Chương 2
huyến đi Thụy Sĩ lần này vốn để đàm phán một dự án hợp tác xuyên quốc gia vô cùng quan trọng. Trùng hợp thay, người đại diện tiếp đón bên phía đối tác lại chính là Thẩm Văn Thù.
Cô thanh mai trúc mã, người bạn cũ quen biết hơn chục năm của Chu Kinh Hòa.
Thế nên mới xảy ra vụ tai nạn trượt tuyết “ngoài ý muốn” kia.
Suốt một tuần nằm viện dưỡng thương, tôi chẳng hề thấy bóng dáng Chu Kinh Hòa đâu. Kề cận chăm sóc tôi chỉ có người hộ lý do anh thuê đến.
Chu Kinh Hòa luôn bận rộn với công việc. Sự im lặng của anh chính là một kiểu bạo lực lạnh mang đậm “phong cách họ Chu”.
Và lần nào cũng vậy, tôi luôn là người không chịu nổi mà phải cúi đầu nhượng bộ trước.
Trong lúc chờ làm thủ tục ở sân bay Zurich, tôi tình cờ gặp lại một người hâm mộ. Nhìn thấy tôi, cô bé mừng rỡ reo lên, phản ứng ấy lại khiến tôi có chút bối rối và bất an.
Mới rút khỏi giới giải trí một năm, nhưng tốc độ đào thải và thay máu của showbiz vốn quá đỗi chóng mặt.
Tôi không ngờ vẫn còn có người nhớ đến mình, càng không ngờ chúng tôi lại tình cờ gặp gỡ ở tận bán cầu Bắc xa xôi. Tự dưng, tôi thấy mình chẳng xứng đáng với tình cảm chân thành nhường này.
Xin chữ ký và chụp ảnh chung xong, ngay lúc chuẩn bị lên máy bay, cô bé chần chừ một chút rồi khẽ hỏi: “Chị ơi, chị vẫn ổn chứ? “
Nước mắt tôi cứ thế tuôn rơi chẳng hề báo trước. Tôi chớp mắt liên tục, nhưng làm cách nào cũng không thể thốt ra ba chữ “chị vẫn ổn”.
Cô bé luống cuống lau nước mắt cho tôi: “Chị ơi, chị sẽ quay lại chứ? “
“Sẽ chứ. ” Tôi vừa khóc vừa cười, nghẹn ngào đáp: “Chị sắp quay lại rồi. “
Một năm trước, nữ minh tinh Bạch Tranh vì tình yêu mà giải nghệ, bao nhiêu tai tiếng hay hào quang cũng theo đó mà vụt tắt.
Giờ đây tình yêu chẳng còn, dĩ nhiên phải quay lại thôi.
6
Khi tôi hạ cánh xuống thủ đô thì trời đã tờ mờ sáng hôm sau.
Vừa bật điện thoại lên, hàng chục cuộc gọi nhỡ và tin nhắn chưa đọc đồng loạt hiện ra. Tất cả đều là của Chu Kinh Hòa.
Tôi lờ đi hết thảy. Chuyến bay dài đã vắt kiệt quá nửa sức lực, tôi bắt taxi đi thẳng về căn hộ chung cư từng sống một mình trước khi kết hôn.
Trên đường đi, tôi đắn đo mất một lúc lâu, hít sâu vài hơi rồi cuối cùng quyết định bấm gọi cho người quản lý cũ.
Cuộc gọi được kết nối vào những tiếng chuông cuối cùng. Lục Dịch Chi bật cười khẽ: “Sao thế? Bà Chu nay rảnh rỗi gọi điện cho tôi cơ à? “
Giọng người đàn ông trong trẻo và ôn hòa, nhưng lời lẽ lại mang theo chút mỉa mai lạnh nhạt. Đã quá lâu không nghe giọng nói này, tôi bỗng thấy hơi hoảng hốt.
“Anh Lục. ” Tôi im lặng vài giây rồi đi thẳng vào vấn đề: “Em muốn quay lại. “
“Cô nghĩ muốn quay lại là quay lại được chắc? ” Giọng Lục Dịch Chi phẳng lặng, chẳng nghe ra chút cảm xúc nào, “Bạch Tranh, một năm trước, khi cô khăng khăng đòi giải nghệ ngay lúc sự nghiệp đang lên, tôi đã bảo cô thế nào? Kẻ lụy tình thì chẳng bao giờ có kết cục tốt đẹp đâu. “
“Bây giờ làm phu nhân hào môn chán rồi, phát hiện ra tình yêu chẳng đáng tin nên muốn quay lại chứ gì? “
“Trong giới này không bao giờ thiếu người mới. Trên đời làm gì có chuyện ngon ăn như vậy. “
Tôi lặng thinh, để mặc Lục Dịch Chi xả hết cơn bực tức. Mãi đến khi anh dừng lại lấy hơi, tôi mới khẽ nài nỉ: “Anh Lục, anh giúp em với. “
Lục Dịch Chi thở hắt ra một hơi thật dài: “Bạch Tranh, có phải kiếp trước tôi nợ cô không hả? “
Tôi nở nụ cười nhẹ bẫng không thành tiếng.
“Tám giờ sáng ngày kia, tại Truyền thông Hạo Hải. “
Lục Dịch Chi dứt lời liền cúp máy cái rụp, làm như sợ lỡ chần chừ thêm giây nào thì anh sẽ đổi ý mất.
Căn hộ lâu ngày không có người ở đã phủ một lớp bụi mờ. Trong lúc đợi nhân viên vệ sinh dọn dẹp, tôi ra ngoài ban công hút thuốc.
Điện thoại lại rung lên. Cuộc gọi thứ hai mươi mốt từ Chu Kinh Hòa.
Tôi không nhúc nhích, nhẩn nha nhả ra một vòng khói. Khoảnh khắc màn hình vụt tắt, tôi bỗng thấy buồn cười tột độ.
Đây là lần đầu tiên, tôi không nghe điện thoại của Chu Kinh Hòa.
7
Tôi chìm vào một giấc mơ đứt đoạn, nhưng lại chân thực đến mức như đang trải qua thêm lần nữa.
Vẫn là khu trượt tuyết ở Thụy Sĩ, lần đầu tiên tôi gặp Chu Kinh Hòa.
Anh mặc một cây đồ đen, dáng người cao ráo, lạnh lùng, chẳng mấy khi mở miệng.
Kính trượt tuyết và mũ len đã che khuất quá nửa khuôn mặt. Anh đứng giữa nền tuyết trắng xóa, khoe trọn bờ vai rộng và vòng eo thon săn chắc.
Cơn gió lướt qua thổi tung mái tóc ngắn, để lộ sống mũi cao thẳng cùng đường nét xương quai hàm sắc sảo.
Cô bạn đi cùng ghé tai tôi giới thiệu: “Chu Kinh Hòa, cậu hai nhà họ Chu, Thái tử gia hàng thật giá thật đấy. “
Trong mơ, tôi mỉm cười: “Quả là trăm nghe không bằng một thấy. “
Giấc mơ đến lúc này bắt đầu trở nên méo mó kỳ dị. Cái lạnh giá của băng tuyết xâm nhập vào lồng ngực, tôi lại một lần nữa tuột khỏi ván trượt và lăn vòng xuống dốc.
Cảm giác mất kiểm soát quen thuộc khiến tim tôi hẫng đi. Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng đen từ bên hông lao vút tới.
Không phải mình.
Giây phút âm thanh từ tận đáy lòng thốt ra ba chữ ấy, tôi ngã uỵch xuống nền tuyết.
Ở đằng xa, Chu Kinh Hòa đang xoay người che chắn cho Thẩm Văn Thù. Tôi giật mình bừng tỉnh.
Rèm lụa trắng khẽ bay, ánh đèn đường nhạt nhòa hắt vào phòng. Chiếc đồng hồ điện tử cạnh giường hiển thị 8 giờ 10 phút tối theo giờ thủ đô.
Cả người tôi ướt đẫm mồ hôi lạnh. Tôi thở dốc, chầm chậm đưa tay lên ôm mặt.
Bốn năm trước, tại Thụy Sĩ, Chu Kinh Hòa đúng là đã từng cứu tôi khi tôi bị văng khỏi ván trượt.
Mở mắt ra sau khoảnh khắc thoát chết trong gang tấc, chiếc kính bảo hộ đã văng mất, thứ đầu tiên tôi nhìn thấy chính là khuôn mặt cao ngạo, quý phái của anh.
Kể từ dạo ấy, một trận bão tuyết đã lặng lẽ trút xuống cõi lòng tôi, mở đầu cho ba năm yêu thầm và một năm hôn nhân đằng đẵng.
Ngày hai bên gia đình bàn chuyện liên hôn, tôi và anh gặp mặt. Thái độ của anh vô cùng hờ hững, hoàn toàn không nhận ra tôi.
Chu Kinh Hòa đã quên mất chuyện năm xưa rồi.
8
Trước khi đến Hạo Hải, tôi chải chuốt mãi, nhưng mặc thế nào cũng thấy sai sai.
Mới rời xa showbiz vỏn vẹn một năm, mà cái phong thái ung dung tuyệt đối trước ánh nhìn của bao người đã bốc hơi sạch sẽ khỏi con người tôi.
“Đáng đời. ” Lục Dịch Chi đặt ly cà phê xuống trước mặt tôi, “Làm bà nội trợ nhà hào môn lâu ngày nó thế đấy, sự nhạy bén cũng bị mài mòn sạch rồi. “
Anh mặc quần âu trắng kết hợp với áo khoác cardigan màu xám nhạt, để kiểu tóc mullet cá tính. Ngũ quan tuy không đến mức quá sắc sảo đẹp trai, nhưng lại toát ra vẻ nho nhã, điềm đạm.
Có điều, cứ mở miệng ra là lại phơi bày cái bản tính độc mồm độc miệng.
Tôi rũ mắt làm thinh. Lục Dịch Chi nói đúng, tôi chẳng thể nào phản bác được.
Chu Kinh Hòa tính tình lạnh nhạt, chẳng mấy mặn mà với chuyện tình ái. Vòng tròn xã giao của anh vừa tinh hoa lại vừa khép kín, mọi tâm trí đều dồn hết cho sự nghiệp.
Hồi chưa lấy anh, tôi từng nghe không ít người trêu đùa rằng, cậu hai nhà họ Chu là đóa hoa cao ngạo trên vách núi chẳng kẻ nào với tới được.
Tại Thụy Sĩ bốn năm trước, tôi được anh cứu mạng. Hiệu ứng cầu treo còn chưa kịp tan thì tôi đã nhận được thông báo đi xem mắt.
Tập đoàn công nghệ Bạch Ninh trên danh nghĩa có ba người thừa kế, tất cả đều là con trai. Còn tôi, với thân phận đứa con gái rơi duy nhất, làm gì có quyền từ chối.
Phải lòng Chu Kinh Hòa, có lẽ là do bản tính khao khát tình thương của tôi gây ra, cũng có thể là do mọi thứ đều diễn ra vô cùng đúng lúc.
Đúng lúc đến mức khiến tôi hoang tưởng chắp vá rằng đó chính là định mệnh.
Đó là một ngày mùa đông, tôi ngồi trong quán cà phê tư nhân, bồn chồn chờ đợi suốt nửa tiếng đồng hồ.
Chu Kinh Hòa cởi bỏ chiếc áo măng tô khoác ngoài bộ âu phục, mang theo hơi lạnh từ bên ngoài bước vào, lịch thiệp gật đầu chào tôi: “Chào cô Bạch. “
Tôi ngoảnh đầu lại. Bên ngoài ô cửa kính, mây đen vần vũ, một trận bão tuyết đang kéo đến.