Chương 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Mặt tôi nóng bừng, xấu hổ đến không nói nổi chữ thích, chỉ miễn cưỡng phát ra một tiếng “ừm” từ cổ họng.
Đêm đó.
Tôi bị anh dỗ dành nói ra vô số lần “thích”.
Đến lúc mệt quá sắp ngủ.
Điện thoại đột nhiên reo.
Hoắc Kỳ kéo chăn cho tôi, rồi bắt máy.
Anh không nói gì.
Từ loa ngoài vang lên giọng nghẹn ngào của Giang Truy.
“Tiêu Tiêu, anh vẫn không bỏ được em.”
“Đừng cúp máy, nghe anh nói hết được không?”
“Chúng ta quay lại đi. Anh chặn Đường Thi Tình rồi, sau này sẽ giữ khoảng cách với mọi cô gái khác, anh đảm bảo, sau này em quan trọng hơn sĩ diện của anh, anh sẽ đặt em lên hàng đầu, được không?”
Bên này vẫn không có tiếng đáp lại.
Giang Truy tiếp tục nói, “Em nói với anh một câu đi, lâu lắm rồi anh không nghe giọng em.”
“Em không thích chỗ nào ở anh, anh sửa hết được không?”
Giọng anh ta nghẹn ngào lải nhải trong điện thoại.
Tôi ngủ mơ màng, chỉ thấy ồn ào.
“Ồn chết đi được.”
Tôi trùm chăn lên đầu.
Ngay sau đó, giọng Hoắc Kỳ vang lên ngoài chăn, “Nói xong chưa?”
“Muốn sửa à? Được thôi, cô ấy xem video rồi bảo cậu nhỏ xíu, nhìn ghê lắm.”
Hoắc Kỳ cười một tiếng.
“Anh em, hay về phát triển thêm đi?”
Đầu dây bên kia lập tức im bặt.
Một lúc lâu sau, Giang Truy run giọng hỏi, “Tiêu Tiêu đang ở chỗ mày?”
Anh ta gào lên, “Mày làm gì cô ấy rồi?”
“Mẹ nó, mày dám ép buộc à? Tin tao kiện chết mày không!”
Giọng Hoắc Kỳ lười biếng, “Chuyện riêng của tôi và bạn gái tôi, miễn trả lời.”
“Chuyện riêng cái quái gì, mày đã làm gì Tiêu Tiêu?”
“Cô ấy không thể nào đồng ý, mày…”
Tôi bị ồn đến phát bực, kéo chăn xuống, giật lấy điện thoại.
“Còn chưa xong à?”
“Tôi với bạn trai tôi làm gì liên quan gì tới anh?”
“Đừng quấy rầy nữa, bạn trai tôi cao hơn anh, đẹp trai hơn anh, nhân phẩm tốt hơn anh, còn… dùng được hơn anh, tôi quay đầu làm gì?”
Tôi không nhịn được lại mắng thêm một câu.
“Giang Truy, anh có thể đừng như chó vẫy đuôi xin xỏ nữa không?”
Tôi cúp máy.
Cơn buồn ngủ cũng bớt đi phần nào.
Tôi ngồi trên giường ngây người một lúc.
Bên cạnh, Hoắc Kỳ nhìn sắc mặt tôi, cố nhịn rồi nhưng vẫn hỏi.
“Hối hận à?”
“Hối hận cái gì?”
“Chuyện vừa rồi, mắng anh ta.”
Tôi gật đầu.
Rúc vào lòng Hoắc Kỳ, ngón tay vẽ vòng trên cơ bụng săn chắc của anh, thở dài hỏi,
“Anh nói xem, vừa rồi em mắng anh ta như vậy, có phải là đã xúc phạm chó không?”
“Không tôn trọng chó cho lắm.”
Hoắc Kỳ bật cười, “Em chỉ nghĩ tới cái đó thôi à?”
“Cũng không hẳn.”
Còn nghĩ tới vài chuyện không thể nói ra.
Nói ra thì mỗi chữ đều phải che mờ ấy.
24
Hoắc Kỳ đúng là không phải người.
Rõ ràng tôi còn chưa nói ra mấy lời đó.
Vậy mà anh vẫn không chịu cho tôi ngủ.
“Dù sao cũng tỉnh rồi mà.”
Anh ôm tôi vào lòng, ngón tay men theo sống lưng vuốt từng chút một.
“Tiêu Tiêu?”
Lần đầu tiên anh gọi tôi như vậy.
Âm cuối khàn khàn.
Dục vọng giấu không nổi, gần như tràn ra ngoài.
Tôi theo bản năng muốn trốn.
Vừa bị Hoắc Kỳ giữ lại thì điện thoại anh đột nhiên reo lên.
Tôi vội đẩy anh, “Anh có tin nhắn.”
Hoắc Kỳ thở dài, cố nhịn lại, đưa điện thoại cho tôi, “Mật khẩu là sinh nhật em.”
Tôi nhận lấy.
“Anh không sợ em xem thứ khác à?”
“Không sợ.”
Hoắc Kỳ thản nhiên, “Anh không có bí mật.”
Tôi mở khóa.
Nhấn vào.
Phát hiện là thông báo bước chân trên WeChat.
Tôi vốn cũng không có thói quen xem trộm tin nhắn người khác, đang định tắt thì lại nhìn thấy một ảnh đại diện quen thuộc.
Tên ghi chú cũng quen đến mức không thể quen hơn.
Bùi Nguyện.
Chị họ tôi.
“Anh nói gì với chị họ em vậy?”
Tôi thuận miệng hỏi.
Nhưng biểu cảm của Hoắc Kỳ lập tức trở nên căng thẳng thấy rõ.
“Cái đó không được xem.”
Anh định giật lại, nhưng tôi đã tránh đi.
Mở khung chat ra.
Ngắn gọn, rõ ràng.
Nổi bật nhất là một ảnh chụp màn hình chuyển khoản.
Mười vạn tệ.
Thì ra, lần xem mắt đầu đúng là ngoài ý muốn, nhưng lần thứ hai..
Cái gọi là hai bên gia đình ép gặp lại, chỉ là cái cớ chị họ phối hợp với anh.
Hoắc Kỳ đối với tôi, vốn đã có ý từ trước.
Tôi tắt màn hình.
Chúng tôi im lặng thật lâu.
Hoắc Kỳ thử tiến lại ôm tôi, “Đừng giận, được không?”
“Anh có ý đồ, anh mưu đồ từ lâu, anh…”
“Những cái đó không quan trọng.”
Tôi bóp cơ bụng anh, nghiến răng nói, “Mười vạn tệ đó!”
“Chị họ chỉ chuyển cho em có một vạn?”
“Đúng là trung gian lòng dạ đen tối!”
Nói xong.
Không chờ Hoắc Kỳ phản ứng, tôi đẩy anh ta ngã xuống.
Hoắc Kỳ sững lại.
Nhưng cơ thể lại rất thành thật phối hợp theo.
“Em làm gì vậy?”
Dù khó hiểu, anh vẫn đỡ lấy eo tôi.
“Im đi.”
Tôi không nói hai lời, trực tiếp hôn lên môi anh.
“Em phải làm cho đủ chín vạn còn lại!”
“Nếu không thì lỗ quá!”
(Hết truyện)