Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
04
Chúng tôi lại im lặng đứng thêm một lúc.
Tôi khẽ vòng tay ôm lấy cánh tay mình.
“Bên ngoài lạnh, Phó tổng không mặc thêm áo khoác sao?” Tôi nhẹ giọng hỏi, là kiểu quan tâm vừa đủ của một cấp dưới.
“Cũng ổn.” Anh đáp ngắn gọn, ánh mắt lại hướng về khu vườn.
“Tôi nhớ Phó tổng không thích những nơi quá ồn ào.” Tôi giống như đang tự nói với mình, cũng như nói cho anh nghe. “Chỗ này lại khá yên tĩnh.”
Anh không đáp.
Tôi biết, không thể vội. Màn dạo đầu đã đủ rồi.
Im lặng một lát, tôi xoay người định đi, rồi lại dừng lại.
“Phó tổng, cà vạt của anh lệch rồi.”
Anh đưa tay lên định chỉnh, tôi buột miệng:
“Đừng động.”
Tôi bước tới một bước, đầu ngón tay chạm nhẹ vào cổ áo sơ mi của anh, chỉnh lại nút thắt kiểu truyền thống vốn thật ra cũng không lệch mấy.
Đầu ngón tay khẽ lướt qua yết hầu anh.
Hơi thở anh dường như khựng lại trong chớp mắt.
“Được rồi.” Tôi lùi lại nửa bước.
Anh nhìn tôi, ánh mắt sâu đến không thấy đáy.
“Giang Oản.” Giọng anh dưới gió đêm nghe rất lạnh. “Cô rất biết cách.”
Ba chữ đó, không nghe ra là khen hay chê.
Nói xong, anh quay người rời khỏi ban công.
Tôi đứng lại một mình giữa cái lạnh.
Chậm rãi buông lỏng những ngón tay không biết từ lúc nào đã siết chặt, lòng bàn tay hơi ẩm.
Tôi biết, lớp băng kia đã bị tôi gõ ra một khe nứt nhỏ.
05
Một tháng sau ngày đó, mọi thứ lại yên ả như mặt hồ.
Phó Thời Dụ không nhắc tới cuộc gặp trên ban công, thái độ trong công việc với tôi vẫn như cũ.
Tôi làm đúng quy trình, hoàn thành từng buổi phiên dịch, từng tài liệu anh cần.
Chỉ là tần suất Chu Quân tìm tôi dường như nhiều hơn một chút.
Có lúc là truyền đạt vài chỉ thị không quá gấp, có lúc lại hỏi cách dịch tự nhiên hơn cho một thuật ngữ chuyên ngành.
Ánh mắt anh ta nhìn tôi cũng thêm vài phần dò xét khó nhận ra.
Tôi tiếp nhận tất cả, thái độ chuyên nghiệp, kính cẩn, không có gì để bắt bẻ.
Cho đến đêm mưa bão ấy.
Một cuộc họp video xuyên quốc gia kéo dài rất khuya, lúc kết thúc đã gần nửa đêm.
Bên ngoài sấm chớp liên hồi.
Các đồng nghiệp khác đều đã tan ca, trên tầng cao nhất chỉ còn lại tôi, Phó Thời Dụ vừa họp xong, và Chu Quân luôn trong trạng thái chờ lệnh.
Sau khi hoàn thiện biên bản cuộc họp, tôi gửi vào email của Phó Thời Dụ rồi tắt máy tính.
Đang chuẩn bị rời đi thì Chu Quân bước nhanh tới.
“Cô Giang, xin lỗi, tài xế vừa gọi, trên đường cao tốc xảy ra tai nạn liên hoàn, kẹt cứng rồi, anh ấy vòng đường khác qua chắc phải hơn một tiếng nữa.”
Anh ta liếc nhìn màn mưa xối xả bên ngoài.
“Mưa này chắc chưa tạnh ngay được, gọi xe cũng khó. Phó tổng nói nếu cô không ngại, có thể đi xe anh ấy, tiện đường.”
Tiện đường?
Phó Thời Dụ ở biệt thự cao cấp phía đông thành phố, còn tôi thuê nhà ở phía tây, gần như cách nhau cả một kinh thành.
Tiện đường kiểu gì chứ?
Tôi ngẩng lên nhìn.
Phó Thời Dụ đang đứng trước cửa kính toàn cảnh, quay lưng về phía chúng tôi, dường như đang nhìn ánh đèn thành phố ngoài kia.
Anh đã cởi áo vest, chỉ còn mặc sơ mi trắng phẳng phiu, tay áo xắn tới cẳng tay.
“Vậy thì làm phiền Phó tổng.” Tôi không từ chối, bình tĩnh nhận lời.
Chu Quân như thở phào, vội đi sắp xếp.
Xuống tới bãi đỗ xe dưới tầng hầm, chiếc Bentley màu đen đã khởi động sẵn, điềm tĩnh đỗ trong chỗ riêng.
Chu Quân mở cửa hàng ghế sau cho tôi.
Phó Thời Dụ đã ngồi ở phía bên kia, nhắm mắt nghỉ ngơi.
“Địa chỉ.” Anh lên tiếng, mắt vẫn không mở.
Tôi đọc tên khu chung cư.
Trong xe chỉ còn hai người chúng tôi. Mưa đập vào cửa kính, thế giới bên ngoài như bị ngăn cách.
Đến đèn đỏ, anh bỗng cất lời:
“Bức ‘Thực’ lần trước, cô thấy thế nào?”
“Là sự cùng tồn tại của hủy diệt và tái sinh.” Tôi nói. “Sự nóng rực của màu sắc chỉ là bề ngoài, là quá trình thiêu đốt, cũng là tiếng gào đau đớn.”
“Còn cô?” Anh quay đầu. “Dưới vẻ ngoài đó của cô, giấu thứ gì?”
Tim tôi hẫng một nhịp, đầu ngón tay bấu vào lòng bàn tay.
Anh vẫn nhắm mắt, như thể chỉ tiện miệng hỏi.
Đúng lúc ấy, xe đột ngột khựng lại, kèm theo một tiếng trầm đục.
Tài xế khẽ chửi một câu, vội dừng xe.
“Phó tổng, hình như cán phải thứ gì, nổ lốp rồi.”
Mưa quá lớn, gần như không nhìn rõ tình hình đường sá.
Tài xế đội mưa xuống kiểm tra, rất nhanh quay lại, cả người ướt sũng.
“Phó tổng, lốp trước bên trái bị đâm thủng, lốp dự phòng ở cốp, chắc phải thay một lúc.”
Đây là đoạn đường vắng dẫn về chỗ tôi ở, trước không nhà sau không quán.
Bên ngoài chỉ có dải cây xanh bị mưa nhấn chìm và vài ngọn đèn đường mờ nhạt phía xa.
Phó Thời Dụ hơi cau mày, nhìn ra ngoài.
“Cứ thay đi.”
Tài xế cầm dụng cụ và ô, lại lao vào màn mưa.
Trong xe một lần nữa chỉ còn lại hai chúng tôi.
06
Cảm giác bị tách biệt khỏi thế giới càng trở nên rõ rệt, như thể cả thế giới đều bị trận mưa dữ này chặn lại bên ngoài.
Hơi ẩm hòa lẫn mùi hương lạnh nhạt trong xe, lẩn quẩn nơi chóp mũi.
Sự hiện diện của anh bỗng trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Câu hỏi gần như mang tính khiêu khích vừa rồi vẫn lơ lửng giữa không trung.
Tôi không trả lời, chỉ khẽ nói:
“Không biết cơn mưa này còn kéo dài đến bao giờ.”
“Gấp à?” Anh hỏi.
“Không gấp.” Tôi ngừng một chút. “Chỉ là thấy thời gian của Phó tổng quý giá hơn.”
“Thời gian của tôi…” Anh chậm rãi nói, ánh mắt lại rơi xuống khuôn mặt tôi. “Xem ra hiện tại chỉ có thể lãng phí ở đây thôi.”
Lại một khoảng im lặng.
Việc thay lốp của tài xế dường như không mấy suôn sẻ.
Đột nhiên, một tia chớp chói lóa xé toạc bầu trời.
Tiếng sấm vang rền khiến tôi giật mình, theo bản năng co người sâu hơn vào ghế.
“Sợ sấm à?” Anh hỏi, giọng không nghe ra quan tâm, giống như chỉ đơn giản xác nhận.
“Có một chút…” Tôi không phủ nhận.
Anh không nói thêm gì, chỉ vươn tay nhấn nút điều khiển cửa sổ bên phía tôi.
Hành động này không hẳn là dịu dàng, thậm chí có chút bất ngờ.
Nhưng khi cánh tay mang theo hơi ấm của anh tiến lại gần, tim tôi như bị thứ gì đó khẽ chạm vào.
“Cảm ơn.” Tôi nói.
Anh không đáp, rút tay về.
Nhưng bầu không khí trong xe dường như đã lặng lẽ thay đổi.
Thời gian trôi đi giữa tiếng mưa và sự im lặng.
Không biết đã bao lâu, tài xế cuối cùng cũng thay xong lốp, toàn thân ướt sũng quay lại ghế lái, liên tục xin lỗi.
Chiếc xe lại khởi động, tiếp tục chạy về phía nhà tôi.
Chúng tôi đều không nói thêm câu nào.
Cho đến khi xe dừng trước cổng khu chung cư cũ nơi tôi thuê.
Mưa đã nhẹ bớt, nhưng vẫn lất phất dày đặc.
Tôi tháo dây an toàn.
“Phó tổng, cảm ơn anh đã đưa tôi về. Anh đi đường cẩn thận.”
Anh gật đầu, ánh mắt lướt qua khung cảnh cũ kỹ, tối tăm bên ngoài, rồi lại rơi về phía tôi.
“Đến đây thôi.”
Không có thêm cử chỉ nào, chẳng hạn bảo tài xế che ô đưa tôi vào trong.
Đó là giới hạn của anh, cũng là một mặt lạnh lùng của anh.
Tôi đẩy cửa xe, nước mưa lạnh lập tức tạt vào mặt.
Tôi bước nhanh về phía ngọn đèn đường mờ nhạt trước cổng khu nhà.
Đến dưới mái hiên, tôi ngoái đầu nhìn lại.
Chiếc Bentley màu đen vẫn đỗ ở đó, chưa rời đi ngay.
Cửa kính tối màu đóng chặt, không thể nhìn thấy bên trong.
Nhưng tôi có thể cảm nhận được, có một ánh nhìn xuyên qua màn mưa, rơi lên lưng mình.