọn lý trí nhất. Giữa cảm xúc cá nhân và tính mạng con người, chẳng lẽ em không phân biệt được bên nào quan trọng hơn sao? “
“Em biết chứ. ” Tôi tựa lưng vào cửa, nở nụ cười nhạt nhìn anh. Sống mũi cay xè khiến tôi phải chớp mắt liên tục, “Biết là vậy, nhưng em vẫn sẽ đau lòng mà. “
11
Giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mu bàn tay Chu Kinh Hòa, khiến anh rùng mình theo bản năng.
Ngay từ trước khi gả cho Chu Kinh Hòa, tôi đã biết người đàn ông này lý trí đến mức cực đoan. Hoặc nói thẳng ra, anh mắc chứng khiếm khuyết cảm xúc bẩm sinh.
Vậy mà tôi lại không thèm tin. Tình yêu đã làm tôi mờ mắt. Tôi ngu ngốc đến hết thuốc chữa khi ảo tưởng rằng mình có thể trở thành đấng cứu rỗi của anh.
Và thực tế đã chứng minh, làm “thánh mẫu” trong tình yêu chính là hành vi của một kẻ ngu xuẩn. Chẳng những không cứu rỗi được ai, mà còn tự chôn vùi luôn cả bản thân.
“Chỉ vì một chút đau lòng đó. .. ” Chu Kinh Hòa nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi, nhưng lời thốt ra lại tàn nhẫn đến thấu xương: “. .. mà em nhất quyết đòi ly hôn sao? “
“Hay là vì Thù Văn? Em vốn dĩ luôn có ác cảm với cô ấy. ” Chu Kinh Hòa như thể vớ được cọng rơm cứu mạng, vội vã hứa hẹn: “Tranh Tranh, đợi xong dự án này, anh sẽ cắt đứt liên lạc với cô ấy. .. “
“Không phải. ” Tôi thẳng thừng ngắt lời, ngoảnh mặt đi chỗ khác, “Là vì anh không hề yêu em. “
Tôi đã dành trọn một năm trời, vắt kiệt mọi sự dịu dàng và tình yêu của mình để kề cạnh Chu Kinh Hòa, rốt cuộc thứ tôi nhận lại chỉ là một đáp án khiến người ta tuyệt vọng đến cùng cực.
“Không yêu em, anh đã chẳng kết hôn với em. ” Chu Kinh Hòa chậm chạp chớp mắt. Biểu cảm lúng túng này thực sự rất hiếm khi xuất hiện trên gương mặt anh: “Hôn nhân đồng nghĩa với việc chúng ta chia sẻ lợi ích. Việc anh phá vỡ quy tắc lý trí của bản thân để bước vào cái ‘dự án’ hoàn toàn không thể đong đếm rủi ro này. .. “
Giọng Chu Kinh Hòa chợt chùng xuống. Anh nhấn từng chữ thật chậm: “Sao em có thể nói là anh không yêu em cơ chứ? “
Sự mệt mỏi nơi đáy tim và cảm giác bất lực vì rào cản giao tiếp quen thuộc lại một lần nữa bóp nghẹt lấy tôi. Tôi vươn tay áp lên hai má Chu Kinh Hòa: “Vậy thì đổi lại, là em không còn yêu anh nữa. “
“Anh nghe rõ chưa, Chu Kinh Hòa? ” Tôi rành rọt nhả từng chữ: “Cái ‘dự án’ này em không muốn tham gia nữa. Em xin rút vốn giữa chừng. “
Vị đắng chát dâng trào từ tận tâm can bóp nghẹt lấy cổ họng và sống mũi tôi. Tôi khàn giọng hỏi: “Nói theo ngôn ngữ của anh như vậy, anh đã hiểu chưa? Đã hợp với mớ logic của anh chưa? “
Phần tóc mai cứng cáp của Chu Kinh Hòa cọ vào đầu ngón tay mềm mại của tôi, cảm giác ngưa ngứa pha lẫn chút nhói buốt châm chích.
Mới một tuần trước thôi, rõ ràng tôi còn được anh bế bổng ngồi lên bệ bồn rửa mặt. Người đàn ông khom lưng đánh răng, còn tôi thì cười rạng rỡ, đưa tay lau đi vệt bọt cạo râu vẫn vương trên thái dương anh.
“Anh về ký đơn ly hôn đi. ” Tay tôi vuốt nhẹ qua vầng trán anh, trượt dần xuống đôi mắt sâu thẳm ấy, rồi mỉm cười: “Đã coi nó là dự án kinh doanh, thì anh phải chấp nhận rủi ro phá sản chứ. “
“Hợp tan là lẽ thường. Chào anh, Chu tổng. “
12
Ngay đêm hôm đó, Chu Kinh Hòa tranh thủ thời gian bay ngược từ thủ đô về lại Zurich.
Hôm sau, khi tôi đang bàn công việc tại văn phòng của Lục Dịch Chi, màn hình điện thoại chợt sáng lên một tin nhắn WeChat từ anh.
Vỏn vẹn ba chữ: “Anh đến rồi. “
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, cõi lòng dấy lên một cảm xúc không gọi thành tên. Những việc vặt vãnh kiểu nhắn tin báo bình an thế này, trước nay Chu Kinh Hòa chưa từng làm.
Suốt một năm chung sống, luôn chỉ có tôi là người cần mẫn nhắn tin báo cáo lịch trình của mình cho anh không biết chán.