Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
14
Tôi đón lấy ánh nhìn nóng bỏng như muốn xuyên thấu của anh, từng chữ từng chữ nói ra:
“Nếu tôi nói… thứ tôi muốn là anh thì sao, Phó tổng?”
Đồng tử anh lập tức co lại.
Ngón tay đang giữ cằm tôi bỗng siết chặt hơn.
Hơi thở trong nháy mắt trở nên nặng nề.
Giây tiếp theo, trời đất như đảo lộn.
Tôi bị ép mạnh vào tấm kính sát đất lạnh buốt.
Cơ thể anh áp sát không chừa một kẽ hở.
“Giang Oản.” Anh cúi đầu, hơi thở nóng rực phả lên môi tôi. “Em thắng rồi.”
Ngay khi lời nói rơi xuống, anh cúi xuống hôn tôi dữ dội.
Không biết đã qua bao lâu, anh mới lùi ra một chút.
Trán anh tựa vào trán tôi, hơi thở hỗn loạn giao hòa.
Ánh mắt vẫn tối sầm đến đáng sợ, khóa chặt lấy đôi mắt còn mờ hơi nước của tôi.
“Gọi ai là Phó tổng?” Giọng anh khàn đi. “Gọi lại thử xem?”
Cơ thể tôi vẫn run nhẹ, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Nhìn người đàn ông đang mất kiểm soát trước mặt mình.
Tôi giơ tay vòng qua cổ anh.
Đầu ngón tay luồn vào mái tóc đen dày, kéo anh lại gần hơn, cho đến khi chóp mũi chạm nhau.
Rồi đón lấy ánh mắt cháy bỏng ấy, tôi khẽ thì thầm bên môi anh cái tên đã lặp đi lặp lại trong lòng không biết bao nhiêu lần:
“Phó Thời Dụ.”
Ba chữ ấy như hoàn toàn đánh sập mọi phòng tuyến cuối cùng của anh.
Anh lại hôn tôi, lần này càng mãnh liệt hơn, cũng càng sâu hơn.
Ngoài cửa kính, thành phố vẫn sáng rực ánh đèn.
15
Khi tỉnh dậy, trời đã sáng hẳn.
Tôi mở mắt, ý thức chậm rãi quay về.
Bên cạnh vang lên tiếng thở đều và vững vàng.
Tôi hơi nghiêng đầu.
Phó Thời Dụ vẫn đang ngủ.
Anh quay về phía tôi, một tay tùy ý đặt ở eo tôi.
Tôi yên lặng nhìn anh.
Người đàn ông có thể xoay chuyển cả thương giới kinh thành ấy, lúc này lại ngủ bên cạnh tôi không chút phòng bị.
Những hình ảnh đêm qua không kiểm soát được mà ùa về trong đầu.
Tôi định gỡ tay anh ra để ngồi dậy.
Nhưng vừa chạm vào mu bàn tay anh, đôi mắt kia đã mở ra.
Anh tỉnh rồi, nhưng không hề rút tay lại, ngược lại còn siết nhẹ, kéo tôi gần vào lòng hơn.
“Chào buổi sáng.” Anh mở lời, giọng khàn khàn sau khi ngủ dậy, trầm đến rung màng tai.
“Chào buổi sáng.” Giọng tôi còn khàn hơn, nhớ tới vài cảnh tượng đêm qua nên hơi mất tự nhiên, khẽ cụp mắt xuống.
Anh không nói gì, chỉ nhìn tôi.
Ánh mắt từ chân mày, sống mũi, lướt xuống môi tôi, dừng lại một chút rồi mới quay lại nhìn vào mắt tôi.
Không gian yên tĩnh, chỉ còn tiếng thở của hai người.
Sự cuồng nhiệt đêm qua đã dịu lại, thay vào đó là chút thân mật và ấm áp khó gọi tên.
“Có đau không?” Anh bỗng hỏi, ngón tay khẽ vén lọn tóc bên má tôi, đầu ngón tay ấm áp.
Tôi sững một chút mới hiểu anh đang hỏi gì, mặt nóng lên, khẽ lắc đầu.
“Nói dối.” Anh nói nhỏ, giọng không mang ý trách móc.
Tay anh trượt từ tóc xuống vai và cổ, xoa nhẹ mấy cái.
“Ở đây, còn cả chỗ này.” Đầu ngón tay khẽ chạm xuống lưng dưới tôi. “Căng quá rồi.”
Bị anh thẳng thắn nói ra như vậy, vành tai tôi nóng bừng, theo bản năng muốn né tránh.
Má tôi áp lên lồng ngực ấm áp của anh, nghe rõ nhịp tim ổn định mà mạnh mẽ.
“Phó Thời Dụ…” Tôi khẽ gọi tên anh.
“Ừm?” Anh đáp, cằm nhẹ cọ lên đỉnh đầu tôi.
“Chúng ta…” Tôi ngừng lại, không biết phải định nghĩa mối quan hệ này thế nào.
“Chúng ta sao?” Anh hỏi lại, giọng bình thản như đang bàn chuyện thời tiết.
Tôi nhất thời không nói nên lời.
Anh khẽ cười, lồng ngực rung nhẹ.
“Giang Oản, em nghĩ trò chơi đến đây là kết thúc rồi sao?”
Anh buông lỏng một chút, cúi nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm.
“Bây giờ mới chỉ là bắt đầu.”
Ngón tay anh lướt qua xương quai xanh – nơi còn lưu lại những dấu vết đêm qua.
“Đã bắt đầu rồi…” Anh chậm rãi nói. “Thì đừng mong dễ dàng kết thúc.”
Tim tôi khẽ hụt một nhịp.
Nhìn bóng mình rõ ràng trong mắt anh.
Tôi biết, cuộc giằng co khởi đầu bằng toan tính này cuối cùng đã kéo cả hai rơi vào một vực sâu không thể đoán trước.
Mà dưới vực sâu ấy không phải lạnh lẽo hay bóng tối, mà là sự chân thật nóng bỏng của chính chúng tôi.
“Có đói không?” Anh đổi đề tài.
“Hơi đói.”
“Muốn ăn gì? Anh gọi dì tới nấu, hoặc ra ngoài ăn cũng được.”
Anh dừng một chút.
“Gần đây có quán điểm tâm Quảng Đông khá ngon.”
Tôi ngẩng lên nhìn anh:
“Anh không cần đến công ty à?”
“Hôm na là cuối tuần.” Anh đáp như lẽ đương nhiên.
“Với lại…” Anh cúi xuống, khẽ chạm môi lên môi tôi một cái.
“Hôm nay Phó tổng muốn cho mình nghỉ, ở bên cạnh phiên dịch của anh.”
Tôi không nhịn được bật cười.
Ánh nắng xuyên qua khe rèm, rơi lên đôi mắt anh, khiến vực sâu lạnh lẽo thường ngày ánh lên một tia ấm áp màu vàng.
Tôi biết, phía trước có lẽ vẫn còn mưa gió.
Nhưng ít nhất lúc này, anh đang ở đây.
Ngay nơi tôi có thể chạm tới, không còn là người xa vời không thể với tới nữa.
“Vậy đi ăn sáng nhé.” Tôi nói, nhẹ nhàng nắm lại tay anh.
Anh trở tay, bao trọn tay tôi trong lòng bàn tay ấm áp và vững vàng.
“Được.”
Nắng sớm vừa đẹp, quãng đời còn dài.
Cuộc chinh phục bắt đầu bằng toan tính này, rốt cuộc ai chinh phục được ai, có lẽ đã không còn quan trọng.
Quan trọng là, đỉnh núi cô độc đã tan tuyết, mặt hồ sâu đã ấm lên, và giữa hồng trần mênh mông, chúng tôi cuối cùng cũng tìm thấy nhiệt độ của nhau.