Buông Câu
Kinh thành ai cũng biết Phó Thời Dụ – thái tử gia của giới thượng lưu là đóa hoa cao lãnh khó chạm tới.
Tôi làm phiên dịch cho anh suốt ba năm.
Thế mà anh còn chẳng nhớ đầy đủ tên tôi.
Cho đến khi tôi “tình cờ gặp” Phó Thời Dụ ở phòng tranh mà anh thường lui tới, đầu ngón tay khẽ lướt qua yết hầu anh:
“Phó tổng, cà vạt của ngài lệch rồi.”
Anh ép tôi vào trước cửa kính sát đất, cắn nhẹ vành tai:
“Em gọi ai là Phó tổng?”
“Gọi lại một lần nữa thử xem?”