Chương 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
【Ngoại truyện】
Lại một năm sắp kết thúc, kinh thành đón trận tuyết lớn nhất của mùa đông này.
Trong văn phòng tổng giám đốc trên tầng cao nhất trụ sở Phó thị, không khí ấm áp như mùa xuân.
Tôi ngồi trên chiếc sofa cạnh cửa sổ, rà soát bản diễn văn cuối cùng dành cho khách mời nước ngoài trong buổi tiệc cuối năm.
Chiếc váy len cashmere trên người mềm mại ấm áp, là món Phó Thời Dụ mang về từ Ý lần trước, màu tím khói, đúng màu tôi thích.
Phó Thời Dụ vừa kết thúc một cuộc họp online, rời bàn làm việc rồi đi tới ngồi cạnh tôi.
Anh rất tự nhiên ôm tôi vào lòng, cằm tựa lên hõm vai tôi, cùng nhìn vào chiếc máy tính bảng trong tay tôi.
“Vẫn chưa xong à?”
“Đoạn cuối thôi.” Tôi nghiêng đầu, khẽ cọ má vào anh.
Mùi tuyết tùng lạnh trên người anh từ lâu đã trở thành hơi thở khiến tôi thấy yên lòng nhất.
“Ừm.” Anh đáp một tiếng, không làm phiền tôi nữa, chỉ lặng lẽ ôm lấy tôi, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ nơi tuyết đang bay dày đặc.
Thành phố rộng lớn phủ một màu bạc trắng, yên tĩnh hơn hẳn.
Vài phút sau, tôi bấm gửi, hoàn thành công việc.
Đặt máy tính bảng xuống, tôi xoay người chui vào lòng anh.
“Xong rồi. Phó tổng có muốn kiểm tra không?”
Anh nhướng mày, véo nhẹ chóp mũi tôi:
“Tổng giám đốc Giang bây giờ còn nghiêm khắc hơn anh, anh rất yên tâm.”
Đầu năm nay, cơ cấu nội bộ của Phó thị điều chỉnh, tôi rời vị trí phiên dịch đơn thuần, tiếp quản bộ phận Truyền thông Chiến lược Quốc tế vừa thành lập.
Vẫn làm công việc tôi yêu thích và giỏi nhất, nhưng góc nhìn và sân khấu đã hoàn toàn khác.
Đó không phải món quà anh ban cho tôi, mà là vị trí tôi giành được bằng thành tích và năng lực tích lũy suốt những năm qua trong một cuộc tuyển chọn công khai.
Anh chỉ đơn giản bỏ một phiếu công bằng trong buổi đánh giá cuối cùng.
Mọi thứ không hề thuận buồm xuôi gió.
Những lời đồn đoán chưa từng dừng lại, ánh mắt nghi ngờ vẫn luôn tồn tại.
Thế giới của anh rộng lớn và phức tạp, người dòm ngó, người phản đối, người đứng ngoài quan sát… đủ mọi kiểu.
Có người chờ xem tôi thất bại, có người suy đoán về quan hệ của chúng tôi.
Lúc đầu, chúng tôi từng tranh cãi.
Về việc tôi có nên nhận vị trí nổi bật nhưng đầy rủi ro ấy hay không.
Về cách định nghĩa mối quan hệ của chúng tôi trong và ngoài công ty.
Về những hành động bảo vệ quá mức của anh, đôi khi lại phản tác dụng.
Khoảng thời gian đó, áp lực xuất hiện ở khắp nơi.
Nhưng sau mỗi lần va chạm dữ dội, thường là sự thấu hiểu và hòa hợp sâu hơn.
Anh học cách buông tay để tôi tự bước đi, đối diện với những giông bão vốn thuộc về mình, chỉ nâng đỡ tôi ở thời điểm quan trọng nhất.
Còn tôi thì nhìn rõ hơn trách nhiệm, áp lực và cả những lúc mệt mỏi sau hào quang của anh.
Học cách âm thầm cho anh sự ủng hộ và an ủi khi anh cần.
Chúng tôi đều đang thích nghi, đang điều chỉnh.
Giống như hai cái cây có rễ khác nhau, mỗi cây tự lớn lên trong mưa gió, nhưng cành lá dần đan vào nhau, cùng chống đỡ một bầu trời.
“Tối nay có tiệc gia đình, ông nội bảo đưa em về.” Phó Thời Dụ vừa nghịch ngón tay tôi vừa nói.
Đầu ngón tay tôi khẽ dừng lại.
Tiệc gia đình nhà họ Phó, tôi đã tham dự vài lần.
Ông cụ nhà họ Phó nghiêm nghị nhưng cởi mở, ban đầu chỉ là thái độ quan sát.
Giờ dù chưa nói rõ, nhưng đã dịu đi rất nhiều.
Mẹ của Phó Thời Dụ mất sớm, cha anh lại ở nước ngoài quanh năm.
Một vài trưởng bối khác trong nhà từng có ý kiến, nhưng trước thái độ rõ ràng của anh và biểu hiện của tôi, dần dần cũng không còn nói gì nhiều.
“Được.” Tôi gật đầu. “Em chuẩn bị cho ông một hộp trà phổ nhĩ mới, vừa hay mang qua.”
Anh khẽ cười:
“Giờ ông gặp ai cũng nói trà em chọn hợp gu hơn cả đứa cháu ruột như anh.”
Tôi cũng bật cười.
Những lần đầu tới nhà họ Phó, căng thẳng là điều không tránh khỏi.
Điều tôi có thể làm chỉ là giữ vững bản thân, không kiêu không luồn cúi.
Biết ông thích trà thì để tâm tìm loại ngon, nhưng chưa từng cố ý lấy lòng.
Có lẽ chính sự thản nhiên đó lại dần khiến ông chấp nhận tôi.
“À đúng rồi.” Tôi chợt nhớ ra. “Tháng sau Lâm Vy có triển lãm mới ở phòng tranh, có giữ thiệp mời cho chúng ta, anh có thời gian không?”
“Em đi thì lúc nào anh cũng có.” Anh đáp rất nhanh, cúi xuống hôn nhẹ vành tai tôi. “Nhưng nhớ nhắc cô ấy lần này đừng làm mấy tác phẩm nghệ thuật hành vi kỳ quặc nữa, dọa người lắm.”
Nhớ tới buổi triển lãm lần trước khiến người ta dở khóc dở cười, tôi bật cười:
“Em cố gắng.”
Ngoài cửa sổ, tuyết càng rơi dày, nhuộm trắng cả đất trời.
Trong phòng ấm áp, yên tĩnh và bình hòa.
“Phó Thời Dụ.” Tôi khẽ gọi anh.
“Hửm?”
“Không có gì.” Tôi lắc đầu, chỉ dựa sát vào lòng anh hơn.
Chỉ là bỗng nhiên cảm thấy… khoảnh khắc này thật tốt.
Người từng tưởng như không thể với tới, giờ đang thật sự ôm lấy tôi.
Chúng tôi đều đang thay đổi, vì đối phương, cũng vì chính mình.
Anh dường như hiểu tôi đang nghĩ gì, không hỏi thêm, chỉ siết chặt vòng tay, ôm tôi sát hơn.
“Oản Oản.” Anh thấp giọng, âm thanh tan vào bầu không khí ấm áp. “Tối về, chúng ta pha trà ngắm tuyết nhé.”
“Được.”
Tuyết rơi lặng lẽ, phủ kín con đường đã qua, cũng soi sáng chặng đường phía trước.
Còn tôi và anh, vẫn còn một quãng đường thật dài, phải cùng nhau bước tiếp.
Hết